Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

ĐIỂM THI MÔN LỊCH SỬ VÀ TÌNH YÊU NƯỚC

LAN MAN TỪ CHUYỆN ĐIỂM THI LỊCH SỬ KÉM
(Tôi thi Đại học 2 lần, 2 lần điểm môn Lịch sử chỉ 5 với 6, và cũng đều giúp tôi có ghế ngồi trên giảng đường. Quan trọng hơn, điểm số đó cũng khiến cái thằng tôi không phải hổ thẹn rằng: “Mình là đứa kém hiểu biết lịch sử, ít nhất là Sử Việt Nam”)

Những năm gần đây, điểm thi môn Lịch sử của đa số thí sinh đều như những nhát dao đâm sâu vào niềm (chẳng mấy) tự hào của ngành Giáo dục. Thế là không ít những cuộc hội thảo diễn ra nhằm mổ xẻ nguyên nhân dẫn tới sự hổ thẹn đó.
 Nào là chương trình học nặng nề, nào là giáo viên không say mê, nào là  học sinh không có mấy nhu cầu về môn này trong việc xây dựng sự nghiệp tương lai của mình bằng các môn tự nhiên,… Mạnh dạn hơn một chút, có người nhìn nhận rằng Sử Việt Nam chỉ nói nhiều tới thắng lợi chứ chẳng mấy khi đề cập đến thất bại, điều này dễ khiến học trò có tâm lý “Chẳng cần học cũng biết”,... Tóm lại là toàn những lý do góp phần đẩy quả bóng trách nhiệm ra xa hơn chân các vận động viên  chính thức trong trận cầu với dân tộc.
Còn một lý do mà có lẽ chưa có  ai dám nhắc tới khi đi tìm nguyên nhân của hiện tượng điểm môn Lịch sử thoi thóp thấp hơn hẳn các môn khác. Phải chăng cái lý do này đã đụng chạm tới niềm tự hào, ánh hào quang sáng loà loà trong quá khứ của họ? Hoặc là sự bảo thủ cùng tính cố chấp trong các quyết định liên quan tới vận mệnh đất nước đã phần nào lấn át sự sáng suốt khi nghĩ tới tuổi thọ của dân tộc Việt Nam?
Nếu học Sử là học tập để kế thừa tinh hoa hào khí dân tộc. Để trân trọng những bài học cha ông để lại và tránh sa vào những vết xe đổ của thế hệ đi trước, để nâng niu và sâu sắc giá trị của chính bản thân mình khi được sinh ra, lớn lên  trên tổ quốc, thì… nói toẹt ra rằng: Điểm Sử thấp, học sử kém, tình yêu với lịch sử nông cạn đồng nghĩa với tình yêu đất nước cũng thấp lè tè như ngọn cỏ!.
(Tôn trọng ý kiến đa chiều nên ai muốn mắng tôi xin cứ tự nhiên, và đừng có ngại ngùng chứng minh lòng yêu nước của mình nhất là khi bạn chắc chắn biết tên tuổi, sự nghiệp lẫy lừng của Đinh Bộ Lĩnh, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Phan Chu Trinh,… hơn Tần Thuỷ Hoàng, Thành Cát Tư Hãn, Chu Nguyên Chương, Càn Long,…)
Nói vậy không có ý ám chỉ rằng một số người yêu nước Tàu hơn yêu tổ quốc mình. Mà chỉ muốn nói rằng: có nhiều người đang là nạn nhân của cách giáo dục mờ nhạt tình yêu đất nước.
Đảng CSVN ra đời từ trong lòng nhân dân, được sự đùm bọc, hỗ trợ của nhân dân đứng lên giành chính quyền “trao về tay nhân dân”. Đổi lại, nhân dân dưới ánh sáng chân lý chói loà cùa Đảng  đã có cơm ăn áo mặc, được ngẩng cao đầu với thế giới để vỗ ngực tự hào “Tôi là người Việt Nam”, “Đất nước Việt Nam do nhân dân làm chủ”,…
Vâng! Có thể  làm chủ mọi thứ trừ tình yêu với giang sơn.
Gần một chục cuộc tuần hành các ngày chủ nhật gần đây trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và Lãnh sự quán “chính quyền anh em” này tại TP.HCM của trí thức, sinh viên, người lao động,… nhằm bày tỏ chủ quyền thiêng liêng tổ quốc chính là minh chứng sống động, hùng hồn cho thứ quyền lực được bao cấp này. Nhà nước Việt Nam cho phép lòng yêu nước thăng hoa được đến đâu thì thăng hoa, muốn vùi dập tới cỡ nào là sẵn sàng sử dụng thứ công cụ tương thích, từ dây chắn, cảnh sát phân luồng, công an chìm trấn áp,… tới xe bus thường trực sẵn sàng đưa những con người ngây thơ với quyền tự hào dân tộc ấy đi tới một nơi xa lắc…. Tất cả đều tuỳ thuộc vào tình hình thời tiết với cô bạn “16 chữ vàng”.
Ở phía Nam, trường Đại học ra chỉ thị cấm sinh viên biểu tình, tại miền Bắc, cũng là sinh viên bị đá ra văng ra khỏi giảng đường vì lỡ tiếp cận tư tưởng yêu nước trái với quan điểm của Đảng CS. Báo chí “lề phải” cũng hăng hái tham gia ủng hộ bằng cách … im re, hoặc phản ứng hết sức nhẹ nhàng.
Khi tình yêu đất nước cũng bị quản lý thì việc sử dụng chữ “nồng nàn” phải chăng là xa xỉ?
Khi niềm tin vào một “khối đại diện cho cả dân tộc” bị lung lay thì niềm tin vào những trang sử chói ngời có còn vững chắc?
Khi tư tưởng đã được bao cấp, bộ não bị nhồi những khái niệm cùng khẩu hiệu trống rỗng thì đi tìm lý tưởng cho riêng mình cũng đã khó, nói gì tới nhu cầu thấm thía ý chí của cha ông?
Và tới khi trật đường ray ý thức hệ, học thuyết Cộng Sản được diễn giải dưới quan điểm Kinh tế thị trường thì mọi thứ đã ở vào thế không thể kiểm soát nổi.: Ông nói “gà” bà làm “vịt”.
Đương nhiên, tình yêu với môn học  Lịch sử cũng không nằm ngoài quy luật đó. Ai muốn hiểu hay diễn giải thêm thế nào thì tuỳ…
Trần Anh Tuấn


Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

UỐNG RƯỢU

Đến khi giọt đắng mềm môi
Hỏi phiêu du ở cuối trời bao xa?

Đến khi cạn hết phong ba
Hỏi cay đắng với xót xa thế nào?

Ngả nghiêng "nhón" một ngôi sao
Miệng nhai rệu rã, nghẹn ngào... khó trôi
Men đời say quá mất thôi
Ruột gan quặn tháo nồng trời... tái tê

Đến khi chỉ "kẻ nhà quê"
Trong gương, một vẻ ngô nghê.. vẫy mình
Đến khi mình nhận ra mình
Thì... bao nhiêu
...mảng chân tình...
... Đang ... tan.

Trần Anh Tuấn

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

SÔI TIẾT

HÃY CÒN BỰC MÌNH QUÁ

Hoàng Sa tháng 01/1974
Biên giới phía Bắc tháng 02/ 1979
Trường Sa tháng 03/ 1988
… Và vài năm trở lại đây với các ngày gần nhất là 26/05 và 09/06/2011
Những vụ lẻ tẻ đâm tàu, bắn người không tính xuể,…

Tôi đã phải đợi tới hôm nay để có một chút(gọi là) bình tĩnh khi nhắc tới chính quyền Trung Quốc.
Nói theo ngôn ngữ bình dân: Cái đứa mất dạy này suy nghĩ thì chập chững, lời nói thì trẻ ranh và hành xử còn thua xa một đứa con nít.
Nó nghĩ nó là ai mà mon men tới sờ chân rồi chực “nắn gân” người khác? Nó nghĩ nó là ai mà hoang toàng trong phát ngôn, thiếu tiết kiệm trong nhận lỗi? vô cùng dư thừa sự huyênh hoang về tàu sân bay, máy bay tàng hình, tăng cường ngân sách quốc phòng?,…?
Nếu nó nghĩ nó là “Nước lớn” thì cái sự to xác này chỉ phần nhiều mang tính định lượng, để người ta dễ dàng khảo sát về quy mô dân số, về diện tích lãnh thổ. Chấm hết!... Còn về chất lượng hay tầm vóc thì nó hơn gì ai đâu?. 1/6 dân số thế giới là người Trung Quốc, thống kê giản đơn cũng thấy rằng trên địa cầu, trung bình cứ 6 bậc thông thái sẽ có một người Trung Hoa, và cứ 6 đứa ngu si, đần độn, hung đồ, tật nguyền, thiếu văn hóa nhất cũng sẽ có công dân nước ấy góp phần.
Nếu nó nghĩ nó là một “Người anh cả” theo lối xưng tụng của vài ba vị nhà ta thì thằng nhớn xác này đích thị là một đứa tiểu nhân, thiếu nhường nhịn, kém suy nghĩ và cực kỳ mất nết. Thử hỏi, cái thằng cùng chung một hệ tư tưởng Lê-Mac, cùng 3 người anh em khác đang lao đao trên bờ vực trước trận cuồng phong dữ dội của thế giới tư bản, ấy thế mà vẫn còn nung nấu những toan tính vô lý, ích kỷ chực đẩy em út 4 tốt vào con đường hoặc phải bưng bô cho nó, hoặc phải bỏ nhà mà ra đi. Thế thì cái 16 chữ vàng “Hướng tới tương lai” là tương lai của thiên đường hay  của cái bãi gì đó đây?
