Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Nếu ghi “Phó Bí thư Thành ủy Nguyễn Đức Chung”?

Giữa lúc dư luận đang xôn xao chuyện sân golf nằm trên đất quốc phòng khiến Cảng hàng không Quốc tế Tân Sơn Nhất bí phương án mở rộng thì một vụ liên quan đến đất quốc phòng khác từng im ắng bấy lâu nay bỗng sống dậy. Ấy là đất quốc phòng ở thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức (Hà Nội).

Đó là việc công an TP.Hà Nội ra quyết định khởi tố vụ án “Bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” xảy ra tại xã Đồng Tâm.

Non hai tháng trước (hôm 15-4), liên quan đến việc người dân phản ứng việc thu đất quốc phòng cho một doanh nghiệp quân đội đóng trụ sở, công an đã bắt người đáng kính của thôn Hoành là cụ Lê Đình Kình. Đáp lại, người trong thôn lập tức mời 38 nhân viên công lực ngồi chơi xơi nước tại thôn.

Một tuần sau, để hóa giải tình huống nước sôi lửa bỏng khi đó, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung xuống thôn, tự viết và ký tên vào bản cam kết rằng sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự câu chuyện người quê giữ lại 38 người ở trên. Báo chí cùng dư luận khi ấy đã đưa lời cam kết này lên mây xanh, tức ca ngợi và thán phục cách gỡ ngòi nổ của chính quyền.



Nhưng đến chiều 13-6, khi  Quốc hội, tức đại diện cho ý chí toàn dân, đang tổ chức họp hành thì xuất hiện quyết định khởi tố vụ án ở trên. Việc khởi tố bị can chưa được tiến hành nên sự nghi hoặc về ý chí khởi tố vụ án còn treo lơ lửng.

Khởi tố vụ án để  khẳng định bản chất nhà nước pháp quyền (hễ vi phạm là bị xử lý). Sau đó thì  vận dụng linh hoạt quy định chuyển biến tình hình để Đình chỉ vụ án (Khoản 1 điều 29 bộ luật hình sự 2015)?

Đối tượng nhắm đến của vụ án là những người thi hành quyết định bắt cụ Lê Đình Kình, hay là những nông dân từng giữ chân một số nhân viên thi hành quyết định bắt cụ Kình?

Trong trường hợp bắt tạm giam thì bắt ai? Bắt như thế nào? Có lường trước được phép tính cơ học, tỉ dụ như 1x38 không?...



Tóm lại là khá nhức đầu, và tớ nghĩ cái sự nhức ấy đã có thể hóa giải ngay từ hôm 22-4, khi Chủ tịch Hà Nội ký vào bản cam kết. Lúc ấy, ông chỉ cần ghi thêm một chức danh trong Đảng: “Tôi, Nguyễn Đức Chung, Phó Bí thư thành ủy TP.Hà Nội, cam kết…”

Vì Hiến Pháp đã khẳng định Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Nghĩa rằng Đảng chỉ huy nhà nước, bao gồm Lập pháp, Hành Pháp và Tư Pháp. Một lãnh đạo Đảng bộ Thủ đô đã hứa thì Mỹ Đức cứ yên tâm kê cao gối chờ kết luận thanh tra về miếng đất quốc phòng kia. Chả lo tù tội.

Cũng chả phải nơm nớp lật lại sách giáo khoa mà mê sảng lời các cụ xưa ứng nghiệm: “Miệng quan, trôn trẻ”!

Tớ A-ma-tơ về chính trị nên tạm hiểu như thế.

Anh Tuấn







Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

KHÔNG GÌ LÀ VĨNH CỬU

“Lấy chồng từ thủa mười ba…”

Thế hệ trước chúng ta phổ biến chuyện tảo hôn, nếu lôi các cụ ra đối diện với luật pháp hiện nay thì nhà tù không có chỗ chứa.

Thế hệ trước chúng ta cũng xây dựng hình mẫu anh hùng kiểu “Xuống Đông Đông tĩnh, lên Đoài Đoài yên” mà thời đại hiện nay đặt tên là “bảo kê”, “cát cứ”. Tức là sẽ vào tầm ngắm của hàng loạt kế hoạch trấn áp băng nhóm xã hội đen của các anh công an.



