Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

NẾU CHỈ NGHE CHO RỔN RẢNG THÌ ĐỪNG TÁI LẬP SBC

Hai đô thị lớn nhất nhì cả nước đang tính thành lập đội Săn bắt cướp, và theo thiển ý của tớ, đa số dân tình đều khấp khởi mừng vui trước thông tin này.



Nhưng, về mặt chữ nghĩa, cái tên “Săn bắt cướp” đang vô tình quảng bá thương hiệu “cướp” cho TP. Tức là người bốn phương có thể hiểu rằng, cướp có nhan nhản thì mới đẻ ra một đơn vị chuyên trách việc săn bắt . Giống như những nước trên thế giới có lực lượng “chống khủng bố”, đội quân “giữ gìn hoà bình” vậy.
Về mặt bản chất, cứ cho là thay từ “Săn bắt cướp” bằng một mỹ từ khác thì lực lượng này cũng có vẻ như đang thay mặt thành phố thừa nhận sự thất bại trong việc đảm bảo sự cân bằng cho đời sống người dân. Nó nói lên sự chênh lệch giàu nghèo tới mức bất công khiến những kẻ thiếu thốn mặc nhiên coi các đấng nhiều tiền thuộc phía thù địch, cần phải tấn công.
Nó cũng nói lên nỗi buồn nhiều thập kỷ của ngành giáo dục, vì ngoài việc đào tạo những gà chọi thi đấu quốc tế thì ngành này còn vô trách nhiệm ném ra xã hội những sản phẩm chỉ biết ăn sung mặc sướng, đua đòi, lười lao động.
Nó cũng tô vẽ thêm vào sự què quặt của hệ thống An sinh xã hội khi mặt trước của đời sống là những kẻ rửa tiền, trốn thuế, sống trên nhung lụa, lại song hành với mặt sau là những phận trẻ bơ vơ, bám đít ngừoi đàn bà nào đó để ngả nón xin tiền tại những cây xăng, những ngã 4…
Nghĩa là nó phần nào phản ánh tư duy ăn xổi ở thì của người Việt nói chung, của một số lãnh đạo nói riêng. Họ thấy ngoài đường phố bất an là áp đặt ngay tình trạng báo động của những năm cuối 1970 rồi vội vã dựng lên đội quân săn bắt. Họ có vẻ như đang giải quyết phần ngọn là tội ác chứ chưa màng đến chuyện vun phần gốc để chăm chút nền đạo đức xã hội, đề ra các chính sách yên dân.
Lực lượng cảnh sát hình sự hiện nay có năm nào chịu kỷ luật vì thành tích bết bát? Nếu chưa, nghĩa là cảnh sát hình sự vẫn đang làm tròn bổn phận? Vậy tại sao phải nâng cấp lên thành Săn bắt cướp?... Lý do bổ sung quân số, đào tạo thêm nghiệp vụ, trang bị phương tiện, sửa luật để tăng thêm quyền … sẽ tiêu tốn bao nhiêu phần ngân sách nữa?
Theo tớ, nếu chỉ vì muốn có trong từ điển một danh từ danh từ mới, “Tân SBC” chẳng hạn, thì không nên đánh đổi bằng những nguy cơ tổn hại như ở trên.
…………………
Tự nhiên lại nhớ tới mô hình “Hiệp sĩ đường phố” của Bình Dương mà buồn cừoi. Mang tiếng “hiệp sĩ” nhưng các anh ấy chỉ nhăm nhăm tóm những tay cướp vặt. Chưa khi nào đọc được bài viết kể chuyện hiệp sĩ giải cứu ùn tắc giao thông, giúp người khuyết tật lên xe buýt, nhảy sông vớt chàng trai thất tình, hay dắt xe hộ một cô gái xinh đẹp bị đinh đâm thủng lốp…. 

Anh Tuấn


Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

“NGƯỜI VIỆT NAM CẦN CÙ, THÔNG MINH, SÁNG TẠO….”


