Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Khi Chủ tịch Hà Nội liên tưởng


 “Chia sẻ với một số ý kiến còn lo lắng về việc quyết định cho đi học trở lại, lãnh đạo TP Hà Nội nêu vấn đề: Chẳng lẽ chúng ta cứ lo suốt? Dịch SARS năm 2003 còn nguy hiểm hơn nhưng Hà Nội đã đối mặt và vượt qua. Thậm chí thời chiến tranh, Thủ đô bị ném bom, nhưng học sinh vẫn đi học, mọi hoạt động sản xuất vẫn diễn ra bình thường…”

Báo chí dẫn ý kiến này của Chủ tịch TP.Hà Nội Nguyễn Đức Chung tại cuộc họp chiều 22-2-2020 giữa nhiều ngành về việc xem xét thời gian để học sinh, sinh viên đi học trở lại.



Việc có nên quyết định tăng nguy cơ đối diện với COVID-19 của học sinh hay không tưởng như căng thẳng, hóa ra được thống nhất cao độ. Tuyệt đại đa số đại biểu đồng lòng quả quyết các bé, các em, các bạn… trở lại trường vào đầu tháng 3 tới là phù hợp và khả thi!.

So sánh giữa sự tàn phá dữ dội, bất thình lình của bom đạn thời Hà Nội 12 ngày đêm với cách giết người từ tốn, âm ỉ mang phạm vi toàn cầu của của Corona chủng mới quả một so sánh siêu trí tuệ.

Lãnh đạo thành phố đã khẳng khái khẳng định Thủ đô đủ sức khuất phục từ những vũ khí chiến tranh tàn bạo nhất tới dịch bệnh nan giải nhất. Khả năng đề kháng trước viêm đường hô hấp cấp của Thủ Đô vượt Hàn Quốc!

Trong thời chiến, lòng dũng cảm và tinh thần quyết liệt này rất đáng hoan nghênh. Thời bình cũng thế, song nên chăng cần cộng thêm nhiều sự tỉnh táo?

Vì, ngay trước cuộc họp của các vị ít giờ, Tổng Giám đốc Tổ chức Y tế thế giới ngậm ngùi thừa nhận rằng cơ hội ngăn chặn dịch COVID-19 đang khép dần. Lý do, đến nay chưa ai biết loại virus kia có những “võ” gì, ủ bệnh bao lâu, nguồn gốc thế nào và lây lan ra sao; và thực tế cho thấy bằng cách nào đó nó có mặt tại vài chục quốc gia, kể cả những nơi mà nguồn khởi bệnh không đi đến từ Trung Quốc.

“Chả lẽ chúng ta cứ lo suốt?” – Ông Nguyễn Đức Chung đặt câu hỏi rất hay trước khi tự trả lời. Tuy nhiên, với ý kiến “cơ hội chặn dịch đang thu hẹp”, nên chăng nán chờ thêm chút nữa để quyết việc học sinh tựu trường?

Bởi, nếu chưa biết sóng ra sao thì chưa nên vội vã hạ thuyền. Mà trường hợp này, đó là “thuyền” chở học sinh – thế hệ sẽ lãnh đạo đất nước và chăm sóc cho tuổi già của các vị.

Trần Tuấn

Chưa biết sóng sao thì chớ vội thả thuyền


Hiện tại, COVID-19 chưa có khắc tinh, tức vắc-xin. Các tín hiệu đáng mừng hoặc đáng lo chỉ đơn thuần là những con số mang tính thời điểm.



Việc nó nhảy múa thế nào (qua nước bọt, không khí, độ tuổi, khí hậu, mức độ stress, cấp độ hưng phấn, nồng độ abc trong máu hay gen chủng tộc…) vẫn là ẩn số.

Nên, buộc người vùng dịch cách ly, cho học sinh nghỉ hết tháng 3 hoặc tháng 9 là hai trong nhiều giải pháp.

Có thể nền kinh tế chững lại, có thể giới nghiên cứu lơ là những ngành khoa học khác, có thể đất nước chậm chào đón thế hệ lãnh đạo mới...

Song vẫn còn hơn là phiêu lưu với con vi-rút tử thần rồi ra những quyết sách kiểu ngẫu hứng.

Vì, ai biết được có thể ngày mai chủng mới của nó lại thích kết thân với nhóm dễ hưng phấn, ưa lập ngôn?

