Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019

Nịnh thần?


“Cần nhiều tiền” là một đặc điểm tham không giới hạn trong mỗi cá nhân. Nó nâng tầm lên “Hội”, lên “Tập đoàn”, lên cấp cao hơn tập đoàn...



Thuế là một nguồn tiền quan trọng nuôi bộ máy nhà nước, và nói riêng tại Việt Nam, nó không những là nguồn thu mà còn là nguồn cảm hứng cho việc sinh sôi thuế con, thuế cháu, thuế chắt, thuế chút, thuế chít…

Đơn cử, bạn vào một quán ăn gọi tô hủ tiếu, số tiền bạn trả gồm tiền thực phẩm, tiền chế biến, tiền chào mời của nhân viên, tiền lau dọn, tiền chỗ ngồi, tiền trông giữ xe, tiền để chủ quán trích ra nộp thuế kinh doanh….

Rất là nhiêu khê nhưng thực ra số tiền bạn bỏ cho món hủ tiếu khoái khẩu ấy ước tính khoảng 30 ngàn đổ lại. Tức là thực chất, nguồn năng lượng bạn nạp vào thông qua bữa điểm tâm ấy chỉ chừng 5 ngàn. Vậy là 25 ngàn kia bạn chi cho “thuế”.

Giá cứ gộp mẹ nó lại là ăn bữa sáng cho đỡ tức, chứ cứ chia kiểu thế này không chừng chưa ăn đã “no” bởi ấm ức.

Hôm qua (12-6) tại Quốc hội, một đại diện của tiếng dân phát ngôn rằng ông đề xuất thu thêm chừng 5USD với mỗi công dân Việt muốn ra nước ngoài, gọi là “phí chia tay”. Mình thấy:

Thứ nhất, ông đề xuất tiền đô chứ không phải tiền Việt, điều này cho thấy tầm nhìn cực xa, trăn trở đến cả nỗi lo trượt giá của đồng bạc quốc nội.

Thứ hai, ông tách “Thuế xuất ngoại” thành các thứ thuế “con” gồm thuế vé máy bay, thuế trả dịch vụ sân bay, thuế nước mắt xa người thân, thuế lưu luyến rời Tổ quốc, thuế được chào đón khi trở lại quê hương….

Thứ ba,  bởi “phí chia tay” dễ được hiểu là “phí tình cảm”, tức trả tiền cho cảm xúc, vì vậy, với đề xuất của mình, ông thể hiện là người sở hữu tư duy cao cấp hơn các đại thần siêu tính thuế (xăng, nước, điện, xe, nhà, …) khác.

Sao không gộp cha nó lại, giống như tính tô hủ tiếu thành 100 ngàn, có khi còn hay hơn việc xắt nhỏ động tác móc hầu bao, hỡi nhà “Nịnh Thuế”?

Trần Tuấn





Thứ Ba, 4 tháng 6, 2019

Đoàn Ngọc Hải – Sự nản trong tư thế sĩ phu



“Tư lệnh vỉa hè” là cách mà nhiều người đặt cho Phó chủ tịch quận 1 Đoàn Ngọc Hải hồi vài năm trước khi ông khi ông lĩnh xướng hàng công đánh vào lòng tham không gian công cộng của nhiều người dân, hộ kinh doanh sát mặt đường.




Câu nói nổi tiếng của vị tướng trên “chiến trường ý thức sử dụng vỉa hè” này là: Nếu không lập lại được trật tự đô thị, ông sẽ từ chức.

Và rồi thất bại, ông viết đơn từ chức thật, lúc mà sự nghiệp tiễu phạt thói tham ô lòng lề đường thậm chí còn chưa đến hồi cao trào.

Lý do, kinh tế vỉa hè và đời sống của nhiều người dùng vỉa hè mưu sinh chưa thể cáo chung. Và dù nhếch nhác, nó vẫn đóng phần quan trọng cho ngân sách thành phố cũng như là một giải pháp tạm thời cho những chính sách an sinh xã hội chưa hoàn hảo.