 Thời sinh viên, tớ nhớ có ít nhất hai môn học nhấn mạnh các đặc trưng này. Chương trình Đại học mà Bộ quy định đã nói thì cấm sai, và tớ luôn hài lòng về phẩm chất đó.
Nhưng nay bỗng dưng nghi hoặc. Rằng, tiêu chuẩn nào để khẳng định điều ấy? Có so sánh với dân tộc khác thì mới thấy mình thông minh, sáng tạo chứ? Không nhẽ các đấng biên soạn giáo trình lại đi bì người với lợn?
Vì từ năm ngoái, Cục thống kê đã chỉ ra rằng Xét trên giác độ GDP bình quân đầu người, Việt Nam (hàng ngàn năm lịch sử) đi sau Hàn Quốc khoảng 30-35 năm; sau Malaysia 25 năm; Thái Lan 20 năm; sau Indonesia và Philippines 5-7 năm (nld.com.vn hôm 30.8.2015)…. Ấy là chưa kể nước Mỹ non 300 năm tuổi nhưng giàu hơn. Hoá ra nước mình sáng tạo ở khoản nào không biết (có lẽ là đánh nhau) nhưng vẫn ngu chuyện kiếm tiền. 
Mà kiếm tiền, theo học thuyết Mác – Lê, thì nó nằm trong nội dung Vật chất quyết định Ý thức.
Nước mình dân chủ từ năm 1945, vậy mà đãi cát tìm ngọc mãi cũng không kiếm nổi nhân tài đủ sức để tìm lối “Đi tắt đón đầu”, kể cũng lạ?



……………………….
Sở dĩ tớ trót "bật" lại sách giáo khoa là vì nay lỡ đọc trên báo bài phỏng vấn chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan. Bà nói Việt Nam 9 chục triệu người thì có 11 triệu đang hưởng lương từ ngân sách. Có 30% số công chức làm được việc, 30% cắp ô đi về, 30% vừa cắp ô lại vừa nhũng nhiễu.
Thêm nữa, tớ lại trót lướt qua loạt bài tranh luận khí thế về 60 phút mở của chị Tạ Bích Loan.
Vấn đề một làm liên tưởng tới phẩm chất cần cù, thông minh của người mình trong cách tìm đường vào biên chế. Họ hăm hở chen lấn dẫn đến phình bộ máy có lẽ vì khôn ngoan diễn dịch lại khẩu hiệu Cán bộ là đầy tớ trung thành?. 
Vấn đề hai là khả năng sáng tạo của những người Việt sản xuất chương trình truyền hình kia, vì họ nghĩ ra một diễn đàn khuyến khích đám đông sau khi xem xong phải bức xúc mà văng tục. Mà cứ tình trạng văng tục nhiều, đến lúc nào đó có khi nó lại thành bản sắc.




TP.Nam Định nơi tớ từng lớn lên có một thời gian bị thiên hạ gọi là Nam “Đ…”. Lý do vì mỗi lần giao tiếp, bất kể buồn vui, người bình dân thành phố thường kèm theo tiếng “Đan Mạch” thay cho các từ nối – “Đ mẹ! Tối qua đi tán gái, (Đ!) Tao gặp thằng chó ấy! Nó (Đ!) hỏi tao đi đâu. Hoá ra là anh ruột con ranh. (Đ!) Không nói sớm thì nó chết mẹ với tao rồi! (lại Đ!)…
Và tớ thú nhận là lâu lắm rồi, hôm nay mới thầm văng tục khi đọc hai thông tin trên. Anh Tuấn

http://nld.com.vn/kinh-te/vie-t-nam-tu-t-ha-u-bao-xa-so-vo-i-la-ng-gie-ng-2015083019120312.htm

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/309270/bo-bien-che-de-giam-ganh-nang-11-trieu-nguoi-an-luong-nha-nuoc.html

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

CHƯA GIẢI QUYẾT VỤ BỊ TÁT HỘC MÁU MỒM


Cái gọi là “dư luận” chỉ là những đánh giá đầy cảm tính của những tay công nhân làm việc trên bàn phím.