Nghĩa rằng, xã hội luôn vận động, cái gì gọi là truyền thống hoặc tiêu chuẩn của ngày xưa có thể là một thứ cặn bã cần loại bỏ trong thời điểm bây giờ.

Do vậy, nếu không phải là bậc thánh thần thì bạn nên chấp nhận việc cùng vận động với xã hội. Nếu không thay đổi để thích nghi, bạn sẽ là một dạng triển lãm sống của quá khứ.

Giống như khoảng triệu năm trước, con khỉ vỗ ngực vì tài trèo leo, thì hiện nay, tài ấy thành món giải trí tuyệt vời để kéo loài người hiện đại tới rạp xiếc tìm kiếm những tràng cười sảng khoái.

Giống như một thế kỷ trở lại đây, các đấng ca sĩ từ địa vị bị ỉ ôi chê trách là lũ phường chèo, xướng ca vô loài… giờ có thể thách thức cả một đội quân hùng hậu tướng lẫn lính chỉ bằng một tuyệt phẩm tâm lý chiến.

Giống như hôm qua, tớ nhìn cuộc sống qua cái khoen nhỏ của ly cà phê chảy chậm và cảm thấy đời mình hơn vạn lần đời con ếch dưới đáy giếng, thì hôm nay tớ thấy cái khoen đó như một chiếc vòng kim cô khiến tớ bị lệ thuộc vào những chuẩn mực mà chưa bao giờ tớ phục.


Tóm lại, mọi thứ luôn vận động, và tớ nghĩ rằng việc hả hê vì hành hạ nhau có thể là một phi lý trong tương lai không xa?

ANH TUẤN


Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

THÔN HOÀNH KHÔNG PHẢI LÀ VÙNG TỰ TRỊ

Tôi  không biết chữ “thôn Hoành”, diễn theo nghĩa Hán Việt là thôn ngang ngạnh (Tung -  Hoành) và “xã Đồng Tâm” có nằm trong lối suy diễn kiểu phong thủy quạt mo hay không. Nhưng nếu đồng ý rằng “cái tên vận vào cái mệnh” thì đây có lẽ là một sự suy diễn sai hoàn cảnh.

Trong tình huống  đối diện với ngoại xâm, phẩm chất đồng tâm hiệp lực và ngang bướng không chịu khuất phục của một địa phương có thể ghi dấu son trong trang sử dân tộc, thì trong thời bình, điều đó không được coi trọng lắm.



Sự không coi trọng có thể đến từ phía những người bảo thủ, có thể đến từ truyền thông, cũng có thể đến từ giai cấp cai trị.  Và đâu đó tôi đã nghe thấy hai từ “thảo khấu” trong cách gọi nhân dân của một làng trong huyện Mỹ Đức: Làng Hoành hay Thôn Hoành.

Phải rồi, họ đã lựa chọn cách hành xử của Lương Sơn Bạc để đối phó với chính quyền “của dân, do dân, vì dân” khi khống chế 38 nhân viên công lực.

Việc khống chế này là nhằm đòi hỏi nhà nước phải tính toán lại phạm vi “bờ xôi, ruộng mật” cho họ. “Đất để xây dựng sân bay hoặc căn cứ quốc phòng? Ô kê! Nhưng đất để nhường cho một doanh nghiệp viễn thông kinh doanh? thì Nhét! (Hem, từ tiếng Nga).  Lý lẽ của họ có lẽ là vậy.



Họ rào đường trong thôn, họ đặt chướng ngại vật trên các lối đi, họ dùng kẻng để hiệu triệu thành viên, họ thực hiện nội bất xuất ngoại bất nhập… Nói chung, họ khẳng định Phép vua thua lệ làng – vốn là một quy luật của văn hóa Việt Nam.

Và so với các chuẩn mực pháp quyền hiện nay, tôi cho rằng họ hành xử chưa đúng. Nhưng cách ứng xử của chính quyền Hà Nội, với những thông tin đến cuối ngày, tôi cũng cho rằng không khéo lắm.

