Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2025

Chặng nghỉ

Nhạc vàng, cà phê phin và không gian xanh mát là 3 món quen của cuộc đời mà sáng nay mình tái thưởng thức, chỉ vẻn vẹn 25.000 đồng.

 


Ký ức, niềm luyến nhớ, nỗi trăn trở, những day dứt, hối hận và cả mảnh kiêu hãnh ngắn hạn… như dòng chảy vừa dằn dỗi, vừa thiết tha ùa vào tâm hồn vốn đang gằn trắng, khô khốc như cục vôi vừa ra lò của mình.

Mới thấy tư lự không ngẫu nhiên được chọn là trạm nghỉ trước chặng BOT mang tên hối thúc. Đăm chiêu cũng thế, như viên giảm đau cần thiết khuấy tan mọi sự tự thương, hằn học, háo thắng cùng hiếu danh đầy phi lý.

Mới thấy, trong cuộc đấu với đám tỉ phú về tận hưởng cuộc sống, 25.000 đồng của mình đủ sức mua cả thế giới.

Anh Tuấn

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2025

Hoa Lư - nơi khiêm tốn 3 triều đại

Hơn nghìn năm kể từ thời dựng nước, đất Hoa Lư của tỉnh Ninh Bình khiêm tốn khi chỉ là kinh đô của 3 triều đại đầu tiên Đinh, Lê, Lý. Một thiết lập giang sơn, một quét Tống và một tái quét ảo mộng xâm lược của phương Bắc.

 


Nhà mình ở phường Hoa Lư, mỗi lần từ TP HCM về đều kéo bộ ấm chén uống chè cùng thuốc lào lên sân thượng. Đêm ngủ giữa vằng vặc trăng sao, lúc thì mơ thấy điệu phất dũng mãnh của cờ lau Đinh Bộ Lĩnh, lúc nghe tiếng gươm khua trong ý chí Lê Đại Hành hoặc tiếng chuông trầm lắng trong ván cờ Lý Công Uẩn.

 Đôi lúc lười biếng, giấc mơ chỉ bơi tới bến Vân Sàng, nơi vợ của Đinh Bộ Lĩnh và chồng của hoàng hậu vua Lê tình tự thì tỉnh.

Nằm đè lên những giấc mơ ấy thì thấy chung quanh hiện lên một loạt quân hầu.

Nên, không nhiều thì rất nhiều, Hoa Lư 3 triều đại mà đến nay chưa ngừng tăng cấp sóng gió lịch sử, là một phần của mình. Và điều ấy từng được quả quyết từ 1/5 thế kỷ trước:

“...Đất Ninh Bình, một chàng trai

Tuổi ngoài hăm chục vẫn hoài cô đơn

Thông minh hơn cả tiếng đồn

Mộng cao, chí lớn: Giang sơn thu về!


Dáng nam nhi hết chỗ chê

Phong lưu là tính, đam mê là thần

Bảy năm lưu lạc phong trần

Gió sương càng vững bước chân anh hùng


Đệm “Anh”, tên “Tuấn”, họ “Trần”

Chỉ nghe qua đến quỷ thần cũng ghê…”

Và cũng vì tư chất bất đắc dĩ ấy, mình chẳng thèm thạo toán thì cũng biết mọi điều phi logic.

Trần Tuấn

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2025

Án tử

 Mình thích quan điểm bỏ án tử hình đối với mọi hành vi.



Đơn giản là vì ai cũng có nghĩa vụ chết khi thực hiện sứ mệnh với quy luật tự nhiên, nếu chết sớm so với kế hoạch tức lười biếng và thoái thác trách nhiệm trước thế giới.

Bỏ án tử hình cũng là phá thế độc quyền của những hù dọa về tái sinh, kiếp trước hay thế giới bên kia. Bởi, quan điểm về cuộc sống duy nhất mới chính là điều khiến người ta trân trọng để kìm giữ bản thân hơn.

 Bỏ án tử dù có thể gây bức xúc tức thời với phía bị ảnh hưởng - vì cuộc sống mà, những mối quan tâm khác giúp phía bị ảnh hưởng  ấy lãng quên, thậm chí quên phắt -  nhưng nó đồng nghĩa với ban ân huệ tuyệt đối cho bị án, người thân bị án và rộng hơn nữa.

 Nói chung, bỏ án tử hình tức là khai tử một tư duy có vẻ như lỗi thời.

Tuấn Trần

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2025

Cuộc đấu chóng vánh?

 Dưới quan điểm nghề, mình hi vọng trí tuệ nhân tạo (AI) và đa số hoạt động đời sống nói chung, báo chí nói riêng không tái diễn cuộc chiến chóng vánh như xe ôm truyền thống và xe ôm công nghệ vài năm trước.

Tuy nhiên, cứ nhìn vào những bước tiến vũ bão của AI thì “hi vọng” trên không nên dùng như một con châu chấu ngoan cố đá xe.

Vì chắc chỉ vài tháng nữa, AI thông qua tích hợp các kiểu camea, hoàn thiện phân tích tình huống, tối ưu công nghệ đọc khẩu hình cũng như ngôn ngữ đời sống… có thể tự động viết những bản tin, bài điều tra thật và sắc sảo hơn cả chuẩn sự thật bây giờ.