Vậy làm gì để tát vỡ cái mồm lếu láo cùng  chặt đứt đôi bàn tay tham lam khua khoắng loạn xị ngậu của này?
Thật buồn cười khi báo chí nhà nước ta từng rầm rộ đưa tin cổ vũ những thanh niên, học sinh, sinh viên xuống đường dọn rác(làm sạch môi trường) nhưng báo chí lại im bặt khi cũng những thế hệ được kỳ vọng làm chủ tương lai sông núi ấy thể hiện tiếng nói dân tộc. Nếu có đăng bài, thì các cuộc tuần hành hòa bình biểu thị lòng yêu nước đó lại mang những cái tên đôi khi cực kỳ phản quốc gia như: tự phát, gây rối, tội phạm, phản động,… mà chỉ tính từ năm 2007 tới nay, những con người dũng cảm ấy nếu sống trong xã hội trước đã có thể trở thành những Phan Chu Trinh, Tôn Đức Thắng, Võ Nguyên Giáp,… rồi.
Thật buồn cười khi bộ máy của các ngài Trọng, Hùng, Dũng,… luôn hô hào phát huy tinh hoa hào khí dân tộc, cổ vũ làm theo tấm gương đạo đức sáng ngời của Hồ Chí Minh. Vậy mà đối ngoại lại sử dụng nhiều tới mức rất nhiều người nghĩ rằng đang phải nghe lời nói nhảm mấy cái điệp khúc “Hữu nghị”, “Hòa bình”, “Kiên trì”,… này nọ.
 Kiên trì với thằng “Chí phèo” thì có mà “Đổ thóc giống ra mà ăn”.!
Vậy phải làm thế nào?
Phải chăng là câu hỏi lớn chưa lời đáp, ít nhất trong giai đoạn Đảng CSVN bao cấp lòng yêu nước này? Thế thì cái đứa dù yếu kém nhiều điểm, nhưng nhất định  đủ niềm kiêu hãnh dân tộc là tôi đây phải làm sao?
Thì phải ấp ủ niềm tin và nhiệt huyết như tích tụ xăng trong thùng, chỉ cần một ai đó ném bó đuốc cháy bùng bùng vào khối năng lượng sẵn sàng bùng cháy thôi chứ còn gì.
Cũng may, tuy mấy anh “lề phải” chưa dám khẳng khái tung hô thái độ bất bình của đa số nhân sĩ  Đại Việt, nhưng cũng đã phần nào biểu thị sự bực mình tương đối của lãnh đạo nhà ta. Tuy nhiên điều này chắc chắn chưa đủ một khi lòng dân như ngọn sóng mà lòng quan chức chỉ mới gờn gợn, lăn tăn... Vậy những kẻ lưu manh, tham lam, hung đồ kia tới lúc nào sẽ phải úp mặt vào trang sử của những Bạch Đằng, Chi Lăng, Vạn Kiếp, Đống Đa, Ngọc Hồi,... mà khóc thảm trong nhục nhã đây? Đúng là một câu hỏi lớn chưa lời đáp.
Cha nó!(xin lỗi)… Cố giữ bình tĩnh tới ngày hôm nay rồi mà vẫn còn giận sôi lên.

