Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019

Phận Cơm chợ vợ đường


Trong trường hợp tước bằng lái xe của họ thì bao nhiêu hàng hóa bị đình trệ, ngưng đường vận chuyển? Nền kinh tế bị ảnh hưởng ra sao? Kế hoạch tạo công ăn việc làm mới để duy trì đời sống của những gia đình tài xế kia đã có chưa?...



Ngày 15-1, thông tin tại Hội nghị Tổng kết công tác năm 2018 của Phòng CSGT (PC08) Công an TP.HCM, Trung tá Huỳnh Trung Phong, Trưởng Phòng PC08, cho hay PC08 sẽ tổ chức cao điểm xử lý nồng độ cồn kèm test ma túy với tài xế xe cơ giới. Cao điểm này sẽ kéo dài từ 16-1 đến 15-2, những tài xế bị phát hiện vi phạm sẽ có biện pháp xử lý và giáo dục tương thích.

Trước đó, Bộ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Văn Thể cho rằng nên tước bằng lái vĩnh viễn những tài xế gây tai nạn đặc biệt nghiêm trọng. Nhiều người sau đó ủng hộ Bộ trưởng và góp thêm vế nữa rằng chỉ cần phát hiện dương tính ma túy cũng phải tước bằng.

Những động thái này diễn ra sau vụ tai nạn giao thông kinh hoàng ở Long An khiến nhiều người chết mà thủ phạm được xác định là tài xế contaner có nồng độ cồn trong người, đồng thời dương tính với ma túy.

Và với vụ ô tô tải lao vào đoàn người đi bộ dưới lòng Quốc lộ 5 ở Hải Dương hôm qua (21-1) tước đi 8 mạng sống, thông tin tài xế chiếc xe tử thần này dùng ma túy ngút ngàn trên các mặt báo.

Bỗng dưng, tài xế dùng ma túy trở thành một “ngáo ộp” với xã hội!.

Nói “bỗng dưng” bởi trước tai nạn trên xảy ra thì từ trước tới nay việc nhiều lái xe dùng ma túy không phải điều gì quá lạ lẫm và từng có một khảo sát từ 6 năm trước chỉ ra có hơn 30% tài xế xe container (bằng lái FC) dương tính với ma túy.

Chỉ tiếc khảo sát ấy không chỉ ra bao nhiêu trong số 30% đó gây tai nạn.



Vậy, thực sự có phải việc dùng chất kích thích là lý do chính yếu dẫn tới sự mất an toàn khi điều khiển xe? Cứ cho là tỉ lệ trên 1/3 đó tới nay không đổi thì xứ lý thế nào để hợp lý?

Trong trường hợp tước bằng của họ thì bao nhiêu hàng hóa bị đình trệ, ngưng đường vận chuyển? Nền kinh tế bị ảnh hưởng ra sao? Kế hoạch tạo công ăn việc làm mới để duy trì đời sống của những gia đình tài xế kia đã có chưa?...

Được biết, giới tài xế từ những năm 2000 đổ về trước đã mang tiếng “cơm chợ vợ đường. Ngoài một số ít “đua đòi rồi sai ngã” thì đa phần cuộc sống sau vô lăng của họ là những chuỗi ngày mệt mỏi đếm số km, ăn cơm bụi và giải quyết nhu cầu sinh lý với những cô gái buôn phấn bán hương trên các chặng hành trình. Thời gian nhàn nhã quây quần dưới mái nhà rộn rã tiếng cười, ấm áp bên vợ con hoặc cùng nhau đi du lịch là những ước mơ xa xỉ với họ.

Gần đây, của đa phần những vụ tai nạn giao thông thảm khốc đều có sự góp mặt của tài xế dính dáng chất kích thích, Đại tá Trần Sơn, nguyên phó Phòng hướng dẫn luật và điều tra, giải quyết tai nạn giao thông (Cục Cảnh sát giao thông, Bộ Công an), cho biết để điều khiển xe lớn đòi hỏi tài xế cần có sức khỏe và thường lái vào ban đêm. “Và để tỉnh táo, hoàn thành nhiệm vụ được giao, nhiều lái xe đã sử dụng chất kích thích nhằm cảm thấy khỏe mạnh, không buồn ngủ...” – vị này nói và lý giải rằng vì lợi nhuận hoặc vì thiếu trách nhiệm, một số doanh nghiệp đã lờ đi việc kiểm tra sức khỏe lái xe dẫn đến những vụ tai nạn đau lòng.