Có điều lá đơn đó bị giữ lại xem xét một thời gian khá dài. Sau đấy, từ sự thay đổi nhận thức cống hiến, ông Hải xin rút đơn, được giao quản lý công tác đối phó giặc lửa tại các chung cư.

Hôm nay (4-6) ông nhận nhiệm vụ mới làm Phó Giám đốc Tổng Công ty Xây dựng Sài Gòn TNHH Một thành viên… Cùng ngày, Tân Phó Giám đốc này nộp đơn từ chức bởi thấy không có chuyên môn tham gia điều hành một doanh nghiệp kiếm tiền.

Trong lễ nhậm chức buổi sáng, ông nói “Công việc mới này tôi chưa có bằng cấp chuyên môn phù hợp. Nhưng với trách nhiệm đảng viên thì tôi nghĩ tôi phải chấp hành” – Một câu nói cực quen!

Nhưng tới đơn thoái chức buổi chiều, vị “tướng” một thời lý giải: "Nếu tôi miễn cưỡng nhận nhiệm vụ trái với sở trường, chuyên môn và tâm huyết thì có thể sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng do không có chuyên môn... Trong lúc đợi quy trình giải quyết chế độ nghỉ việc sớm 10 năm theo quy định, tôi sẽ xin nghỉ việc 2 tháng không hưởng lương".

Xen kẽ giữa hai sự kiện lớn trong ngày này, thông tin trước đó ông từng đề đạt nguyên vọng về công tác tại huyện Cần Giờ nhưng chưa được xem xét.. được ông chia sẻ.



Như vậy, xét về mặt quan trường, mấy năm gần đây ông Đoàn Ngọc Hải khá “bầm dập”.

Tuy nhiên, xét về mặt thái độ với tổ chức, ông là một tấm gương mẫu mực về sự chấp hành điều động của cấp trên và sự khẳng khái khi chỉ ra mâu thuẫn của việc khiên cưỡng giao người - Giống như chuyên đánh giong cờ gõ trống bị đột ngột chuyển nghề buôn cá!

Tổng kết lại, ông Hải là “tấm gương bị bầm dập” có lẽ không sai lắm?. Và qua chiều nay, cá nhân mình yêu hơn sự khẳng khái của ông!

“Trong lúc đợi quy trình giải quyết chế độ nghỉ việc sớm 10 năm theo quy định, tôi sẽ xin nghỉ việc 2 tháng không hưởng lương” – Một câu nói dường như khái quát toàn bộ sự nản của một bậc sĩ phu…

Trần Tuấn



Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Đừng ngại khi cầm tinh anh dê chúa


Khi thò tay tóm ngực một phụ nữ trên xe buýt, nếu bạn không phải là bác sĩ và cô nàng ấy không… thích thì bạn ăn tát là đúng rồi.



Chưa hết, cái tát chỉ là màn dạo đầu cho một chuỗi những đen tối trong cuộc đời bạn. Bởi sau đó bạn phải đối mặt với thái độ của một lực lượng đông đảo. Họ gồm vợ, vợ lẽ, bồ 1, bồ 2 (nếu có), những người dùng internet và nhân viên công lực...

Bi kịch ấy rõ ràng tồi tệ hơn mức phạt 200 nghìn! Nhưng như nhiều người nói, khi mọi cánh cửa đóng sập trước mắt sẽ có một lỗ vuông hoặc tròn hiện ra, và bạn không nằm ngoài may mắn ấy!

Đó là bạn thình lình được nổi tiếng, lý lịch bạn bay xa khắp thế giới thông qua các diễn đàn. Điều này rất có lợi nếu bạn sở hữu một giọng ca tàm tạm và quyết chí dấn thân vào showbiz, tỉ như Vàng Anh, Huyền Anh hay Lệ Rơi…

Nhưng nếu trong trường hợp sự vút lên trên xe buýt này của bạn khó có thể cạp ra tiền thì dù gì bạn cũng nhận được lời cảm ơn của cánh đành ông, đặc biệt là nhóm cầm tinh anh dê chúa...