Trần Anh Tuấn

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

"BẮT THÓP"?

...HAY “ĂN ĐÒN MÃI CŨNG QUEN”?
Có đứa hàng xóm nhảy qua tường rào nhà anh, ngang nhiên chọc tiết con lợn trong chuồng rồi ung dung vác dao quay trở ra.
          Sở dĩ hắn ngang tàng đến thế bởi trước đó, cái thằng côn đồ này đã biết rằng: Anh chẳng làm “đếch” gì được hắn.
Hôm nay lên mạng, tưởng sẽ được no mắt để sôi sục cùng phản ứng bất bình của báo chí nhà nước trước sự kiện tàu hải giám Trung Quốc tiến sâu vào thềm lục địa Việt Nam. Sau đó, mấy cái tàu cướp này đàng hoàng cắt đứt cáp thăm dò dầu khí ngay trước mắt những vị chủ nhân của vùng biển ấy...
Nhưng hóa ra, cái sự tưởng tượng của tôi bỗng trở thành tưởng bở. Một cú sốc thuộc hàng top ten của quốc gia đại sự như thế chẳng ngờ lại nhạt nhòa, nếu không muốn nói là chìm nghỉm bởi những thông tin ít quan trọng khác như “Đại gia”, “Hàng đẹp”, “Án mạng”, “Chung kết cúp C1”, v..v..
Tìm mãi chỉ thấy hai trang mạng Tuổi trẻ và Thanh niên là còn đặt cái bản tin nguy cấp này lên đầu trang. Nhưng... lại là tin cũ của ngày hôm trước, có vẻ như là đặt lên cho có lệ vậy. Ngoài ra, muốn tìm một bài bình luận, phân tích hay phê bình về cái hành động ngang ngược này thì đúng là khó như việc dò ngọc trong cát.
Nếu báo ta chỉ quan tâm đến nhu cầu của độc giả thì rõ là người Việt Nam yêu thể thao hơn yêu nước?
Nếu báo chí ta thực hiện chức năng định hướng dư luận thì rõ là các vị “hoa tiêu” này bịt mắt để ngóng lên trời?
Nếu báo chí ta tự hào là một đội ngũ luôn đứng bên lề phải, thể hiện ý chí, quan điểm của đảng và nhà nước thì “niềm tự hào” này có lẽ chân đang bị xích vào cái “cùm 4 tốt” và miệng ấm ớ bởi cái “thòng lọng 16 chữ vàng” lủng lẳng treo trên cổ?
Ừ thì đã là con của ai đó thì phải có nghĩa vụ chăm sóc, thờ phụng bố mẹ mình. Nhưng nếu đứa con đó đi ngược lại lợi ích của cộng đồng , của dân tộc thì nó lại là một đứa trẻ kém thông minh.
Trung Quốc rất nhiều lần, từ tuyên bố bóng gió tới hành động bạo lực rõ ràng, đã xúc phạm trắng trợn tới Việt Nam cả trên đất liền và biển đảo. Việt Nam lại phản ứng quá sức yếu ớt, đôi khi chỉ là vài phút kể lể, phàn nàn trên truyền hình của Bộ Ngoại Giao. Để rồi sau đó lại tung hô tinh thần hữu nghị tuyệt vời giữa hai đảng, hai nhà nước.
Trung Quốc nhiều lần khẳng định đầu môi chót lưỡi về quan hệ hữu hảo, mối bang giao tốt đẹp với Việt Nam. Việt Nam cũng tung hô y như thế. Vậy mà cũng nhiều lần tàu ta bị đâm, người ta bị bắn, đất ta bị lấn, biển ta bị cướp,... mà thủ phạm chẳng đâu xa ngoài cô bạn láng giềng nhiều “vàng” lắm “tốt”
Có câu chuyện một thằng bé ngây thơ đứng trước đứa côn đồ bặm trợn khác. Thằng bé ngây thơ bị vả sưng hết cả miệng mà vẫn mếu máo nhận rằng “Anh vẫn còn tốt chán!”
Hỏi ra mới biết, thằng côn đồ ấy không trấn áp đứa ngây thơ bằng sức mạnh. Nó chỉ nói nhẹ vào tai nạn nhân của nó rằng “Ăn đòn như thế còn nhẹ, chứ ông mà đi kể với mọi người cái tội mày “tè” bậy thì mày còn chết nữa... Ngày mai nhớ tới đây để ông tát thêm mấy cái nữa.”
Vậy là nó biết “thóp” để bắt nạn bạn mình.
Chẳng hiểu mối quan hệ VN – TQ có giống câu chuyện trên hay không, chỉ thấy rằng báo chí dưới sự chỉ huy của nhà nước thậm chí chẳng thèm mếu máo mà đang có dấu hiệu lờ tịt đi trước một sự kiện động trời. Kiểu như “ăn đòn quen rồi” vậy.
Cái thằng thản nhiên nhảy vào nhà vào nhà anh giết lợn ấy, không biết lần sau nó còn làm gì?
Trần Anh Tuấn