Anh Tuấn

x

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2020

Nghịch lý mặt trời


Về 2019-nCoV, đến tối 11-2, thế giới có 43.112 trường hợp được ghi nhận nhiễm, 4.027 ca được chữa khỏi và 1.018 người đã tử vong. Sơ tính, cứ 4 người khỏi thì hơn 1 người chết.

Con số bệnh nhân và người chết chưa có dấu hiệu chững lại, và không biết đến bao giờ thì dừng hẳn bởi chưa có thuốc đặc trị.



Vậy mà, từ nửa bên kia trái đất, ông Trump dự báo thời điểm cáo chung của bọn Corona. “Thông thường, virus sẽ biến mất vào tháng 4. Nói chung, sức nóng sẽ giết chết loại virus này” – Báo chí dẫn lời vị tổng thống Mỹ tin tưởng dịch bệnh sẽ bị tiêu diệt khi thời tiết ấm hơn.

Có nghĩa, ông khuyên thế giới nên đặt niềm tin vào việc thời gian tới mặt trời sẽ soi rát trái đất hơn.

Về mặt nghệ thuật, việc thi vị và lý tưởng hóa vào mặt trời tháng Tư khiến phát ngôn này dễ gây cảm xúc hoang mang. Có người sẽ hiểu ông ấy “trù ẻo” những nạn nhân hiện tại và nạn nhân tiềm tàng của nCoV phải mòn mỏi chờ đợi thêm một tháng rưỡi đằng đẵng tựa như bể dâu nữa.

Về mặt lý luận, ông sai lầm khi tưởng rằng hễ cứ muốn mặt trời là có mặt trời, mà không biết mặt trời chỉ tỏa sáng tại những nơi mây đen không bao phủ. Mặt trời không miễn phí nhé.

Về mặt chính trị, một đại diện cho Tư bản thể hiện thiện chí và mong muốn sát cánh cùng phe đối phương, e rất đáng ngờ. Nói như ai đó, thì nghe cứ như Mèo khóc chuột.

Nhưng về mặt tình huống, mình mong dự báo của chàng thủ lĩnh xứ cờ hoa chuẩn vượt tiến độ. Trong hoàn cảnh này, hãy vững tin vào mặt trời.
(Ảnh chụp mặt trăng thời điểm bình minh của ngày 10-2).

Trần Tuấn


Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

Phong tỏa điếu văn?


Chuyện Một: Tội phạm được hiểu là người mang bản án. Nếu cơ quan chức năng không thể khởi tố bị can với người đã chết, tức khi ra đi, họ chắc chắn không nhận sự phán xét nào của pháp luật.

Việc này đồng nghĩa những đóng góp của họ mà xã hội ghi nhận qua giấy khen, bằng khen, huy chương, huy hiệu (nếu có) không mất đi. Các chế độ, phúc lợi cho họ được đảm bảo đầy đủ.



Chuyện Hai: Hi sinh, hiểu theo nghĩa cô đọng nhất là cái chết khi bảo vệ lợi ích công. Do vậy, tình huống hi sinh bao giờ cũng oanh liệt, tư thế hi sinh bao giờ cũng kiêu hãnh.

Nên, khi đươc công nhận liệt sĩ, liệt sĩ ấy chắc chắn là tấm gương sáng trong lúc làm nhiệm vụ; hoặc là tấm gương sáng trong thực hiện nghĩa vụ công dân lúc đối diện với tình huống vì lợi ích to lớn của xã hội mà buộc phải đánh đổi cuộc sống.

Vấn đề đặt ra là liệu có cần cụ thế hóa tình huống hi sinh rồi bình phẩm abc các kiểu? Mình nghĩ là không cần. Bởi, đuối nước, ngã núi hay va chạm xe cộ… hễ cứ chết trong tư thế của người hùng thì chắc chắn là liệt sĩ.

Còn ở câu chuyện thứ nhất, băn khoăn hàng đầu vẫn là câu hỏi, rằng, người chết khi không có bản án kia liệu có bị phong tỏa tiền chế độ, phong tỏa tiền mai táng, phong tỏa điếu văn tiếc thương?

Tuấn Trần




Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

'Quốc phòng' và 'Của Quốc phòng'


Mình không rõ trong hệ thống các văn bản có văn bản nào định nghĩa cái gì “dùng cho Quốc phòng” và cái gì “của Bộ Quốc phòng” hay không?