Bởi nhờ bạn, chúng ta sẽ rút ra một bài học sâu sắc về cách sử dụng bàn tay. Trong phim chưởng gọi là món Long trảo công, Ưng trảo quyền!

Tuấn Trần



Thời của nội chiến giữa các giá trị?



Cô gái Ngọc Trinh khoe những đường nét tinh tế của cơ thể phụ nữ Việt tại một sự kiện lẫy lừng thế giới, và ngay lập tức cô bị người quê hương chửi.



Sự xỉa xói người đẹp không chỉ đến từ nhóm chơi mạng vô danh, nó thậm chí được tăng âm kịch liệt khi có quan chức Bộ Văn hoá xúm vào kêu gọi tẩy chay.

Nói “xúm vào” không quá, vì vị này bất lực trong việc nhân danh cơ quan quản lý nhà nước để ra biện pháp chế tài cảnh khoe nét phồn thực của Ngọc Trinh. Ông chỉ len lén “hi vọng” dư luận công kích hành vi của người đẹp mà theo ông là “phản văn hoá”.

Thiết tưởng Cannes là một sự kiện giải trí, vậy mà nhúng cô nàng ngây thơ, tung tẩy ấy chết ngợp trong bầu không khí quan điểm Nho học đã lỗi thời, thế thì các vị ra biển mà phán xét đám mặc bikini, vào nhà tắm mà dạy dỗ mấy đứa cởi truồng kỳ cọ sai quy trình cho hả hê hơn!.

Hoặc cứ cho rằng bạn vịn vào gốc văn hoá dân tộc hàng ngàn năm để coi em ấy là đứa đồng bào mất nết, vậy những ngôn ngữ hoặc dè bỉu, hoặc mỉa mai hoặc té tát xả vào mặt phái yếu đó là bạn đang dùng cách ứng xử của màu da nào?

Trớ trêu nữa, nếu khi mỹ nhân ấy về nước lại đắt show như những trường hợp nổi tiếng nhờ cố tạo tiếng khác… thì hoá ra “giận thì giận mà thương lại càng thương” à?

Hay đó là cái logic của người Việt trong giai đoạn lửng lơ giữa hai luồng giá trị cũ-mới?

Quá trình quá độ giá trị có đặc điểm cực hay là dễ dàng biến mỗi bàn phím thành 1 sân khấu kịch. Mà “phím sĩ” hơn ca sĩ ở chỗ có thể thành nghệ sĩ hài.

 Tuấn Trần

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2019

ĐỢI




Ta trải lòng ta trên heo may
Niềm riêng đắp lệch trái tim gầy
Nằm nghe tê tái đêm sâu, vắng
Ngóng sáng khi Đời chưa tan mây…



Anh Tuấn

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2019

Độc chiêu thương mại?



Đúng lúc cuộc thương lượng hòa nhã trên chiến trường thương mại Mỹ - Trung có nguy cơ tiến gần cao trào chửi lộn thì một số doanh nghiệp Trung Quốc tung ra bộ sản phẩm đặc biệt, độc đáo.



Theo đó, người của quê hương ông Khổng Tử ra mắt dân của xứ sở điển hình cho văn hóa Á Đông những chiếc cọ bồn cầu (hay bàn chải nhà vệ sinh) mang dung mạo Tổng thống Mỹ.

Đồng thời với đó, bộ sản phẩm cho việc đại tiện còn kèm xấp giấy chùi in gương mặt hao hao giống bác Trump.

Theo báo chí, bất ngờ là “bàn chải nhà vệ sinh” đang trở thành mặt hàng hot được tìm kiếm nhiều nhất trên Taobao, trang thương mại điện tử lớn của Trung Quốc.



Liên hệ với sự văn minh ở nước ta, giả sử Việt Nam và Trung Quốc bỗng một ngày buồn nhau, liệu các doanh nhân bên mình có làm điều tương tự với những nhân vật chính trong các cuộc xâm lược?