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

NIỀM TIN CỦA TÔI.


Dẫu còn những bàn chân chưa đi đã mỏi
Dẫu còn những con đường chưa trải đã cong
Dẫu còn những dòng sông chưa khi nào dậy sóng
Nhưng...
Vẫn có những tấm lòng dám đốt chảy đêm đông.

Tổ quốc không khi nào thiếu những Anh hùng
Dân tộc chẳng bao giờ cam cảnh xiềng gông
Lịch sử ngàn năm còn mãi chứng minh:
Nơi tối nhất là nơi bùng ánh lửa.!

Khi quân Nam Hán lăm le đô hộ
Voi Bà Trưng giẫm nát mộng ngoại xâm
Hiểm nguy rình rập bởi vó ngựa lũ Nguyên Mông
Hào khí Đông A quét tan loài dã thú
Giặc Mãn Thanh mưu toan hoán chủ
Thì Gò Đống Đa cao ngất xác quân thù...

Nơi tối nhất là nơi bùng ánh lửa
Là nơi sinh ra những trái tim bất tử,
Những con người dám đốt chảy đêm đông.
(Dẫu thời nay chẳng có chiến tranh
Song hiểm họa gấp muôn lần súng ống).

Dân tộc Việt Nam nòi giống Tiên Rồng
Sao cam chịu nơi ao tù nước đọng?
Khi thế giới chuyển mình như bão, sóng
Sao mãi “bâng khuâng” đứng giữa hai dòng?
Sao nhẹ nhàng quá mức chuyện Biển Đông?
(Dẫu Mục Nam Quan đã cầm lòng thua thiệt).
Đất Tây Nguyên rõ nguy cơ Bô xít
Rừng vùng biên đau nhức nạn cho thuê,
Kinh tế thụt lui, giáo dục ê chề,
Cả xã hội lung lay nền đạo đức,...

