Hạnh phúc lớn nhất chính là thời điểm vượt qua đau khổ lớn nhất.
Vinh quang cũng thế, chỉ khi ở tận cùng sự sỉ nhục rồi bước khỏi vũng lầy đó, khi ấy, niềm ngạo nghễ cá nhân chắc chắn không đấng đồng loại nào sánh nổi.
Tôi rút ra điều này sau vài lần tận hưởng sung sướng theo cách ấy.
Nên, rút tiếp: Thỏ có niềm vui của thỏ, và thỏ chưa bao giờ coi hổ là vua. Còn những thợ săn luôn gọi tên đấng chúa tể rừng già thì chiến công mơ ước của họ chính là tống hổ vào cũi.
Bởi thế, so hạnh phúc, vinh quang, đau khổ hay hổ thẹn… với nhau là một thứ so sánh rất nực cười khi hớn hở hòa tan giá trị bản thân với những chuẩn mực chưa chắc đúng.
Ông Nguyễn Khuyến chả giống cụ Tú Xương, ả Hồ Xuân Hương một vực một trời với bà Xuân Quỳnh… nhưng chả vị nào là không tỏa sáng.
Và nay, Cá tháng Bốn, tự dưng thấy ông Khương Tử Nha cũng hài.
Anh Tuấn






