Thứ Tư, 30 tháng 6, 2021

Cái chết của một quân nhân

Vừa qua tuổi vị thành niên, chàng trai Trần Đức Đô (Bắc Ninh) hăng hái viết đơn xin nhập ngũ. Ít tháng sau, quân nhân này chết với câu trả lời từ cấp Quân khu là do tự tử.


Theo logic, phải có lý do lẫm liệt hơn lý tưởng phục vụ Tổ Quốc thì thì Đô mới quyết chọn cái chết bằng việc treo cổ.

 

Hoặc có thể với Đô, câu “tình nhà, nợ nước” từng ám thị rất thế hệ trẻ hăng hái tòng quân bị dội ngược lại bởi sự khắt khe của môi trường quân ngũ.

 

Hoặc người lính trẻ ấy quyết chết bởi cảm thấy cuộc sống bên cạnh đồng đội tồi tệ hơn việc vĩnh viễn chia tay.

 

Hoặc cũng có thể do thất tình…

 

Nói chung là đã chết, và chết như cấp trên trả lời báo chí.

 

Dù gì thì cũng rất đáng để buồn phiền.


Trần Tuấn

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2021

Linh hồn của những con đường

 Đó có thể là một điều cực kỳ bình thường với nhiều người, nhưng với tôi, nó là niềm vui âm ỉ ít nhất là qua ngày 21-6 này.

Số là con đường Lê Văn Khương, quận 12 từng qua lại cả trăm lần, chiều nay lang thang cuốc bộ, ai dè bước chân lảo đảo suýt vập mặt vào khối bê tông phía trước.

Định thần thì ớ ra, đây không phải là khối bê tông tầm thường, mà chính là trái tim của cả một tuyến giao thông dài nhiều cây số.

Trên khối bê tông ấy ghi tiểu sử của vị “thần lộ”: Lê Văn Khương; quê quán xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn, tỉnh Gia Định, nay là Thành phố Hồ Chí Minh. Ông tham gia cách mạng từ những năm mới thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương (….) bị bắt và hi sinh tại nhà tù thực dân.

Ít nhất, với đôi dòng trịnh trọng trên, con đường Lê Văn Khương lột xác từ một cái tên chỉ đơn thuần mang tính định danh thành một địa chỉ cung cấp kiến thức lịch sử và phản ánh đặc trưng nét văn hóa đặt tên đường của một địa phương.


Lý do tôi vui, bởi từ 2005 đã nung nấu và đề xuất cách giới thiệu tên đường trên tờ Thế Giới (đình bản năm 2006 thì phải). Đến 2019, ý tưởng đó được chi tiết hóa bằng bài dài khoắc khoải trên PLO… song chẳng tác dụng ào ạt như kỳ (ảo) vọng.

Thì nay, có người chung suy nghĩ việc thổi hồn vào mỗi con đường, nên chắc chắn phải là niềm vui qua hôm nay rồi.

https://plo.vn/van-hoa/thoi-hon-via-vao-moi-con-duong-goc-pho-830637.html

Trần Tuấn

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2021

Nịt miệng và nịt ngực

Kể từ sau khi phát minh ra quần áo, lần đầu tiên trong lịch sử loài người, 2 năm nay nhân loại coi trọng cái khẩu trang.

Nếu giả thiết rằng những bộ phận mà quần áo che đậy có lý do từ một đại dịch nào đó đe dọa tuyệt giống, thì có có cơ sở tin tưởng rằng, vài trăm năm tới, đôi môi cũng sẽ nằm trong danh sách phần cơ thể nhạy cảm.

Bịt miệng sẽ trở thành một chuẩn mực trong tương lai không xa.

Như vậy, việc lựa chọn ý trung nhân sẽ loại trừ tiêu chuẩn má hồng, môi thắm (vì có nhìn được khỉ đâu); nam nữ quay lại bản năng sinh đẻ khi anh chàng, chị nàng chẳng cần biết dung mạo đối tác tròn méo ra sao; ngành nhân tướng học sẽ chết; các chuyên gia khẩu hình cũng hết đất sống…

Và COVID-19, ngoài việc quyết định văn hóa trang phục cho thế giới trong tương lai xa, còn ghi thêm một chiến công lớn lao nữa ở phạm vi gần. Đó là việc thừa nhận Trung Quốc là một “đại nhạc trưởng”.

Không phải ư? Khi bây giờ ta có virus chủng Anh, chủng Ấn Độ… nhưng nhất định không được phép có cúm Tàu.

Trần Tuấn

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

Điện Biên Phủ: Chớ đối xử bình đẳng với tất cả cuộc chiến

 “Một chiều hè lịch sử/ Bố kể chuyện Điện Biên…”

67 năm sau buổi chiều chói sáng ấy, đến hơn 21 giờ tối của 6/5 này, tìm trên trang chủ nhiều báo trung ương lẫn địa phương Điện Biên đều không thấy hoạt động kỷ niệm, chí ít là nhắc lại gì.



Nơi tưởng nhớ của những Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Tô Vĩnh Diện và đặc biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp có thể vẫn được chăm chút khói hương...

Những cựu chiến binh, dân quân tải đạn, thồ gạo có thể vẫn nhận những phần quà cùng phát biểu thể hiện sự tri ân ở cấp nội bộ địa phương...

Những sử gia, vật lý gia, tâm lý gia… có thể vẫn băn khoăn một số tình tiết trong chính sử...