Dẫu cho...
Vẫn còn những bàn chân chưa đi đã mỏi,
Những con đường chưa trải đã cong
Nhưng, khi bóng đêm phủ lạnh  giấc mơ hồng
Sẽ có những trái tim người thắp lửa gọi mùa xuân...

Trần Anh Tuấn

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

THƠ: GỬI MỘT NGƯỜI CON GÁI

KHE KHẼ THÔI EM...
(Gửi một người con gái)
Khe khẽ thôi nàng... khe khẽ thôi...
Bước chân nhỏ nhắn, nhẹ xây đời
Và mai... có lẽ trên phố thị...
Gió sẽ xôn xao, nắng ngợp trời...

Gửi nhé: lòng đau chốn xa xôi
Vùi chôn phận tủi thủa “bên người”
Dáng em, tươi tắn và xinh lạ
(Ta ngỡ thiên thần tuổi đôi mươi)

Em sẽ đi và sẽ đến nơi
Phải không? Cô gái nhỏ xinh tươi
Ngoài kia vạn tiếng chim ríu rít
Đón một tương lai sáng rạng ngời.

Em sẽ đi, xây lại cuộc đời
Viết nên trang mới vạn niềm vui
Để khi soi lại trong dĩ vãng
Sẽ thấy “ai kia” chẳng dám cười.
..............................................

Khe khẽ thôi nàng.. khe khẽ thôi...
Mà quăng luyến tiếc trả cho người,
Mà đem gột sạch đau thương cũ,
Mà thả u sầu cho nước trôi,...