Như vậy, phần nhiều tài dùng ma túy để có cảm giác tỉnh táo điều khiển tay lái?

Với việc nhu cầu vận chuyển hàng hóa luôn tăng trong khi tài xế có hạn, họ phải làm gấp nhiều lần tiêu chuẩn sức khỏe cho phép là dễ hiểu. Và muốn có cảm giác sức khỏe, ma túy nằm trong những lựa chọn ưu tiên dù không muốn.

Nghĩa rằng, ngoài cơm chợ vợ đường, những người cầm lái ô tô tải trọng nặng bị thêm một thiệt thòi nữa là buộc phải dùng ma túy để phục vụ cho công việc của mình.



Được biết, ngoại trừ một số loại ma túy mới gây loại ảo giác quái dị thì những chất kích thích cũ dạng thuốc phiện hay heroin không có tác dụng khiến con người thực hiện việc ác. Thậm chí, chúng là một “dạng tăng lực”, dù thứ tạo cảm giác có sức lực này hơi cực đoan.

Đồng ý rằng việc dùng ma túy rất sai so với pháp luật hiện hành, nhưng, lên án và kỳ thị tài xế sử dụng ma túy, có lẽ bạn đang hiểu sai bản chất của những tai nạn giao thông hàng loạt người chết?.

Mà bản chất, nó có thể liên quan tới vế thứ hai mà đại tá Trần Đại Sơn nếu: “vì lợi nhuận hoặc vì thiếu trách nhiệm, một số doanh nghiệp đã lờ đi việc kiểm tra sức khỏe lái xe dẫn đến những vụ tai nạn đau lòng”. Hoặc, là câu chuyện “đánh trống bỏ dùi” trong đào tạo đạo đức người lái xe của một số cơ quan có thẩm quyền cấp bằng lái.

Dẫu gì, những câu chuyện một tài xế đường dài ngủ ngục ngay trên vô lăng khi vừa kết thúc hành trình giao hàng là không hiếm. Tại sao họ phải phiêu lưu với sinh mệnh của chính mình và đồng loại như vậy? là một câu hỏi không dễ trả lời…

Anh Tuấn

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

Nước sông không phạm nước giếng?


Lực lượng 141 TP.Hà Nội, 911 TP.Đà Nẵng, 363 TP.Hồ Chí Minh sinh ra để làm gì?




Phải chăng, sinh ra để phủ định hệ thống Cảnh sát hình sự cả chìm lẫn nổi trong Công an Nhân dân?

Để khơi gợi quá khứ của Sài Gòn hỗn loạn sau năm 1975 với đội quân SBC lẫy lừng?.

Để đáp ứng nhu cầu “Cơ chế cảnh sát đặc thù” của các vị lãnh đạo sáng tạo ra những lực lượng ấy?.

Câu trả lời bằng thực tế sẽ có trong tương lai gần...

Tuy nhiên, việc một trưởng công an phường ở TP.Đà Nẵng  mất chức chỉ vì bị nhận xét thiếu hợp tác với những đồng đội có tầm hoạt động bao trùm của mình (911) có thể là một gợi ý cho thấy 141, 911, 363 đang là những tác nhân khiến nhiều người anh em chung quân phục "tâm tư"…

Anh Tuấn






Thứ Ba, 8 tháng 1, 2019

Quan trường...



Trong hàng triệu vẻ đẹp, vẻ đẹp của phụ nữ là hoàn hảo nhất. Bởi vậy, họ đại diện cho giáo phái đẹp.
Cho nên, được quên mình vì phái đẹp là cái quên mình cực kỳ hoàn mỹ. Mọi người, đặc biệt là cánh đàn ông nên coi việc chiều chuộng và hi sinh vì phụ nữ là sứ mệnh quan trọng trong 60 năm cuộc đời mình.