Câu trả lời là chắc chắn không!

Lý do: Nước mình và nước bạn không có ký văn bản nào về quyền khai thác hình ảnh cấp độ đó. Nên chả chủ công ty nào nghịch dại bán một cuộn giấy vài ngàn đồng để phải trả tiền triệu đô thua kiện.

Thứ nữa, phải có tiền mới được xuất hiện trên một thương hiệu. Họ có trả xu nào đâu mà đòi nghiễm nhiên khoe mặt trên Hàng Việt Nam chất lượng cao!

Thứ cuối: Người Việt Nam là người Việt Nam! Người Việt Nam ít giỏi thâm thúy.

Trần Tuấn

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

Thư gửi Đức Phật


THƯA ĐỨC PHẬT

Em từng a dua cùng một số đồng nghiệp hào hứng và hãnh diện với đại hội Phật giáo lớn nhất hành tinh tổ chức tại Việt Nam cho đến khi trên VTV1 đêm 14-5 đưa tin một loạt các kỷ lục được trao trong Vesak 2019.



Theo đấy, tại Việt Nam, nơi em tạm gọi là “Phó thánh địa Phật giáo” khi trong chưa đầy chục năm tổ chức vài đại hội,  sau khi kết thúc đã có hàng loạt các kỷ lục được xướng lên (Truyền hình đọc nhanh quá không nhớ nổi, tạm lấy thống kê từ VNE):

Đó là Đại lễ Phật đản quốc tế lớn nhất; Hội thảo Phật giáo quốc tế lớn nhất; Triển lãm nghệ thuật Phật giáo lớn nhất; Chương trình biểu diễn nghệ thuật Phật giáo lớn nhất; Lễ hội thắp đèn Hoa đăng cầu nguyện hòa bình thế giới có lượng người tham gia đông nhất; Lá cờ Phật giáo xếp bằng đèn hoa đăng lớn nhất; Lượng người tham gia lễ tắm phật đông nhất; Hội chợ văn hóa Phật giáo lớn nhất…



Cha mẹ ơi, toàn những danh hiệu loảng xoảng được hô vang trong dịp tôn giáo ấy hướng về đức minh chủ từng sẵn sàng rũ bỏ ngai vàng cùng vinh hoa phú quý để lập triết lý “sắc sắc không không, từ bi hỉ xả” bên gốc bồ đề đầy bão bùng mưa gió!

Không rõ Đức Tất đạt đa-Cồ đàm nếu có thực trên cõi cực lạc có thấy xấu hổ  khi thấy đám sư đồ hả hê nhận danh hiệu trong ngày sinh nhật mình không?



Nếu không xấu hổ, chắc ngài có sự nhận thức mới mẻ, tự chuyển hóa tư tưởng để phù hợp với thời đại mà tính “hiếu danh” có vẻ đang đè lên phẩm chất “đức độ”!

Nếu xấu hổ, có lẽ ngài nên từ chức giáo chủ đi, vì quan điểm Tham-Sân-Si  của ngài dường như đang bị phản bội.

Ai đời, tôn vinh một tấm gương mẫu mực về lòng từ bi bác ái lại đi kèm với những số liệu mang tính ganh đua có tên “kỷ lục”!



Phê bình ngài quá e khá cực đoan, em đành chuyển sang một phương án lý giải khác vậy: Tức là cách thức công bố “kỷ lục” của vài tay tổ chức trong dịp kỷ niệm hơn ngàn năm sinh nhật ngài, thay vì một thời gian nữa hẵng trao thì lại hào hứng “ăn xổi, trao luôn”,  nên hơi vô duyên!

Nó tương tự chuyện thưởng nóng vụ phá án Nữ sinh giao gà ở Điện Biên – Hợp lý nhưng nhầm thời điểm.

Mà đã “vô duyên” thì càng vỗ ngực lại càng kệch cỡm!

Em Tuấn