1.    Nghề của lính suy cho cùng là nghề giết người.

Họ tước đoạt tính mạng của phía không cùng chiến tuyến với nhu cầu đầu tiên là vì sự an toàn cho chính họ, sau đó mới tới những ý nghĩa xa hơn như Hoàn thành nhiệm vụ, Bảo vệ lợi ích quốc gia…Và trong nhiều cách để hoàn thành nhiệm vụ, có cách đàng hoàng kiểu Cao bồi đối mặt xả súng vào nhau.

Nhưng cũng có cách tung hỏa lực phủ đầu theo lối “Tiên hạ thủ vi cường”.  Mà trong chiến tranh, không ai cấm điều này khi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi ngắn hơn một động tác siết cò súng.

Bob Kerrey là một quân nhân chuyên nghiệp, năm 1969, Đại úy Hải quân này đã chỉ huy toán lính tiến hành cuộc tắm máu hàng chục người Việt Nam.

Trong thời điểm đó, nếu những kẻ xuống tay biết chắc các nạn nhân chỉ là dân thường thi họ đúng là những con thú. Tuy nhiên, tại bản báo cáo ngay sau đó, họ đã khẳng định tiêu diệt được 21 Việt cộng, đồng thời thu được hai vũ khí.

Nghĩa là ít nhất đến thời điểm đấy, niềm tin rằng sự an toàn của họ đang bị uy hiếp là có cơ sở.

Tôi tin vào giả thuyết thứ hai, bởi trước khi mặc quân phục, Bob Kerrey phải là một con người. Người thì không bao giờ ăn thịt người nếu không có lý do.

Thêm nữa, hành vi ấy chỉ diễn ra một lần, không có cơ hội tham gia vào hàng ngũ  các khái niệm “có hệ thống”, “truyền kiếp” mà ta hay dùng.   Từ sau 2001, cựu binh này từng nhiều lần bày tỏ hối hận cũng như có những nỗ lực hàn gắn, xây dựng quan hệ Việt – Mỹ. Tôi cũng tin rằng các nỗ lực đó một phần cũng  vì muốn chuộc lại sai lầm từ  lệnh chỉ huy sặc mùi máu của mình năm xưa.



………………………..

2.    Văn bản được coi là Tuyên ngôn Độc lập lần thứ 2 của nước ta từng khẳng định “Đem Đại nghĩa thắng hung tàn – Lấy Chí nhân thay cường bạo”

Năm 1945, tại tuyên bố lập nước, Hồ Chủ tịch cũng nhấn mạnh các giá trị của nhân loại: Tự do, Bình đẳng, Bác ái…

Giữa thế kỷ trước,  bác Trường Chinh nắm vai trò nòng cốt trong Cải cách ruộng đất. Rồi sửa sai, rồi vài mươi năm sau bác lại lên làm Tổng bí thư…

Trong bài phát biểu của Tổng thống Hoa Kỳ tại Mỹ Đình vừa qua, vị đứng đầu quốc gia  một thời là kẻ thù của Việt Nam đã chia sẻ và được đánh giá cao bởi có những câu “Chiến tranh dù cao thượng đến đâu cũng mang đến đau đớn và bi kịch”, hay “… Chúng ta chỉ ra rằng trái tim có thể thay đổi thay vì là tù nhân của quá khứ… sự tiến bộ xuất phát từ tinh thần hợp tác”.

Gần hơn và cụ thể hơn, người đứng đầu Đảng bộ TP.HCM, ông Đinh La Thăng, khi nói về trường hợp của Bob Kerrey đã cho rằng  Vượt lên thù hận chúng ta cho thấy chúng ta mạnh mẽ và cao lớn về tầm vóc văn hóa…
………………………….

