Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

MINH BÉO VÀ ĐOÀN THỊ HƯƠNG




Một người bị Tòa án Mỹ kết tội gian dâm với công dân nhí nước họ.  Một người bị cảnh sát Mã điều tra xem có hay không việc thủ tiêu thái tử hụt nước bạn.

Nghĩa rằng  một người bị cáo buộc hành vi thỏa mãn nhu cầu sung sướng, còn người kia  đang nằm nhà giam vì nghi vấn khát máu đồng loại.

Nhưng mình thấy cả hai đều không vi phạm pháp luật Việt Nam, có chăng là họ khiêu khích luật pháp nước ngoài.   Tuy nhiên phản ứng từ Tổ quốc đối với mỗi trường hợp lại khác nhau.

Ở chỗ, một  người thì báo chí ta moi móc đủ thứ thượng vàng đến hạ cám liên quan đến họ theo hướng trù dập.   Một người thì truyền thông nước nhà đưa tin đơn giản, nghiêm túc, tiết kiệm.
……………………………………

Đôi khi tình cảm đồng bào cũng phụ thuộc vào tình hình thế giới phết! Mình nghĩ thế.


Anh Tuấn

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

HÈN!



Hôm qua có hào quang
Do  trên đầu còn tóc
Hôm nay vì  trọc lốc
Nên từ chối mặt trời

Hôm qua thì  thảnh thơi
Xây ngàn ngàn mộng ước
Hôm nay chỉ tha thiết
Mong mỗi sự rong chơi



Ta cúi mặt quát giời
Ta ngửa đầu mắng đất…
Nói chung, ta gào thét

Nhưng né chuyện đối Đời!

Trần Tuấn

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

ĐẦU XUÂN



Họ tự tình, 
ta một mình
Trách sao thế giới 
vẫn... hình như đau
Chán trời, 
nốc cạn chén sầu
Cà phê thay rượu ... ly đầu đã say!


Anh Tuấn



Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

BÁO CHÍ NÊN ĐIẾM MỘT TÍ

“Điếm” trong trường hợp này là kiếm tiền  nhờ kích thích vào khoái cảm của độc giả một cách độc đáo, duyên dáng, khéo léo và đa tình

“Thơ Xuân quỳnh trượt giải thưởng”, “Cảnh báo tình trạng ngực bục, má sưng”  là hai trong rất nhiều tiêu đề mà tớ đọc trong ngày từ báo nước mình. Cá nhân tớ cho rằng chúng rất hấp dẫn và nội dung thì không có gì phàn nàn bởi những tin ấy không bịa đặt. Nghĩa là không vi phạm quy định phản ánh sự vật hiện tượng một cách trung thực, khách quan.

Theo tớ biết thì nhiều tờ báo được coi là nhớn trên thế giới đã áp dụng việc phẫu thuật thẩm mỹ thông tin như trên từ lâu. Tổng thống Mỹ vẫn là Tổng thống Mỹ, nên việc thống kê ngày ông ấy ăn bao lần, thực đơn gồm những gì, vào tollet mấy phút… không những chả ảnh hưởng đến hòa bình thế giới mà còn làm cho thế giới hưởng chút thư thái thú vị.  Từ đó, tái tạo năng lượng cống hiến cho nhân loại  một cách hiệu quả.

Và những tờ báo đưa tin kiểu ấy rất ăn khách.  Không phải vì độc giả của họ là những thằng bờm, mà là vì họ biết chích ma túy thông tin vào cái phần bờm của độc giả. Nghĩa rằng cung và cầu có sự tương giao rất nhịp nhàng.



Còn ở  mình, từ lâu rồi các khái niệm sặc mùi định tính như “phản ánh thiếu khách quan”, “bôi nhọ hình ảnh”, “xúc phạm uy tín cá nhân”, “tạo dư luận không tốt”  trở thành con bài tẩy của những người (hoặc tổ chức)  muốn đè giày lên mặt của  tờ báo trót  đưa thông tin bất lợi cho họ. Bằng việc khiếu nại hoặc kiện ra tòa, họ có niềm tin vững chắc rằng tờ báo đó phải phơi áo trong cuộc đấu giữa họ và… dư luận. Nhẹ thì phải đàm phán, nặng vừa thì đính chính, nặng  hơn nữa thì bị đình bản.

Đó là một con ngáo ộp vô hình với khá nhiều tờ báo.

Quan sát, tớ thấy rằng  những tờ báo ăn khách là những tờ thường xuyên đối diện với nguy cơ bị phản ứng từ nhiều phía, và tờ báo đó chấp nhận chơi canh bạc mang tên “khiêu khích” để lớn mạnh. Còn những tờ  hiền lành kiểu “Nhân dân”,  ứ bao giờ lo chệch định hướng thì chả mấy khi nghe người ta hỏi “Báo Đảng nay có gì hay?”