Với mình, mình hiểu cái “dùng cho Quốc phòng” là cái được toàn dân tộc ưu tiên cao nhất, cái “của Bộ Quốc phòng”thì phần nhiều mang tính sở hữu.

Đứng trước nguy cơ bị ngoại bang xâm lăng thì cả nước (bao gồm toàn bộ tài nguyên, vật lực, nhân lực…) phải thống nhất thành  mặt trận Quốc phòng, nhưng khi nguy cơ ấy tiêu tan thì chỉ những nơi có liên quan tới binh sĩ mới nên thuộc sự quản lý của Bộ Quốc phòng.

Không thể bắt một anh lính từ 1979 đến 1992 phải liên tục đứng nghiêm dõi mắt về một phương. Ở cách nhìn tương tự, không thể đồng nhất “doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng” là “doanh nghiệp Quốc phòng”, vì như vậy không khác gì “cầm súng” và “đóng thuế” đều có tư thế yêu nước như nhau!

Nhìn theo kiểu ấy là máy móc! Giống như rập khuôn hễ tặng Huân chương chiến công là phải có lý do “chiến đấu hoặc phục vụ chiến đấu”; hễ nhận danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở là phải “có sáng kiến”…. bất kể hoàn cảnh hay tình huống cụ thể ra sao.

Nên, trường phải triết học Duy vật biện chứng coi cách tiếp cận siêu hình, máy móc là kẻ thù cũng có cái nguyên cớ.

Trần Tuấn

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2020

Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh


Hốt Tất Liệt, Ô Mã Nhi, Tôn Sĩ Nghị… nói như người phương Bắc, họ đều có vợ con, mái ấm gia đình, tình yêu với lý tưởng. Tuy nhiên, khi họ là thành viên trong đội quân xâm lược phương Nam thì họ đơn giản là công cụ thực hiện mưu đồ cho thủ lĩnh của họ.




Và nhân dân Đại Việt khi vung đao truy sát bọn Nhi, Liệt, Nghị ấy đơn giản là kết liễu âm mưu lực lượng xâm lược chứ không nhằm thủ tiêu hạnh phúc của bất cứ cá nhân nào.

Nên, bọn Mỹ không bao giờ mủi lòng khi giết chết tướng Iran. Lãnh đạo Iran cũng chả bao giờ thèm tìm hiểu vợ con, cuộc sống riêng tư của tổng thống Mỹ nếu có cơ hội ám sát.

Nên, trong mọi mối quan hệ, hãy đặt tình thương và lợi ích cân xứng. Có như vậy, theo tôi, bạn sẽ thêm một phương án khi nhìn nhận các vấn đề chính xác hơn.

Trần Tuấn


Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2020

SAY NGƯỠNG LUẬT


Luật hình sự quy định nếu anh bị đâm chém với mức thương tích 11 phần trăm thì đứa thủ phạm mới bị khởi tố, xét xử, đi tù.



Với tội đánh bạc, tang vật cần có để tống người vào trại phải ít nhất 5 triệu. 2 triệu cho tội trộm cắp, 2 triệu cho tội nhận hối lộ...

Hay luật Cán bộ, công chức, Quốc hội cho phép ông suy thoái mức nào thì bị nhắc nhở, mức nào kỷ luật khiển trách, cảnh cáo, tống cổ khỏi bộ máy...

Nhưng luật phòng chống tác hại rượu bia, vì ra đời sau nên tinh hoa hơn các luật anh chị. Nghị định 100 đi theo nó cũng hậu sinh khả úy. Theo đó, khỏi cần "ngưỡng" đỡ rườm rà, cứ nồng độ cồn trong người bạn trên 0 là dính chế tài!

Là công dân, cần ủng hộ luật. Ủng hộ luật là ủng hộ Quốc hội. Ủng hộ Quốc hội là ủng hộ Quốc gia. Ủng hộ Quốc gia là ủng hộ lý lịch dân tộc của bạn. Tự hào về nguồn gốc dân tộc là tự hào vì sự dũng cảm dám xoá bỏ ngay và luôn thói quen rượu, thói quen nhậu, thói quen kết giao bạn bợm của cha ông.

Mình thậm chí còn ủng hộ đại biểu nào đó viết Luật thở nữa, vì khí ô xi không thể sống nhởn nhơ.

Trần Tuấn