Đại biểu Quốc hội Lê Thanh Vân hôm 19-4 đã nêu chính kiến, đại ý rằng Chính quyền Thủ đô nên đối thoại với thôn Hoành, nếu thua dân cũng là cái thua xứng đáng, chứng tỏ phẩm chất của  bậc Đại trượng phu. Một ngày sau, Chủ tịch Hà Nội đích thân bày tỏ thiện chí nói chuyện phải trái với dân làng Hoành.

Một người đứng đầu thành phố, một nguyên Giám đốc công an thành phố đã xuống dân. Ngòi nổ bức xúc đang sẵn sàng chờ đợi chiếc chìa khóa hóa giải.

Nhưng ông chỉ ngồi xe xuống trụ sở huyện và mời người dân lên nói chuyện. Đây là lý do khiến đến 19 giờ tối 20-4 không có một bóng người dân nào xuất hiện trong cái hội trường rộng lớn.

Họ mong muốn ông xuống tận nơi, như cách Thủ tướng thoải mái dạo chợ và ăn phở trước đông đảo tiểu thương ấy, có điều, ông chỉ dừng lại ở sân cơ quan huyện Mỹ Đức rồi chờ họ đến. Thế là khoảng cách giữa quan và dân không được triệt để san lấp!.



Tôi đồ rằng khoảng cách ấy thậm chí còn bị nới ra xa hơn, do vô hình trung hoặc thiếu cẩn trọng, Thành phố Hà Nội đã gửi một thông thông điệp không chính thức rằng thôn Hoành là một dạng địa phương tự trị.

Bởi, theo tôi hiểu, chỉ hai thế lực đối lập mới tổ chức hẹn nhau nói chuyện ở một địa điểm trung gian.

Cho nên, cần lắm những bước chân không giày dép bóng mượt, không quần áo lượt là, không rầm rộ những nhân viên an ninh đằng sau… đi thoải mái trên những dệ cỏ thôn Hoành.

Anh Tuấn







Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

NHÀM




Khi thành phố mất điện
Trời lại ứ trăng sao
Thế rồi lòng thơ thẩn
Nghĩ toàn chuyện tào lao

Khi thành phố mất điện
Phố xá vắng còi xe
Có cô hàng rong trẻ
Đôn đáo quẩy gánh về

Khi thành phố mất điện
Công viên, bóng tối đè
Đôi tình nhân khe khẽ
Cầu đêm dài lê thê

Khi thành phố mất điện
Vẫn đều nhịp “hai! ba”
Do, vỉa hè, mấy cụ
Tập "đít – cô" dối già

Khi thành phố mất điện
Ly cà phê bỗng hồng
Bao nhiêu màu cuộc sống
Ta khuấy cùng nước trong...

Anh Tuấn

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

ANH HIÊN NGANG ĐỐI DIỆN MẶT TRỜI!



Thời gian gần đây, khi những ca khúc nước nhà  vào giai đoạn trời yên biển lặng, gu âm nhạc chuẩn bị định hình vững vàng tựa mu thần kim quy với việc hài lòng trước những ca từ tuyệt diệu kiểu Làn da nâu, OK mình chia tay, Vợ người ta….thì tự nhiên nổi sóng.

Đó là CON ĐƯỜNG XƯA EM ĐI - sản phẩm nhạc sến mà một bộ phận dân chúng lếu láo đặt tên là nhạc vàng, bỗng trở thành điểm nóng. Đám dân đen nhốn nháo khi biết nó nhận án treo cổ trong nhu cầu thưởng thức ca từ đẹp.

 


Từ nay thì cấm được xem biểu diễn, cấm được nghêu ngao hát và cấm được tương tư đứa nào đó rồi tơ tưởng đến chuyện dắt tay nhau trên đoạn ngõ thơm hương hoa bưởi tỏa ra từ mái tóc thề nhá.

Lý do không được hát thì nhà nước đã nói rõ  là dính líu tới yếu tố bản quyền. OK! Chúng ta sống và làm việc theo pháp luật nên chuyện dan díu với một sản phẩm nghệ thuật cũng không ngoại lệ.

