Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

HOÁ RA THIÊN TAI CŨNG CÓ LỢI


Sau vụ chặt cây xanh tại Hà Nội, chưa bàn đúng sai, nhưng nhiều người Thủ đô nói riêng và cả nước nói chung đã một lần điêu đứng niềm tin vì cách làm thiếu công khai của một số lãnh đạo. Tới mức ông Phó thủ tướng  trong phiên trả lời chất vấn mới đây đã khẳng định đó là cách làm có sai sót, dẫu không quên một câu “úy lạo”, rằng Hà Nội đã rút ra bài học.



Thế nhưng cơn mưa giông chiều 13-6 -  sau khi cuốn bay nhiều mái nhà, lật gốc một loạt cây, và cướp đi cả mạng người -  giờ, nó lại tiếp tục thổi bùng lên những vấn đề cần bổ sung vào cái bài học vừa rút ra ở trên.

Số là thiên tai này sau khi đi qua thì đã giật tung tấm mặt nạ của anh bạn đồng hành mang tên “nhân tai”. Sự cẩu thả, vô trách nhiệm, thiếu kiến thức của con người bỗng chình ình xuất hiện dưới lớp đất sâu chưa nổi cái với tay tại những hố vừa trồng cây mới - Khi người ta phát hiện nhiều bộ rễ vẫn còn nguyên cả bịch với  tấm lưới bao bọc từ lúc được đánh từ nơi khác về.

Thiếu kiến thức ở chỗ, cây khi được đánh về trồng, ngoài việc độ sâu của hố trồng thì các phần của rễ phải ngay lập tức tiếp cận với chất dinh dưỡng bằng việc hòa vào  lớp đất mới. Bài học đơn giản này lẽ ra chỉ nên nói với lứa học sinh tiểu học, vậy mà những người lớn trồng cây hôm nay lại quên (!?).

Cái cẩu thả đi liền ngay sau đó. Hãy cứ cho rằng các anh công nhân trồng cây không hiểu biết nhiều, họ đào lỗ rồi hạ cây một cách máy móc kiểu “thiên lôi chỉ đâu đánh đấy” thì không lẽ “Cháu nó lú, chú nó lại cũng đần”?

Vietnamnet dẫn thông tin của TS. Nguyễn Tiến Hiệp - Trung tâm bảo tồn thực vật Việt Nam khẳng định“Không ai để nguyên bọc lưới, nilon thế mà hạ xuống cả. Về nguyên tắc phải để cây tiếp xúc với đất, với dinh dưỡng thì mới phát triển được”, Ông Hiệp cho rằng, đơn vị trồng cây để nguyên cả bịch như vậy là quá ẩu.

 “Quá ẩu” hay “cẩu thả” hay gì gì đi nữa thì những vị theo dõi, đôn đốc, giám sát việc này đích thị đang phát huy một trong những mầm mống của “Nhân tai” – sự vô trách nhiệm!
………….

Có câu chuyện tưởng tượng rằng, do Hà Nội quá tiết kiệm, lẽ ra nên duyệt chi 10 đồng cho mỗi cây trồng mới thì lại quyết có 9, thành ra công nhân họ làm tương ứng với công sức bỏ ra. Tới đoạn chuyển cây đến chỗ mới đã hết 8 đồng, còn một đồng để lấp đất nên tặc lưỡi bỏ qua công đoạn tháo những bao bố xiềng cũi bộ rễ.

Lại có ý kiến rằng, do trồng kiểu này, không chóng thì chầy cây cũng sẽ chết hoặc còi cọc. Cơn giông lốc vừa qua đã bổ sung vào quỹ tiết kiệm của TP, vì nhờ nó mà đỡ được khoản chi phí thuê nhân công  đào lên để trồng lại một loại cây khác…


         Tuy nhiên, biện pháp “tiết kiệm bền vững” nhất lại chưa thấy nhiều người  đề cập. Đó là ngừng trả lương cho những cách nghĩ và làm mang mầm mống “Nhân tai” ở trên. Được như vậy, niềm tin của người dân đương nhiên sẽ khôi phục không chỉ với riêng câu chuyện về cây xanh Hà Nội, mà còn ở nhiều lĩnh vực khác.  