3.    Vậy tại sao có “cảm giác” như Bob Kerrey bị phản  ứng dữ dội tại Việt Nam như vậy?

Tôi chú ý gạch chân, in đậm tính từ “Cảm giác”, vì hiện tại ở Việt Nam không có một khảo sát Xã hội học nào về mức độ ủng hộ hay phản đối những nỗ lực hàn gắn chiến tranh của ông này từ sau 1969, hiện tại cũng như tương lai.  Cái gọi là “dư luận” chỉ là những đánh giá đầy cảm tính của những tay công nhân làm việc trên bàn phím.

“Cảm giác” đó, nếu theo Thuyết âm mưu, có khi nào chủ yếu xuất phát từ sự tác động ngấm ngầm của một thế lực đứng bên ngoài hai dân tộc Việt – Mỹ?
Cứ chiếu theo Binh pháp Tôn tử bên Tàu thì nó na ná giống kế “Tá đao sát nhân”, tức Mượn dao (sự kiện Bob Kerrey)  giết người (đại cục phát triển). Còn chửi nôm na như các cụ nhà mình thì đó là thủ đoạn của kẻ Đâm bị thóc, chọc bị gạo.
………………………………

Tôi và anh ấy sắp sửa thành thông gia, một ngày xấu trời ngồi uống rượu với thằng bạn thời nối khố, tôi khoe sắp làm bố vợ.   Nó chúc mừng rồi hỏi “Cái vụ ngày xưa tranh nhau viên bi, ông bị  thằng ấy  bợp tai đến phụt máu mũi, giờ giải quyết tới đâu rồi?”… Anh Tuấn



Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016

Khi Tổng thống tháo nhẫn để bắt tay…


Gặp người dân Việt Nam tại quán bún ở Hà Nội, Tổng thống Mỹ Obama cẩn thận tháo nhẫn nhét túi trước khi bắt tay với họ. Việc này không chỉ xảy ra một lần trong những chuyến đi nước ngoài của ông.



Hành động của người đứng đầu quốc gia cỡ quyền lực nhất hành tinh khiến dân tình xôn xao, đặt ra vô vàn lý giải. Có người cho rằng vị cao bồi này sợ đau ngón út, hóm hỉnh hơn thì khẳng định anh giai chung thủy lo đám đông động chạm vào của quý của vợ mình – tức nhẫn cưới…..
Nhưng chắc chắn một điều công dân Hoa Kỳ này ý thức được mỗi lần bắt tay! 
Có chú ý tới người mình đang tương tác thì mới quan tâm tới các thói quen cá nhân. Hành động đó cộng thêm cái nhìn thẳng vào mắt người đối diện thể hiện sự tôn trọng nhất định chứ không qua loa, hời hợt. Phía nhận bắt tay cũng sẽ cảm nhận được sự chân thành.

Ở Việt Nam cũng có thói quen bắt tay, và tôi chú ý tới hai kiểu giao tiếp khá phổ biến.
Một là, cúi gằm mặt xuống trong suốt quá trình từ lúc chìa bàn tay cho tới khi rụt lại. Kiểu này xuất hiện đa số ở những nhân viên cấp dưới có lá số tử vi ghi hai chữ Nịnh thần (hoặc tự nhận là bề dưới). Cách tương tác giống như nhận ân huệ này triệt tiêu sự thân thiện cùng tinh thần hợp tác công bằng vốn là ý nghĩa của động tác bắt tay.
Về mặt nào đó, cái sự cúi gằm mặt đã gián tiếp phủ nhận, coi thường mối quan hệ của nhau giữa hai kẻ đang đối diện.
Hai là, chìa phật thủ giống như lướt qua những bàn tay khác. Khi người nhận cái bắt tay chưa kịp siết chặt thì ông/bà này đã vội lỏng cơ và mắt hướng mẹ nó đi nơi khác rồi.
Kiểu này thường gặp trong các buổi hội nghị hoặc vi hành thăm thú tình hình con dân của nhiều lãnh đạo nhà mình. Lối chạm tay để xa lánh nhau hơn như thế này, dẫu muốn có chút thiện cảm cũng đếch thiện cảm nổi.
Vậy nên, một cử chỉ nhỏ nhưng đôi khi có thể lay động cả thế giới. Người nào khi thực hiện vai trò xã hội của mình (từ anh nhân viên doanh nghiệp nhỏ tới Đức Giáo hoàng) mà có sự chỉn chu khi tương tác thì xác suất thành công bao giờ cũng lớn. Nơi họ làm việc, hay rộng hơn là xã hội, cũng được hưởng lợi từ đó. Anh Tuấn


Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Phải soát lại tất cả Thẻ Cử tri!


Hôm nay tôi nhận được Thẻ Cử tri, nơi đi bầu cử là tại một điểm của phường 5, quận Gò Vấp.
Sau phút đầu vui mừng và hãnh diện vì mình sắp thực hiện quyền công dân trong cuộc bầu cử Quốc hội và HĐND các cấp ngày 22-5 tới đây  thì bỗng thấy bực bội vô cùng, tiếp đó là cảm giác hoang mang chen lấn.
Lý do là thông tin ghi trên thẻ có cái sai khó chấp nhận. Cụ thể, trong mục ngày tháng năm sinh, tôi được ghi là 01-01-1984.



Không những thế, thẻ của vợ và em tôi cũng được trang bị “đồng phục” thời điểm chào đời như trên (trong khi căn cước của tôi ghi sinh tháng 9-1980, vợ và em lần lượt là tháng 8 và 9-1984).







Không biết cái nhầm lẫn vậy có phổ biến không, nhưng dù chỉ số ít trường hợp cũng đủ can thiệp vào sự hoàn mỹ (được kỳ vọng trên mọi mặt) của kỳ bầu cử này. Nó khiến những người khi biết chuyện có quyền nghi ngờ vào sự chân thực, chính xác, khách quan, dân chủ trong “Ngày hội toàn dân”. Bởi, có ít nhất ba nguy cơ sau
Thứ nhất, về mặt tâm lý, ai cũng có sự đề cao chính mình. Một trong những điều đó là nhu cầu được người khác gọi đúng tên, tuổi. Khi nhận Thẻ Cử tri ghi sai đương nhiên họ tổn thương và không loại trừ khả năng “tẩy chay”, không đến bầu cử. Điều này dẫn tới tỉ lệ cử tri đi bỏ phiếu sẽ bị ảnh hưởng khá nhiều.
Thứ hai, về tính chính danh, trong trường hợp nghĩa vụ công dân cao hơn lòng tự trọng cá nhân, họ sẽ tới điểm bỏ phiếu. Tuy nhiên, theo quy định trước khi bỏ phiếu họ phải xuất trình giấy tờ cá nhân…
Vậy cán bộ nơi bầu cử xử lý sao? Mời người dân về thì mang tiếng tước quyền công dân? để bỏ phiếu thì sai nguyên tắc? Chưa nói người đi bầu có thể bị quy kết là “bầu hộ” dù đang thực hiện quyền của chính mình.
Giải pháp là sửa tại chỗ ư? Quy định nào?... Giả sử có quy định thì điều chỉnh cho một người còn dễ, chứ lỡ cả trăm người biết tính sao? Nhân số thời gian khắc phục cho mỗi cá nhân là bao nhiêu? Đền bù  số thời giờ  lãng phí ấy như thế nào?
Thứ ba, việc hời hợt, không kiểm tra kỹ lưỡng trước khi in Thẻ Cử tri này là cơ hội không thể tốt hơn để các lực lượng ít thân thiện tấn công nhà nước.  Một loạt các nhận xét có thể hình dung trước, đó là “Không nghiêm túc”, “thiếu khách quan”, “Hình thức”, “Phi dân chủ”…
Cá nhân tôi, cái sự Không nghiêm túc đã quá rõ ràng rồi.