Thế thì, việc Bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh, trong khả năng quyền lực của mình, chỉ huy cấp dưới lái xe biển xanh tới nâng gót sen của Phu nhân đệ nhất ngành ngay tại cầu thang máy bay có gì sai với Đảng và Nhân dân?
Trả lời: Ông sai! Bởi,  ông là Đảng viên nên phải theo Nghị quyết Đảng, ông là công chức nên chịu chi phối trước thông tư 01/2016 của Bộ bạn.
Nhưng, với nghĩa đàn ông, ông tuyệt đối đúng trước sứ mệnh chiều chuộng cái đẹp (trong vụ này là vợ).
Thế là ông đứng giữa ngã Ba của 3 ngả phạm trù cao siêu: Cái Đẹp, Đảng, Nhân Dân.  
Khó khăn thay!....Và rồi bằng tâm thư gửi báo chí của mình, ông quyết định phản bội Cái Đẹp.



Dẫu sao, việc phản bội đó chính là  một phản ứng đẹp (nhưng với ai chứ không phải với vợ).
Thương cho ông, phận làm quan 12 bến nước...

Anh Tuấn




Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2018

'Buồn tặc'


Nỗi buồn – từ Buồn vu vơ, Buồn dìu dịu đến Buồn mãnh liệt, Buồn dữ dội, Buồn muốn làm thịt cả thế giới… đều là một cảm xúc không đáng có với mỗi cá nhân. Tuy nhiên, với những khán giả thưởng thức việc người khác buồn thì đó là nhu cầu khó thiếu.



Chính vì vậy, nỗi buồn có vẻ đẹp riêng của nó, điều này giúp “buồn” ngạo nghễ đi vào trong các sáng tạo nghệ thuật như một chân lý cấm cãi.
Câu chuyện Thủy Tinh buồn thất tình tạo nên sự thịnh nộ sấm sét định kỳ 3 tháng mỗi năm đã đi vào dân gian hàng ngàn năm nay...
Việc các thần Hi Lạp do bất đắc chí phang nhau đã giúp di sản thế giới có thần thoại để trân trọng...
Hình ảnh chàng trai ngồi tư lự bên ly cà phê ngắm phố phường buổi đêm với mái tóc bồng bềnh, đôi mắt lơ đãng, cặp môi mọng bất thường do bỏng khói thuốc…
Dáng điệu thiếu nữ chờ người yêu với áo dài tha thướt, bồn chồn vặt từng cánh hoa Mười giờ thả xuống thảm cỏ xanh và dùng gót son dày đi vò lại…
Đó là những nỗi buồn rất thi vị…
Chỉ có một thứ buồn dù có “vị” nhưng không mang hồn “thi sĩ”, ấy là thứ buồn bị phong tỏa trong ngoặc kép và thường song hành với hai từ “Giải quyết”: “Giải quyết nỗi buồn”.



Nếu bạn thực hành việc “Giải quyết nỗi buồn” nơi công cộng, điều ấy giúp thế giới có thêm khái niệm “Buồn tặc” để xếp ngang hàng với các loại tặc như Tin tặc, Lâm tặc, Tiền tặc, Đạo đức tặc…
Ha, tớ buồn nên tớ luận buồn. Hết!

Trần Tuấn

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

Minh Chủ - Không chỉ trong Thủy Hử!


“Minh chủ” - khái niệm này theo như tôi biết là xuất hiện nhiều nhất trong tiểu thuyết Thủy Hử của tác giả sắc tộc Hoa tên Thi Nại Am, chỉ cách nịnh hót của đám thảo khấu với thủ lĩnh của chúng.