Trần Anh Tuấn

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

NHỮNG SUY NGHĨ LAN MAN

LAN MAN CHUYỆN ĐỨC PHẬT, BẠO LỰC,..VÀ BẢN TÍNH NGƯỜI

Hôm trước nói chuyện với cô bạn xinh xắn, tôi đã “lộng ngôn” mà “nịnh đầm” thế này: Em mà đi tu thì tiếc thật, vì em có thể hủy hoại một biểu tượng tôn giáo của hàng tỷ người. Bởi Phật dù sao... cũng là một người đàn ông.
Mỹ nhân cất tiếng cười trong trẻo đáp lời: Vâng, nhưng nếu đó là em sống cách đây vài .. ngàn năm. Khi đó Phật đang là Thái tử chứ .. chưa thành Phật.
......................
Khổng Tử cho rằng “Nhân chi sơ tính bản thiện”, quan điểm của Tuân Tử lại khác “Nhân chi sơ tính bản ác”. .. Người này khởi đầu cho Nho học, người kia là trụ cột của Pháp gia với học thuyết Pháp trị của đồ đệ ông: Hàn Phi Tử, đã giúp Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Hoa.
Sách của 2 ông Lê-Mác thì viết :Con người (...) là tổng hòa những mối quan hệ xã hội... Tôi không chấp nhời các ông ấy. Lý lẽ cùn của tôi mách rằng những vị này ở xa tít bên trời Âu, lý lịch không rõ ràng, thành phần gia đình Tư sản,.. Nhất là quê hương mấy bác lại không gần gũi, môi hở răng lạnh với ta như xứ sở hai vị triết gia trên kia. .. Với lại, trước một câu hỏi đóng “Người thiện hay là ác?” thì chỉ có thể trả lời Yes or No như đứng trước tòa vậy thôi.
........................
Ngây ngô, tôi đã từng hỏi bố tôi “Tại sao có Đạo Đức Cách Mạng lại còn có cả Bạo Lực Cách Mạng và Chuyên Chính nữa?”...
Hoặc ông cụ đã bị thất lạc ba cái kiến thức võ vẽ của 4 năm trên giảng đường Đại học Công Đoàn, hoặc ông cụ đang đứng trên vị trí của một Đảng viên duy nhất trong gia đình, ... mà, năm đó tôi 17 tuổi,  bố tôi trả lời tôi bằng ... cái bạt tai nảy đom đóm mắt.  Kèm theo một lời nửa yêu thương, lo lắng, nửa hăm dọa. Lời rằng: “Im cái mồm lại!”
......................................
Vâng, sẽ có người trách tôi hơi lan man khi lôi ra những chuyện chẳng đâu vào đâu cả. Tôi phản đối họ ngay. Bởi vì tôi đang... rất lan man đây, hơi gì mà hơi!... Và tôi cứ tiếp tục.
Nếu loài người khi sinh ra tính đã rất thiện hoặc rất ác, Thế thì cái gì đã giáo dục để tới lúc trưởng thành, bản chất họ bỗng hướng ác(hoặc tìm thiện )? Một cá nhân đã ác, thế cả một tập thể hợp lại thì sức mạnh tàn ác sẽ như thế nào? Và ngược lại?
Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh là một khối  tổ chức bao gồm hơn 3 triệu phần tử . Đó là những con người ưu tú vì thấm nhuần Đạo Đức Cách Mạng sâu sắc nhất. .. Trên quan điểm hoặc chỉ của Nho Gia, hoặc chỉ của Pháp gia(tôi hay rất máy móc thế đấy) thì nên hiểu Đội Ngũ Tiên Phong Của Giai Cấp Công Nhân theo lối nghĩ của ông Tử nào đây(Khổng Tử, Tuân Tử)?
Hồng và Chuyên là nhân tố hàng đầu giúp cho Đạo Đức Cách Mạng tỏa sáng... Những quan chức, mà đa phần là Đảng Viên thì số nhiều chẳng nuôi tốt cái chữ Chuyên. Chuyện Bằng Giả, Bằng Rởm, Bằng Cơ Cấu,... chỉ là một trong vô số nguyên nhân buộc dây cao su vào sự phát triển đất nước. Quốc gia cứ èo uột lội bì bõm trong nửa cuối bảng xếp hạng của thế giới về các chỉ số cơ bản như Giáo dục, Y tế, Kinh Tế,...Nhưng thần kỳ thay, người Việt Nam lại đứng đầu bảng về mức độ Lạc quan. Có lẽ là cái vế “Hồng” kia đã bén rễ vào niềm tin của dân tộc rồi chăng? ..
 Viết tới đây tôi lại lan man nhớ tới chuyện trước kia theo mẹ đi chợ, thấy người ta nhồi hàng súc bánh đúc vào cái cổ họng be bé của con vịt còi. Mẹ tôi nói: Họ làm vậy để cho nó có trọng lượng, bán có giá. Do vậy loại gia cầm bất hạnh ấy dù muốn hay không vẫn cứ nhất định phải tăng cân.