Do vậy, để triệt tiêu ba nguy cơ trên, không gì khác hơn là rà soát lại tất cả Thẻ cử tri trên cả nước. Dù cấp tập hay tốn kém nhưng phải làm!.
Dẫu sao cũng may là cuộc bầu cử chưa diễn ra…   Anh Tuấn


Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

HÃY BẮT ĐẦU TỪ CHIẾC ÁO TÙ


Để thay thế kiểu đồng phục phạm nhân  màu xám cuối những năm 90 của thế kỷ trước, màu sắc đồng phục  mới được quy chuẩn với hai màu xanh trắng đan xen theo lối “ngựa vằn, sọc dưa”. Áo có một túi ngực, không có cổ, hai tay là vằn ngang, phía trước và sau áo có vằn dọc. Quần ống thẳng, không túi,  gấu lên một cm lộn vào bên trong.
Tuy nhiên, một phần do hình thức bị coi là xấu xí, một phần để phân biệt đẳng cấp trong mâm ăn, chiếu nghỉ mà kiểu đồng phục  này được các nhà thiết kế (đồng thời  là phạm nhân) cải biên theo lối Pijama với áo được thêm cổ, quần chữa theo lối thụng, có túi, lên ba cm gấu…


Và từ lâu, hai kiểu đồng phục “ngựa vằn” này song song tồn tại, được các cán bộ trại giam dần chấp nhận – Giống như chuyện chấp nhận người tù có thể dùng điện thoại di động, như chuyện để những tay anh chị cộm cán giữ vị trí “trật tự, thi đua, tự quản” nhằm trị những kẻ có máu mặt khác… - Nghĩa là họ xác lập phần nào uy tín trước cán bộ và “số má” trong đội ngũ “cơm cân, áo số”.
…………………………..
Tôi hơi dông dài một chút chỉ để nói rằng hiện tượng những phạm nhân được “đặc cách” một cách không thành văn trên có chút gì đó liên quan đến sự vụ tử tù  Nguyễn Thị Huệ đột nhiên mang thai trong phòng biệt giam của Quảng Ninh mới đây.
Câu chuyện tương tự thế này không phải chưa từng xảy ra. Trước đó, vào năm 2006 tại Hòa Bình  đã từng có Nguyễn Thị Oanh mang mầm sống mới trong thời điểm đợi ngày trả án.

Được biết, người mang án tử phần lớn thời gian bị cùm một bên chân và  được theo dõi gắt gao. Tuy nhiên, nhiều nơi cán bộ quản giáo sẽ sử dụng một hoặc vài phạm nhân có chút uy tín,  được cán bộ tin tưởng đánh giá là “tự giác” để giúp những việc như pha chè, giặt giũ (tiếng lóng gọi là lái xe)  … thậm chí cầm chìa khóa buồng giam tháp tùng cán bộ,  vì thế,  việc đưa cơm cho tử tù cũng không ngoại lệ.
Tuần tự  như sau, tới giờ cơm, “lái xe” xuống nhà bếp trại giam lấy cơm rồi đi theo cán bộ tới buồng giam tử tù. Cán bộ mở cửa buồng để người tự giác này vào phát khẩu phần ăn, xử lý vệ sinh xong xuôi rồi mới quay vào khóa cửa. Nghĩa là phạm nhân tự giác  và tử tù có một khoảng thời gian để thì thầm hoặc trao đổi với nhau thứ gì đó.

Sự chủ quan (hoặc tin tưởng) của cán bộ vào “tài xế” là một trong nhiều  phương án trả lời cho sản phẩm tới đây là đứa trẻ sắp chào đời của Nguyễn Thị Huệ.
Thông tin ban đầu, để mua được đứa trẻ cũng là tự cứu tính mạng của chính mình, tử tù Huệ đã có lời hứa 50 triệu đồng cho người cha bất đắc dĩ của đứa con.
……………………..
Khi mối quan hệ giữa người với người trong bầu trời tự do còn vô vàn tỳ vết xung quanh các trục tình cảm, tiền bạc, quyền lực… thì thật khó để rèn nắn những người phạm pháp phải tuân thủ nội quy. Tuy nhiên không phải không có biện pháp để hạn chế. Với những câu chuyện cụ thể trong trại giam trên đây, để không tái diễn ở bất cứ nơi  nào thì không cách gì khác  bằng việc cán bộ phải thực hiện nghiêm bổn phận và trách nhiệm của mình.