Vấn đề là lý giải của một số người, rằng  “CHUYỆN TÌNH TA ĐÃ GHI” ấy bị xóa vì có bước chân của thằng cha xa người yêu ra chiến trường.

Nên mới có chuyện Con đường xưa em đi là con đường gì? Chiến trường anh bước đi là chiến trường nào?.... Câu hỏi thật sâu sắc và chí lý. Hát mà không hiểu thì hát làm quái gì, hoặc hiểu mà xao nhãng lập trường tư tưởng thì hiểu mà ca ngợi chế độ cũ à?

Cấm là phải! – Đại loại, lý lẽ của một số đấng ngầm phong mình là chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng đã quả quyết như thế.

Và họ nhận bom đạn từ những người yêu các ca từ nhân văn, thấm đẫm chất trữ tình. Có hề gì! Hi sinh cho lý tưởng còn sẵn sàng thì sá gì bị ghét bởi cái đám thảo dân mê mẩn chuyện yêu đương ủy mỵ.

Tình nước, lòng trai, anh hiên ngang đối diện mặt trời!........

Trần Tuấn






Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

MÒN…


1.Chỗ ngồi thì nhỏ
Lý tưởng thì to
Cà phê hóng gió
Mơ chuyện lật đổ

2.Mình từng gian khổ
Dăm lần lầm lỡ
Cửa đời chưa mở
Tội gì không xô?

3.Chủ nhật vắng vợ
Nên cười hết cỡ
Chả như tụi nhỏ
Hơi tí kêu nhớ
Anh Tuấn

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

MỸ NỮ BẺ HOA


Một nữ Phó Giám đốc sở ở Bình Thuận bị bắt gặp bẻ hoa tại Đà Lạt. Vietnamnet đưa tin chị ấy sau đó thanh minh là cầm hộ cái cành gãy của chú em cùng xe, rồi mong mọi người thông cảm.

Thế nhưng, chả mấy bà con cảm thông cho nữ đầy tớ đó, do cho rằng chị ta tốc váy lên quy chuẩn công chức để thực hiện kỳ được ham muốn hiếp dâm văn hoá thưởng lãm cái đẹp.



Tớ từng học môn Xã hội học quản lý, thầy Tạ Minh dạy rằng Việt Nam từng chịu ảnh hưởng của hai trường phái luật pháp là Đức trị do Khổng Tử đầu têu và Pháp trị do Tuân Tử phất cờ tiên phong.

Anh Khổng hướng dẫn quản lý nhà nước bằng cách nêu gương, thu phục nhân tâm với tấm lòng lương thiện. Anh Tuân bật lại, nói phải dùng quy định để thít cổ con dân. Dùng đức có mà ăn cháo.



Và tớ chả thích món cháo, ít nhất cũng phải là phở chứ, nên tớ khoái Tuân.
Vì thế  tớ ưa chị Phó Giám đốc sở kia, nghe đâu chị đòi hỏi mấy đứa thảo dân phải xuất trình giấy tờ chứng minh chúng có quyền bắt bẻ chị.

Đúng quá còn gì! Ông không thủ cái gậy quyền lực mà đòi chọc búa xua vào hứng thú cá nhân của người ta là ông phạm luật can thiệp vào đời tư.

Chưa nói,  chị ấy lúc bẻ cành đang là khách du lịch như mọi người, không phải ở vị trí công chức, nên tung hê hình ảnh họ lên mạng trong khi không được phép là lố quá!

Mà nói thật, chị ấy hồn nhiên bẻ hoa công khai, suy cho cùng còn hơn mấy kẻ đục khoét ngân sách một cách lén lút. Thế mà hè nhau tám câu chuyện chị ấy, nhất là trong cai tháng Ba thần thánh này. Thật chả ra làm sao!


Có ngon thì kín đáo ghi hình rồi gửi chính quyền, giống như mấy anh trật tự bắt  đái bậy ấy. Thế mới là đồ đệ văn minh của bác Tuân Tử. Ha!

Trần Tuấn