Có rất nhiều nhóm thảo khấu, tương ứng với đó là bằng ấy anh “minh chủ”. Trong đó có những tay chủ hoặc học dốt nên hỏng thi thành ra chán đời rủ mấy thằng mất dạy chọn một địa điểm xưng bá (như Vương Luân, rồi bị Lâm Xung cắt cổ), hoặc lập chốt chặn để hiếp dâm gái nhà lành (Nụy cước hổ Vương Anh), hoặc thiếu trách nhiệm gây hậu quả mất tài sản của triều đình như Thanh Diện thú Dương Chí.
Sau này, bọn “minh chủ” ấy tập hợp lại để suy tôn một tối cao minh chủ là Cập thời vũ Tống Công Minh, tức Tống Giang- một tay giết vợ do bị vợ hành cho mất mặt.
Việc để một ông lãnh đạo tổ chức kém như Tống Giang làm minh chủ đám giặc Lương Sơn Bạc, theo tôi, có cái lý của nó vì cha đẻ của Thủy Hử - Thi Nại Am - là một tiểu thuyết gia xu nịnh vượt thời đại Tống triều.
Hãy xem ông Thi Nại Am dẫn dắt câu chuyện: Khi Thác Tháp Thiên vương Tiều Cái chết, kẻ Tiều Cái có tình cảm cá nhân nhất là Tống Giang được mặc định là chủ bến Lương Sơn. Thời điểm này, “Quyền minh chủ” Tống Giang mị “quần hùng” bằng lời hứa anh em nào tiêu diệt được đứa giết chết đại ca Tiều sẽ là thủ lĩnh.
Rồi Ngọc kỳ lân Lư Tuấn Nghĩa bắt sống chú thủ phạm bắn tỉa Sử Văn Cung, có điều Lư Tuấn Nghĩa biết thân phận nên một mực từ chối chức trưởng trại mà Tống Giang cam kết nhượng lại. Tống Giang nói một vài lời đãi bôi rồi cũng tiếp nhận vị trí “minh chủ”.
Điều này nói lên chủ kiến của Thi Nại Am, rằng, lãnh đạo luôn đúng ngay cả khi lời hứa sau “chửi nhau” với lời hứa trước.
Nhưng đỉnh điểm của xu nịnh phải là phần kết khi 108 tay tội phạm nhà Tống đó lập đàn tế trời và “xin trời” được cái danh sách cơ cấu lãnh đạo. Theo đó toàn bộ 108 chú “trốn nã” được “thiên định” sắp xếp phù hợp với cách bọn giang hồ suy tôn.
Tức là Tống Giang vẫn đứng đầu trong số 36 Thiên cang và 72 Địa sát. Kế tiếp mới là chàng cơ cấu hụt Lư Tuấn Nghĩa, rồi phù thủy Công Tôn Thắng, “Gia Cát lượng phiên ban n” Ngô Dụng...
Kết: Minh chủ, theo cách hiểu của tôi, là một nhân vật vỗ ngực “Thế thiên hành đạo” và được bọn lâu la tung hô cứ như thể “chủ” đó chính thức “thay trời”!

Trần Tuấn


Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018

Đồng bào mình đang trốn?



Diện tích của Đài Loan khoảng 36 ngàn km2. Dù nhỉnh hơn 2 lần tỉnh Nghệ An nhưng mức độ tinh nhuệ của cảnh sát ở đây có lẽ phải tỉ lệ thuận với tầm vóc của nền kinh tế đứng thứ 15 thế giới này.



Vậy mà đằng đẵng 3 ngày (23 tới 26-12), chính quyền Đài Loan (Trung Quốc) không có tăm hơi gì việc 152 người Việt đi du lịch và mất tích, tới khi biết rồi thì quýnh quáng điều hẳn một lực lượng đặc nhiệm dò tìm dấu vết?
Hoặc là hệ thống vận động quần chúng tố giác điều bất thường của họ quá tệ? Hoặc họ biết tỏng các bố ở đâu rồi nhưng hẵng cứ vờ tìm để thế giới còn có tin để đọc?
Hoặc đang ráo riết hợp tác với Việt Nam, hoặc đang hả hê với ngu cơ nhục quốc thể của đối tác?
Nói gì thì nói, Bộ VH-TT&DL chiều 26-12 đã lý giải rằng việc mất tích của 152 đồng bào ta có thể là “Hình thức lợi dụng du lịch và chính sách nới lỏng visa nhập cảnh cho khách du lịch các quốc gia và vùng lãnh thổ để trốn ở lại lao động trái phép”.
Từ “trốn” nghe có lẽ gần sự thật hơn nhưng thấy cay đắng lạ bởi do nỗi khổ kiếm tiền thúc đẩy…
Nhưng dù sao, nếu đúng là “Trốn ở lại lao động trái phép”, cũng còn chút thể diện hơn là trốn vì lý do phi kinh tế.