Anh Tuấn

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

BÀI VĂN LẠC ĐỀ


Đề bài “Qua vụ người dân vô tội Huỳnh Nhật Quang ở Cà Mau bị công an xã Tắc Vân dùng súng bắn vào má gây thương tích 8% trong lúc bị còng tay, sau đó TAND TP Cà Mau đã hai lần đề nghị VKS khởi tố vụ bắn súng này, em rút ra điều gì?”…



Tèo viết:

Sáng nay em bị con Hoa nhà cô Bảy lấy cây thọt vào mông, em méc ba, ba cự cô Bảy thì cô cười và bảo ba em cứ xử em cái tội cắn vào tai con Hoa trước đã. Em thề là em chỉ thơm vào hai má của nó nhưng cổ hổng chịu…  Bố em cũng tức mà không làm gì được  nên về méc lại cậu Tám.

Cậu Tám làm công việc quản giáo trong trại giam khi nghe xong cũng cười hề hề, nói “Chuyện con nít anh xen vào làm chi, ở chỗ tui làm nè, phạm nhân người ta truyền nhau cái bí kíp ứng xử gọi là “đổ điêu”. Nghĩa là họ uýnh nhau tá lả, nhưng khi cán bộ lập biên bản thì ai cũng tự nhận là nạn nhân, đối phương là đứa động thủ trước. Giống như Chí phèo với Bá Kiến của ông Nam Cao zậy!” …

Ba em tức cậu Tám nên không thèm ngồi uống bia cùng nữa mà về thẳng nhà định méc má, nhưng má nói “Khoan hãy báo cáo, giờ tui bận qua nhà cô Bảy uống trà rùi”…

Bài văn của Tèo sau đó bị phê “Lạc đề! Thầy yêu cầu em rút ra điều gì chứ không phải nhồi thêm  tài liệu”.


Trần  Tuấn

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Đứa nào mặc áo là thằng khiêu dâm



Chuẩn mực xã hội luôn mang tính thời điểm. Trước đây “Trai anh hùng năm thê bảy thiếp” song hiện nay, những nam nhi “lỡ sinh nhầm thời cuộc ấy” có thể đối diện với một vài cuốn lịch và bị người đời chê trách vì xúc phạm chế độ hôn nhân một cặp vợ chồng.

Ngày xưa anh dạy con bằng roi vọt sẽ được tiếng là người cha nghiêm khắc, mẫu mực – Thương cho roi cho vọt -  Nhưng bây giờ cứ thử nọc đít nó ra, nhẹ thì bị vợ càu nhàu, nặng thì tổ chức bảo vệ trẻ em Thế giới  lên án.

Các cụ một vài thế kỷ trước dùng thước đo Nho học để phân phối sự ưu tiên trong mối quan hệ - Quân, Sư, Phụ - Bao giờ vua cũng đứng đầu, kế tới là thầy giáo, bét hạng mới tới phiên cha mẹ. Vua thời đó gọi là “Thiên tử” với uy quyền tối cao, tuy nhiên thời nay, “dân làm chủ” mới là chuẩn mực hướng tới của đa số xã hội….

Nghĩa là  cùng một hành động, việc “hợp chuẩn” hay “lệch chuẩn” luôn phụ thuộc vào những giá trị mà đa số thành viên trong tập thể, cộng đồng hay xã hội ấy chia sẻ.


……………………………………………

Gần đây xuất hiện hai hiện tượng khá đình đám. Đó là việc viết “Tâm thư” và cởi đồ giữa nơi công cộng nhằm níu giữ “người duy nhất trong trái tim em”.