Ta đang vận động thế giới công nhận nền kinh tế thị trường thì báo chí cũng nên ở trên sàn giao dịch. Hãy cứ để báo chí tự trang điểm, tạo sự hấp dẫn cho mình trước cổ đông là độc giả. Chỉ cần đưa tin không sai, còn đưa kiểu gì thì nên để nó chủ động với những son, phấn, nước hoa, hàng độc… mà nó có.

Và báo chí nên điếm một tí.  “Điếm” ở đây không có nghĩa là  kiếm tiền bằng mọi giá như thường hiểu  ở  đa số gái bán dâm. “Điếm” trong trường hợp này là kiếm tiền  nhờ kích thích vào khoái cảm của độc giả một cách độc đáo, duyên dáng, khéo léo và đa tình: Thông tin nhiều góc cạnh!

(Ý kiến tớ nhân đọc một “sờ ta tụt”  chửi đổng một bản tin bị cho là “rẻ tiền”)


Anh Tuấn

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

XỬ NHAU CŨNG CẦN TẦM NHÌN


Báo chí chiều nay, 4-1, đưa tin PHẠT 80 TRIỆU BA TRANG MẠNG CỔ XUÝ CHO MINH BÉO.

Tớ nghĩ:
Không biết 3 trang mạng có đúng là bị phạt vì hành vi cụ thể là "Cổ xuý Minh béo" không? Vì thấy lỗi ghi trong quyết định xử phạt chung chung quá.
Tuy nhiên, nếu đúng là phải móc hầu bao trả giá cho niềm vui đón đồng bào mình vừa thoát nạn bên Huê Kỳ về thì thật kì quặc.
Và điều ấy đã như lo ngại của tớ, rằng, trong vụ này Việt Nam xử lý cá nhân và tổ chức trong nước dựa trên bản án của nước ngoài!

Điều đó cũng có nghĩa, toàn bộ những tờ báo còn lại hoặc là tỏ vẻ bàng quan, hoặc là hùng hổ lao vào xâu xé Hồng Quang Minh.
Vậy cơ quan chức năng cùng những tờ báo hùng hổ kia đã, đang và sẽ ứng xử sao với số phận các ngư dân Việt từng bị trừng phạt, giam giữ ở Mã Lai, In Đô do đánh bắt xa bờ mà vi phạm luật pháp nước họ?
Thật khó, vì sẽ có nhiều vị nhảy lên "SAO LẠI ĐI SO SÁNH THẰNG XƯỚNG CA VÔ LOÀI VỚI NGƯỜI BÁM BIỂN!" (!?)
Vâng! Đời đứa nghệ sĩ mạt vậy. Không có tư cách để bình đẳng nhận sự an ủi từ đồng hương sau khi thoát hoạn nạn từ xứ khác?
Anh Tuấn


Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

ĐÓN GIAO THỪA BẰNG CHUÔNG?!


Cuối cùng thì hôm 3-1, Hà Nội cũng giải quyết vấn đề đánh thức thời khắc chuyển giao năm mới của dân tộc bằng sáng kiến Tôn giáo hóa Tết Cổ truyền!

Nghĩa rằng thay vì dùng pháo thì Hà Nội vận động các cơ sở tôn giáo, gồm cả nhà thờ lẫn nhà chùa, ngân chuông vào đêm đất nước tiễn Khỉ, đón Gà.

Và nếu đề nghị này được ưng thuận thì mình không hiểu người dân Thủ đô sẽ nghe hai thứ âm thanh của hai trường phái tu hành này khi trộn lẫn vào nhau sẽ như thế nào? Có lẽ sẽ giống như sự pha trộn giữa đàn bầu và trống trận.

Theo mình biết thì chỉ trong ẩm thực mới có định nghĩa về món lẩu.



Nhưng lẩu gì thì lẩu, coi chừng sau khi thưởng thức, mối bất hòa tín ngưỡng cùng nguy cơ tan nát nỗ lực đại đoàn kết dân tộc có thể sẽ bùng lên.

Bởi giáo phái nào cũng  đều muốn tiếng chuông đặc trưng của mình là biểu tượng của đêm giao thừa!
Anh Tuấn


Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

KHÔNG CÓ QUY ĐỊNH CHẾT DO ĐỒNG ĐỘI GIẾT

 “Luật mà bỏ rơi dư luận, xa rời tiếng nói của đạo lý, bàng quan trước nỗi đau của người biết rõ là thiệt thòi…  thì đó là thứ luật trên thiên đường hoặc dưới địa ngục. Luật đó không phải dành cho cuộc sống!”.
……………………………
Tháng 2-1979, trong một lần tổ chức bắt nhóm người vượt biên, Thiếu úy Lữ Anh Dồi (công an vũ trang tỉnh Minh Hải cũ) bị chính đồng đội ám toán. Hung thủ là Chuẩn úy Thái Văn Hùng theo lệnh của Trung tá Nguyên Ngọc (Phó ty công an), sau khi nã 4 phát đạn vào đầu anh Dồi đã vu khống anh tội phản quốc.