Khi ấy, nó là phẳng mọi giới hạn thông tin và ném vào trán bất cứ đại phóng viên nào nỗi mặc cảm của chú ốc sên trên đường đua với hỏa tiễn.

Như chiều nay, thử chú Chat GPT, nguyên văn “Góc này là nơi tôi làm việc ngày cuối tuần. Từ những đồ vật và không gian như trong hình, ông thử viết khoảng 200 chữ tưởng tượng về một sở thích của tôi xem” – thì non 2 giây, nó nhận diện và mở rộng được những đồ vật khó như hộp quẹt, khói thuốc, điếu cày, tượng Di Lặc, nhựa tái chế…

 


Nên, một số lời tự huyễn hoặc như “AI chỉ là công cụ”, “sử dụng AI để hoàn thiện bản thân”, “AI vô tri”… dường như đang trở thành một dạng ngụy biện mang liều lượng thuốc an thần khá cao.

Vậy, ứng xử với nó sao nhỉ? – Có khi nào những sản phẩm kiểu thô kệch, vụng về, đồ cổ một cách thành thật… lại là đối trọng lớn của bọn tinh vi cùng diêm dúa AI?

Có thể lắm!

Tuấn Trần

 

 


Thứ Ba, 6 tháng 5, 2025

Đặc cách lòng se điếu

 

Nhân mấy nay ồn lên chuyện khoe lòng se điếu dài như đàn lợn, mình tính tán điều gì đó hay ho nên tìm lại câu “Thứ nhất động phòng thứ nhì lòng lợn” của các cụ - ý nói 2 thứ sướng nhất nhì trong đời.



Té ra nhầm mấy chục năm! Nó chính xác là “Thứ nhất phạm phòng thứ nhì lòng lợn”. Tức là mối nguy thượng mã phong và tào tháo đuổi.

Cũng tức là chỉ sai 1 chữ thôi mà từ đỉnh cao tâm đắc xuống đáy vực tâm tư.

Nhưng phải thừa nhận có tán dương hay cảnh báo thì nhiều món về lợn ngon. Tới nỗi nó được đưa lên thành tiêu chuẩn thẩm mỹ của một thời khi liên tiếp xuất hiện những từ lóng kiểu “thả lợn” để trầm trồ vòng 1 của phái đẹp. Rồi nghệ thuật thứ 7 cũng đặt gạch cho một bộ môn nằm trong tứ khoái.

Còn “con lợn” nếu được dùng để đối đáp nhau trong giải quyết mâu thuẫn thì hậu quả có thể xuất hiện thêm ngày giỗ đầu của yêng hùng nào đó.

Nghĩa là lợn từ bao lâu nay vừa nguy hiểm, vừa dễ thương. Có điều, bộ phận của loài dễ thương cùng nguy hiểm ấy khi được khu biệt trong một cuộc kiểm tra với lý do “lòng se điếu được rao bán đầy thị trường là hành vi gian lận thương mại” thì cái tầm của lợn còn cao vút nữa.

Vì những bọn như đít gà (phao câu), phân bò (nậm pịa)… nhiều khả năng cũng nhao nhao đòi kiểm tra riêng cho mà xem.

Tuấn Anh

 

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2025

Lựa chọn…

Muốn tỏa sáng thì hãy sử dụng bóng đêm!

Dù thắng hay thua, 1 ván cờ chất lượng phải ngốn tối thiểu nửa giờ đồng hồ. Dưới lượng thời gian ấy, cờ mất đi vẻ đẹp của thưởng thức trí tuệ.

Còn đánh cờ 1 mình thì chưa khi nào thú vị, bởi ngoài biết tỏng tòng tong đối phương thì việc bại hay thành đều chẳng thể thoải mái.

Tôi bây giờ chỉ ngắm bàn cờ để tính nước đi cuộc sống.



Vung tay phạt gió thì có vẻ thâm thúy vậy, thật ra thì quay lại tuyên ngôn ban đầu, có chút đổi màu.

Kiểu này hoặc tương tự kiểu này, rằng: Muốn trở thành đấng đàn ông lý tưởng, hãy tới nơi chỉ toàn phụ nữ.

Cựu thanh niên Trần Huyền Trang trong Tây Du Ký từng hùng hồn chứng minh điều đó khi qua nữ nhi quốc.

Rồi ta lại gặp lại ta

Rồi ngày tháng ngày hôm qua-bây giờ

Rồi cuộc đời đắm mộng mơ

Rồi như đang lở 1 bờ thế gian…

 

Vầng trăng mãi 1 khuôn vàng

Mùa thu mãi vẫn dịu dàng nắng thu

Mãi là rừng rậm âm u

Mãi xanh là biển, mãi ru là hời…

 

Chán đời ngửa mặt lên giời

Đã như thế, thế thì thôi chán gì

Lối mòn cứ thế mà đi

Hành tinh còn quẩn chứ gì riêng ai!

Trần Tuấn

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2025

Bình minh?

Ta lạc giữa rừng bằng hữu

Hồ nghi mọi thứ chân tình

Tự thấy cuộc đời như võng

Chênh chao đôi nẻo bình minh...



Một nẻo mặt trời trong mộng

Phía kia ngột ngạt gió lòng

Và rồi nơi chung chiêng ấy

Soi gương ta gặp chính mình

Tuấn Trần