Để tìm ra ánh sáng chân lý của cuộc đời mình, lý giải mối dây liên kết Nhân-Quả giữa vạn vật trên thế gian, nhận ra sự sống mới chỉ bắt đầu từ cái chết(không biết tôi có hiểu sai không?) mà một vị Hoàng Tử của nước nọ đã nhất quyết tu hành, nỗ lực tu hành và tu hành có phương pháp...  Cuối cùng ngài đã thành Phật. Phật chính là hiện thân ở mức hoàn thiện nhất của Người. Yêu quái dẫu có sức mạnh cùng gian xảo đến đâu(Như con khỉ Tôn Ngộ Không chẳng hạn) cuối cùng cũng không thoát ra khỏi bàn tay ngài.
Nước CHXHCN Việt Nam đang trong “Thời kì quá độ”. .. Về mối quan hệ giữa Chất và Lượng, triết học Mác cho rằng: Sự chuyển đổi từ một Chất này sang một Chất khác phụ thuộc vào việc tăng lên của Lượng trong Chất đó. Lượng cần phải đạt tới một Độ nhất định. “Độ” chính là ranh giới bàn giao từ Chất này sang Chất khác.
Việt Nam đã “quá độ”, tức chúng ta chỉ cách nửa bàn chân nữa là chuyển sang XHCN thực sự để bước đều lên CNCS thôi. Đó chính là xã hội sau cùng mà nhân loại có thể lý tưởng. Nghĩa là sắp thành “Phật” đến nơi rồi.
Vậy mà một “con tiểu yêu” nhãi nhép có từ thời... Phong Kiến để lại vẫn cứ ung dung sống sang trọng, tác oai tác quái cho đến bây giờ. Thứ tiểu yêu đó giờ ta gọi tên nó là Con Ông Cháu Cha, Tham Quyền Cố Vị, Ném Đá Dấu Tay, Cục Bộ Địa Phương,...
Chưa nói đến cái loại “yêu tinh” làng nhàng mang tên “Tham nhũng” . Loại hồ ly này mấy “thằng Tư Bản”  gần như Nhật Bản, Singapore, xa như Đan Mạch, New Zealand, Phần Lan,... đã đưa lên giá treo cổ hoặc nhốt xuống Ngũ Hành Sơn từ bảy đời. Thế mà ở ta nó vẫn cứ nhan nhản lộng hành, tới nỗi dù ta“Sắp đắc đạo” rồi mà vẫn cứ miệt mài chống, coi đó là đối thủ hàng đầu nên mới gắn cho cái nhục từ “Quốc Nạn” đằng sau.
“Quá độ” mà kiểu này thì “Giảm độ” có khi lại hay.
Yêu quái có lẽ cũng có hai loại Chung và Riêng. Loại chung như vừa nhắc đến là đối thủ của những xã hội muốn bay cao. Còn một loại riêng nữa, hình như loại này chỉ là kẻ thù của vài ba chính quyền ham hố sử dụng dùi cui, súng ống.. Cũng tùy từng lập trường của mỗi người mà gọi tên khác nhau: Địa ngục hay Thiên đường.
Cái này cũng mờ mờ ảo ảo, thoắt ẩn thoắt biến nên cũng lắm thứ tên gọi khác nhau. Mấy anh Âu, Mỹ nói là “Tự Do”, vài chú Châu Phi, Trung Đông  kêu rằng “Làn Sóng Dân Chủ”, các bác ở Việt Nam ta lại định danh phong phú hơn: “Biểu tình trái phép” hoặc “Diễn Biến Hòa Bình”, “Âm Mưu Lật Đổ”,.. Tựu trung lại, đó chính là khát vọng của toàn thể thế giới(trừ số ít chế độ) về cái gọi là Xã hội Dân chủ Tự Do
Thế mới để Bạo Lực Cách Mạng và Chuyên Chính Vô Sản có một chút ít cơ hội giương cao cờ tiến công chứ?. Để mà nhanh chóng tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên thế giới Đại đồng, “Người yêu người, sống để yêu nhau”(thơ Tố Hữu) chứ.
Lan man mãi mà vẫn chưa trả nợ sòng phẳng được cái câu Nhân Chi Sơ Tính Bản.. gì? Một tập thể Tính Bản.. ấy sẽ như thế nào? Nếu là bản tính của loài hoang dã thì có cách nào để chuyển hóa, để nó đi theo hướng mà Tất-đạt-đa Cồ-đàm(Phật tổ) từ “yêu mình” tới yêu toàn thể chúng sinh không?
Trả lời rằng: Có đấy!... Nó hình như nằm trong câu nói của Tiến sĩ Vũ, dù ông chỉ giới hạn trong nước Việt Nam: "Đa đảng là con đường duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thực sự dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, giàu mạnh, công bằng và văn minh.”
...........................
Định tiếp tục lan man thì chuông điện thoại réo, Bậc sinh thành của tôi, tác giả của cái tát nảy đom đóm năm xưa gọi.... Định hướng chỉ đạo được đưa ra sau một hồi cật vấn: “Lo mà học hành đi! Rồi để tao còn tính chuyện vợ con cho mày nữa.”
Cái thằng tôi “Vâng, dạ” song vẫn phải viết thêm vài dòng nữa cho nó tương đối hoàn chỉnh rồi mới tắt máy đi ngủ được.
“Tính bản” vởi chả “Nhân chi”...
Tu không biết lối lấy gì(mà) thành nhân!
Trần Anh Tuấn