Tôi nhớ không nhầm, khái niệm “tâm thư” tôi bắt đầu tiếp cận và trân trọng  từ tác phẩm “Hải ngoại huyết thư” của nhà yêu nước Phan Bội Châu... Bẵng đi một thời gian bỗng xuất hiện một loạt “văn bản trải lòng” với đa dạng tác giả, từ anh học trò nghèo, cô nghệ sĩ thích scandan tới quan chức… mà những “gan ruột bày ra trên giấy”  thời nay thì xoàng, rồi báo chí lại góp thêm cho nhảm.

Cứ như không viết tâm thư thì sức nặng của những trăn trở, bức xúc giãi ra bị giảm đi đáng kể, nhiều người có thể không tin?. Cho nên, dù đề “tâm thư” hay “no tâm thư” thì những “trải lòng” bao giờ cũng xuất hiện những từ ngữ đại diện nhân cách: “Tôi thề, em hứa, nhớ suốt đời…”… rồi ghê gớm hơn và cũng tầm phào hơn: “hẹn kiếp sau”.

Nghĩa là một chuẩn mực mới đang nhăm nhe hình thành, người ta dần nghi hoặc những lời nói trong mỗi câu chuyện giao tiếp hàng ngày nếu những phát biểu đó không kèm theo cam kết khẳng định nhân cách của đối tượng.

Do vậy những phát ngôn hay câu chữ nhấn mạnh sự trải lòng lên ngôi. Và những ai lỡ bày tỏ ý kiến nhưng quên gán cái danh dự của mình vào sẽ bị coi là “lệch chuẩn”…

Nếu điều ấy xảy ra, trong tương lai gần sẽ nhan nhản bắt gặp những đấng nam nhi dỗ người yêu  “Đừng khóc, nếu em nín, anh hứa danh dự ngày mai sẽ mua đúng chiếc áo mà em thích!” –  mang phẩm chất ra đặt cọc cùng y phục!.



Báo chí đưa tin, đêm 21-3 tại một phố ở Hà Nội  lại xảy ra một vụ trút bỏ xiêm y trước mặt người yêu, và đây là vụ “cãi nhau lột đồ” thứ ba trong vòng nửa tháng (trước đó, hôm 12-3 dân mạng xôn xao một vụ, hai ngày sau, một tình huống tương tự diễn ra tại một rạp chiếu phim ở Hải Phòng). Đây là một hiện tượng xã hội và  Phó Chủ tịch Hội tâm lý Việt Nam,  PGS.TS Huỳnh Văn Sơn, cho rằng việc này không hợp với chuẩn mực của văn minh đô thị. 

Tuy nhiên, hiện tượng “lệch chuẩn” ấy vẫn diễn ra, mà diễn ra ở đô thị lớn. So với hàng triệu cặp uyên ương khác thì ba câu chuyện “tháo hàng” cho bàn dân thiên hạ ngắm với mục đích gây áp lực với bạn trai ở trên quá ít, tuy nhiên không thể phủ nhận có một giá trị đạo đức khác đang nhen nhóm và được tôn thờ bên trong những nhân vật chính ấy.

Họ phải có niềm tin rằng hành động của họ là lựa chọn tối ưu trong hoàn cảnh đó!
Họ phải sâu sắc xác tín, nếu không làm như thế thì sẽ mất “một nửa” vĩnh viễn – đồng nghĩa với “trái tim của em”, “linh hồn của em”, “cuộc sống của em”…. xù em!
Vĩ mô hơn, họ quả quyết “thế giới sẽ sụp đổ” nếu không ngay lập tức sử dụng nước mắt và cơ thể….

Hãy cứ đặt giả thuyết cách ứng xử này mang lại hiệu quả, nghĩa là   việc “trói chân” đối phương  thành công – Thì đây sẽ là một “cẩm nang” không thể thiếu cho những cặp tài tử, giai nhân khác: Hạnh phúc lứa đôi sẽ ùa về sau khi đồ đạc trên người bay tung tóe!