Năm 1988, chị Nguyễn Thị Mai, vợ của Lữ Anh Dồi bất chấp hiểm nguy, chặn đường công tác của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh mà  gióng lên tiếng trống  kêu oan cho chồng. Vụ việc sau đó được giải quyết với một án 18 năm và một án 20 năm dành cho hai cựu sĩ quan Hùng, Ngọc.

Kể từ đó tới nay, nội tướng của chàng Thiếu úy Lữ Anh  Dồi thực hiện một hành trình xuyên thế kỷ nhằm  kêu cầu khôi phục toàn bộ chính sách lẫn danh dự cho chồng, trong đó có việc truy phong liệt sĩ.  Tuy nhiên, người quả phụ từng dùng dao rạch cánh tay mình mà thề trước mộ phu quân về quá trình đi tìm công lý này đã thất bại.

Tin đau ấy đến trong một ngày thời tiết phía Nam ít nắng, kèm một chút lạnh của thời điểm năm cũ đang thối rữa những giờ phút cuối cùng: 30-12-2016.


Theo đó,  “Bộ chỉ huy Biên phòng tỉnh Cà Mau trả lời không công nhận hồ sơ xin công nhận liệt sĩ đối với Thiếu úy Lữ Anh Dồi, trong vụ án Lữ Anh Dồi thời điểm 1979-1980. Nguyên nhân được đơn vị này nêu rõ là do ông Lữ Anh Dồi không thuộc trường hợp nào trong quy định được xét liệt sĩ do Chính phủ quy định tại Nghị định số  31/2013/NĐ-CP” -  Báo Pháp luật TP.HCM chiều cùng ngày đưa tin trên.
…………………………………
Lần giở lại nghị định 31/2013, thấy việc Bộ chỉ huy Biên phòng tỉnh ấy đã rất tỉnh táo trong  áp dụng luật để hạ nhát đao kết liễu cả niềm tin lẫn hi vọng của người phụ nữ mất chồng oan.
Cụ thể, trong Mục 3, điều 17 của Nghị định (phần Điều kiện xác nhận liệt sĩ) có 11 khoản từ “a”  đến “l” thì không có bất cứ dòng nào chuyển tải nội dung “Chết do đồng đội giết”.
Hơn nữa,  tình trạng của Thiếu úy Lữ Anh Dồi đến nay mới chỉ dừng lại ở việc TAND Tối cao đã có kiến nghị phục hồi chế độ chính trị và giải quyết chế độ chính sách cho ông Lữ Anh Dồi”.
Nghĩa rằng, khi “kiến nghị” chưa được chấp nhận mà đã vội vã truy phong liệt sĩ thì chắc chắn đắc tội  “phong khống anh hùng”!
………………………………..
Luật là luật! Câu chữ trong luật phải rõ ràng, nghiêm chỉnh và khô khan. Luật mà dan díu với khái niệm “áp dụng linh hoạt” là luật tự sỉ nhục mình!
Nhưng luật mà bỏ rơi dư luận, xa rời tiếng nói của đạo lý, bàng quan trước nỗi đau của người biết rõ là thiệt thòi…  thì đó là thứ luật trên thiên đường hoặc dưới địa ngục. Luật đó không phải dành cho cuộc sống!.
Nghe nói, thời điểm hai kẻ  từng đứng chung hàng ngũ với với chàng Thiếu úy Lữ Anh Dồi bắt đầu quá trình trả giá cũng là lúc người dân háo hức tìm đọc cuốn sách “Ai giết Lữ Anh Dồi” của tác giả Ngô Hoàng Giang.
Hi vọng đến hôm nay sẽ không có một phiên bản 2, kiểu “Ai giết niềm tin của vợ  Lữ Anh Dồi”.

Tôi chắc rằng  dù đã nhận được cái văn bản trả lời ở trên kia, chị Mai vẫn sẽ  kiên định hành trình được làm vợ liệt sĩ của chị, và sự kiên định ấy sẽ được đền đáp.
Khi ấy,  quả phụ bền bỉ nuôi dưỡng tình yêu son sắt cùng niềm kiêu hãnh về một người chồng ngã xuống khi làm nhiệm vụ… sẽ chấm dứt mấy chục năm chỉ được ôm tấm bằng “Tổ quốc ghi công” trong giấc mơ.

Anh Tuấn