Song, ít nhất năm nay, thế hệ con cháu những người hùng Điện Biên không được chú trọng nhắc nhớ một thời kỳ Việt Nam lẫm liệt trên bản đồ thế giới.

Việt Nam và Pháp dẫu núi sông chẳng liền nhau, dẫu tính chính nghĩa của công cuộc phạt xâm lược rõ ràng hơn 21 năm sau đó… song, trên cơ sở tình hữu nghị, đã vận dụng cực hay công thức gác bỏ quá khứ, hướng tới tương lai?.

Nếu thế thì cũng hay, nhưng sẽ rất không hay nếu sự lãng quên cuộc chiến này cũng được áp dụng đại trà như những cuộc chiến khác.

Trần Tuấn

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2021

PV Nguyễn Hoài Nam: Sự phiêu lưu lẫm liệt?

Lần gần nhất tôi ngồi với anh Hoài Nam, người vừa bị bắt bởi điều 331 BLHS, là hồi cuối năm ngoái, trong quán cà phê đối diện với Công an quận 12. Tôi học chuyện nghề từ anh trong gần 2 giờ đồng hồ, và dù quen biết khá lâu, nhưng hôm đó mới hết hồ nghi về con người của anh Nam.


Hóa ra trước đó, tôi (cũng như nhiều người đọc fb), hình dung Nguyễn Hoài Nam là một tay cao ngạo, thích dạy đời và thích “lấy số” khi ham hố chỉ trích một số nhân vật quyền lực.


Nhưng không phải vậy, cái tinh thần máu lửa của PV điều tra qua những câu chuyện anh kể đã thuyết phục tôi rằng anh nói ra bởi sự thôi thúc của nghề. Một vụ việc khi còn lăn tăn, nếu không theo đuổi tận cùng để có đáp án thì đó là sự sỉ nhục với chính kẻ phóng viên.


Chính sự thôi thúc của nghề ấy đã giúp anh thành danh thể hiện bằng việc nhận giải báo chí và khen thưởng, song nó cũng khiến anh khá lận đận trước những quan điểm phi báo chí.


Một phóng viên có chất quái của nghề không có nghĩa là không ngây thơ với thời cuộc. Lần bị bắt này có lẽ là một minh chứng.


Tuy nhiên, nếu như đã xác định và chấp nhận khả năng bị bắt nhằm mục đích đứng trước tòa công khai những chứng cứ phản biện, như anh nói là kế “dụ cáo ra khỏi hang”… thì trong giới báo chí điều tra hiện nay, nếu Hoài Nam không số 1 cũng chắc chắn đứng ở top đầu.


Đó sẽ là sự phiêu lưu rất lẫm liệt.


Tôi yêu thích kịch tính nên hi vọng ở khả năng 2. Mong anh vui, khỏe.


Anh Tuấn

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2021

Không ứng cử Đại biểu Quốc hội...

Quý vị tự cảm thấy tài hèn sức mọn? Nếu vậy thì rất đáng thông cảm và cực lực hoan nghênh.





Quý vị thấy mình đã gánh trăm công nghìn việc, nay đảm nhận thêm trọng trách thì rất khó đảm đương?... Nếu vậy thì do lỗi ở cơ chế dùng người tài và phân việc.


Quý vị thấy ưu tiên công việc chuyên môn hơn là tập trung tinh lực cho cơ quan quyền lực nhà nước lẫn tiếng nói nhân dân cao nhất?... Nếu vậy, quý vị đang chối bỏ nghĩa vụ đóng góp thiết thực nhất cho sự tiến bộ của pháp luật nước nhà, của ý chí nhân dân.


Hay cơ quan cao nhất ấy với quý vị chỉ hữu danh vô thực nên vào hay không chả quan trọng?


Tất nhiên, việc được hay trượt ghế trong Quốc hội của quý vị còn do lựa chọn của cử tri. Có điều, giữa xung phong rồi trượt so với chủ động không xung phong là câu chuyện liên quan đến góc nhìn cống hiến của quý vị.


Nói một cách tếu táo, thái độ ấy chính là ăn trộm của nhân dân một phương án lựa chọn.


Tuấn Trần

Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2021

Bài kiểm tra Tính người?

Mấy nay, câu thần chú được ưa chuộng là “không can thiệp việc nội bộ của nhau”.

Đương nhiên, nếu hàng xóm có việc con đánh bố thì bạn không thể cầm dao lao sang tham chiến. Tuy nhiên, bằng vốn giáo dục tối thiểu của mình, bạn có quyền phê bình và kêu gọi cả khu phố lên án đứa con mất dạy đó.



 

Trong một tổ chức, việc thần phục nghị quyết của số đông trong khi bạn chưa phục tức là bạn đã cõng cái nghị quyết quái gở đó cắn vào suy nghĩ cũng như hành động của chính bạn.

 

Nếu vậy, tức là bạn đã tự tát vào miệng bạn ở trình cao hơn?

 

Nhân tính là khởi nguồn của thế giới văn minh. Do vậy, ở bất cứ đâu, bất cứ thể chế nào, nếu muốn được vinh dự đứng trong đẳng cấp loài người thì bạn phải đặt tính mạng đồng loại, lòng trắc ẩn với khổ đau của đồng loại lên cao nhất.

 

Câu chuyện giới nắm vũ khí ở Miến Điện bắn giết công dân của họ có lẽ là một bài test đối với quốc tế, nhằm làm rõ hơn những đứa tự phong thánh nhưng chưa hẳn là người chăng?


Trần Tuấn