Hãy bắt đầu từ việc chấn chỉnh “thời trang” áo tù, vì đó là vi phạm nhưng nó diễn ra phổ biến khiến nhiều người dần tưởng là đương nhiên. Anh Tuấn

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

NẾU GIA ĐÌNH BỊ CÁO MANG ẢNH CHA GIÀ TỚI TÒA?



Hôm 30-11, một người dân TP Cà Mau tổ chức người đưa quan tài sang bên láng giềng đang chuẩn bị khai trương quán cà phê.
Sự việc bắt đầu từ sự tranh chấp đất đai trước đó, không ai chịu ai, nên chờ đúng dịp bên kia bắt đầu khởi dựng việc làm ăn thì bên này mang sản phẩm dành cho người chết tới với lý do “tặng”.
Ở Quảng Nam hồi đầu tháng trước, để đòi giải quyết bồi thường đất thỏa đáng tại công trình đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, người dân cũng mang quan tài đặt giữa đoạn thi công để gây sức ép với chính quyền…
 Trước đó, còn rất nhiều vụ mà  tấm áo cho người chết (áo quan) được người sống ưu tiên trong danh mục những công cụ bày tỏ thái độ.  Dường như họ  đặt hi vọng điều này sẽ có tác dụng giống như những tấm gương “quan tài diễu phố” ở vài địa phương phía Bắc trước đó.


Những việc này, cơ quan chức năng đã vào cuộc, song cán cân giữa việc giải quyết sự vụ (thường là ở mức xử lý hành chính) với hệ lụy tâm lý, tinh thần, tình cảm… trong dư luận e quá chênh lệch.
Điều này hoặc phản ánh sự nhân nhượng của chính quyền trước những hành vi mang biểu tượng của âm binh (quan tài), hoặc phản ánh sự lúng túng khi quá trình giải quyết những việc này thiếu những biện pháp chế tài thích đáng.
………………
Một hiện tượng khác cũng khá phổ biến hiện nay, đang diễn ra tại nhiều tòa hình sự, đó là mang di ảnh nạn nhân tới các phiên xử.


Tôi không hiểu nếu trước đây các thẩm phán khi xét xử ông Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén mà gặp những tình huống như thế thì  có đủ bản lĩnh để  không tuyên án tử hay không?. Và số phận những người không phạm tội kia sẽ đi theo hướng nào?
Tôi cũng không hiểu, nếu người nhà của bị cáo cũng tề tựu, mỗi người ôm trước ngực hình ảnh cha mẹ già, vợ trẻ, con thơ … (thông điệp về  viễn cảnh tương lai gia đình mù mịt khi thiếu vắng người thân)  để  đối đáp lại với việc mang di ảnh nạn nhân thì tòa án có quy định nào ứng xử với việc “biểu dương lực lượng” từ hai phía ấy? Hội đồng xét xử, dù gì cũng là con người,  có phải thực hiện thao tác che tấm vải đen trên mắt giống như thần Công lý để đảm bảo tốt hơn sự công tâm không?.  
……………………………

Hai hiện tượng bày tỏ thái độ bằng quan tài và mang hình ảnh nạn nhân tới công đường dù thông cảm lắm cũng chỉ dừng lại ở mức chia sẻ với những bức bối của bên nhận là bị hại, nhưng nó lại gây ngột ngạt cho người xử lý.  Nó cũng có khả năng  khiến công luận bất bình bởi e ngại sự công tâm, tinh thần thượng tôn pháp luật bị can thiệp một cách rất “mềm”. Anh Tuấn