Anh Tuấn


Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Hãy tiếp sức cho Bộ trưởng Nhạ


Chưa bao giờ cuộc chiến đấu trong ngành giáo dục ác liệt như năm nay. Ngoài việc hàng loạt trọng pháo mang tên “dư luận” rót xuống các cao điểm như Điểm thi THPT, Cải cách chữ Quốc ngữ… thì ở tầm trung mô, cuộc ăn miếng trả miếng giữa học sinh và giáo viên cũng diễn ra cực kỳ sôi động.


Phát súng tấn công đáng chú ý đầu tiên là hồi tháng Tư, một cô giáo ở Hải Phòng buộc học sinh uống nước giặt giẻ lau bảng. Gần như liền ngay đó, phe giáo viên bị đáp trả khi học sinh cấp 3 tại Quảng Bình vì bị nhắc nhở xóa hình xăm đã chặn đường, tiễn thầy nhập viện bằng một nhát dao.

“Đừng tưởng ta đây nao núng” - các thầy cô nghĩ thế nên lập tức mở mặt trận trên Đắk Lắk. Nạn nhân của đợt tấn công lần này là cậu học trò lớp 1, bị sưng vếu tai và xịt máu mũi do bàn tay hộ pháp của thầy.

Chưa kịp ăn mừng chiến thắng, những người thực hiện “sứ mệnh đưa đò” lập tức nhận gáo nước lạnh vì thông tin trước đó có chú học sinh lớp 8 ở Bến Tre trong lúc thiếu kiềm chế đã bóp cổ một nữ giáo viên dạy Anh Văn.



Còn tại một tỉnh phía Nam khác là Long An, mặt trận này báo về thành tích một cô giáo buộc học sinh quỳ cả tiết học giữa lớp. Tới lúc này thì kịch tính được đẩy lên cao do có phụ huynh “tham chiến”,  ùn ùn kéo nhau tới trường bắt cô giáo quỳ trả lại.

Thế chân vạc được định hình và y xì như Tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa khi liên minh Phụ huynh – Học sinh hợp lực chống giáo viên. Và cho tới nay, thành tích tốt nhất của Phụ huynh là tới trường học ở Bạc Liêu bắt đền chiếc quần short của con họ bị sơ tán từ bàn giáo viên xuống thùng rác.

Tranh thủ lúc liên minh này chưa vững, cô giáo ở Quảng Bình lập tức buộc một măng non đất nước hứng hơn 300 cái bạt tai. Theo đà tấn công, nữ giáo viên ở Hà Nội cũng khai hỏa tương tự…. Tấn công liên tục và biến ảo, hiệu trưởng trường THCS ở Phú Thọ liên tiếp biến các học sinh nam là nạn nhân của hành vi dâm ô…

Bị nhận những đòn choáng váng, phe học sinh cũng có những đáp trả xứng đáng. Đòn hồi mã thương được cho là hiệu quả khi học sinh cấp 3 tại Bình Định ngáng cầu thang nhà trường, tặng thầy của mình giấy chẩn đoán của bệnh viện, ghi rõ đa chấn thương vùng mặt, lưng bởi chân, tay, gậy…



Cuộc chiến vẫn căng thẳng và dù sắp hết năm 2018  nhưng chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhiều người run sợ chờ đợi cái gọi là kịch tính phút 90.

Chưa biết thắng bại thuộc bên nào nhưng điều nhận thấy rõ nhất là vị trọng tài khả kính của chúng ta, Phùng Xuân Nhạ, đã rất mệt.  

Thông tin bên lề cho biết, lần đầu tiên ông phải giơ tay ra dấu hiệu muốn thay còi. Lý do, thổi rát quá không những không ăn thua mà còn tung cả hạt trong còi!

Trần Tuấn