Chữ nghĩa như mụ nhân tình lắm chuyện. 40 năm cầm bút tính từ khi vào vỡ lòng, mình chưa khi nào có pha hành lạc trọn vẹn khoái cảm với mụ ấy.
Mấy nay cũng vậy và bây giờ càng thế.
Cứ khi mạch nghĩ đang sung thì thằng cha mang
tên “phản bác” chính mạch ấy nhảy vào phá đám. Lúc ấy bỗng bần thần với loạt câu hỏi to đùng, rằng
những dòng mình tuôn ra liệu hóa thành chân lý? Những ý muốn thêu hoa có khi
nào bị phán như tâm địa nịnh thần? Mọi trải lòng thống thiết biết đâu xuất hiện
gồ ghề ở sân khấu bầy đàn nào đó?...
Cứ
như thế… Viết trong tâm lý phòng thủ đến cầu toàn đến giờ vẫn là một thứ cực
hình chưa thể gọi tên chính xác.
Như
đây, một trong vô số điển hình của màn động phòng chữ nghĩa buồn xơ xác:
QUẨN!...
Rồi
ta lại gặp lại ta
Rồi
ngày tháng ngày hôm qua - bây giờ
Rồi
cuộc đời đắm mộng mơ
Rồi
như đang lở 1 bờ thế gian…
Vầng
trăng mãi một “khuôn vàng”
Mùa
thu mãi vẫn “dịu dàng nắng thu”
Mãi
là “rừng rậm âm u”
Mãi
xanh là “biển”, mãi ru là “hời”…
Chán
đời ngửa mặt lên giời
Đã
như thế, thế thì thôi chán gì?
Lối
mòn cứ thế mà đi
Hành
tinh còn quẩn chứ gì riêng ai!
Tuấn Trần