Rồi từ đó, những nam thanh nữ tú sẽ coi việc ngồi lại với nhau tâm tình, chia sẻ, tháo gỡ vấn đề của những thế hệ đi trước là cách giải quyết rườm rà, lạc hậu.
Đến lúc ấy, một chuẩn mực khi đối diện với nguy cơ tình yêu tan vỡ đươc hình thành. Khả năng đó sẽ là một thước đo tình yêu thời hiện đại không phải là không có. 
Điều này giống như tình huống trong một khu rừng mà mọi người cởi truồng, đứa trọt dại mặc áo thế nào cũng bị kết tội khiêu dâm.

Anh Tuấn

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

PHÁI ĐẸP ĐÒI QUYỀN BÌNH ĐẲNG VÌ…



Vì họ hơn đàn ông ở chỗ họ có một gen tạm gọi là “lấn”!
…………………….


1. Cứ theo quan điểm tiến hóa của bác Đác-uyn, khi bắt đầu khoác lên cơ thể động vật chiếc hoàng bào “Loài người”, do là giống đực nên nở nang về cơ bắp, phe đờn ông tự nguyện đảm nhận công việc hái lượm, săn bắt. Để giành giật thế thượng phong trong quá trình thi đấu với hổ, báo, sư tử…. họ đã chế được vũ khí, sáng tạo công cụ lao động, phát minh ra lửa, rồi truyền đời kinh nghiệm bằng việc nghĩ ra chữ viết.

Còn đờn bà, họ tiếp nhận sản phẩm nam giới mang về và nằm trong hang đá sản xuất ra đờn ông!

Thế là vì muốn bắt nạt các loài hoang dã khác, CẢM HỨNG PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC  đã giúp phái mạnh tạo nên xã hội!

2. Khi đã có của ăn của để, xã hội người bắt đầu nảy sinh tư hữu, nhiều tay cơ bắp bắt đầu tụ tập lại để giành những phần đồng loại tích lũy được, giành phụ nữ, và bắt những kẻ yếu ớt hơn phải phục vụ mình….

Còn đờn bà, họ bắt đầu xem thể thao thông qua những màn uýnh lộn đổ máu để chọn cho mình những bờ vai vững chắc mà dựa dẫm, và đẻ ra các tù trường, tướng quân!

Thế là vì muốn ăn trên ngồi trốc hưởng thụ, CẢM HỨNG LƯỜI LAO ĐỘNG đã giúp phái mạnh tạo ra Nhà nước.

3. Khi Nhà nước xuất hiện, đương nhiên đờn ông phải vắt óc để nặn ra luật pháp cùng một loạt các thành phần của kiến trúc thượng tầng khác nhằm bảo vệ thể chế, trong đó có hội họa, thi ca, khoa học.

Do đờn ông bị đày đọa đứng mũi chịu sào từ thời hái lượm nên cái tư duy cam chịu ấy vẫn phát huy, nhưng họ đã bắt đầu mong mỏi thiên đường nên nhìn lên bầu trời, nhìn vũ trụ, các quy luật xã hội… và thành những nhà thông thái hoặc có đóng góp nhớn.

Từ Archimedes, Aristoteles, Newton đến Einstein, Charlie Chaplin… đều là những tay “đái qua đầu ngọn cỏ”. Từ đây thì chuyển hướng,  họ luôn muốn sáng tạo của mình che mờ những phát minh của kẻ đi trước.

 

Thế là vì được cộng thêm tính tò mò và tọc mạch trước thế giới,  LÒNG THAM VÀ SỰ ĐỐ KỴ CHÍNH LÀ CẢM HỨNG giúp đờn ông dựng nên các nền văn minh.

 

Còn phụ nữ, họ lái sự quan tâm sang việc cạnh tranh khả năng son phấn nhằm lọt vào mắt xanh những vị trên, và đẻ.

………………………….

 

Ái chà! Đã tạo ra xã hội, lập nên nhà nước, xây dựng nền văn minh mà giờ lại có nguy cơ bị bóc lột thành quả, trấn áp công lao, chém đôi quyền trượng?.... Suy cho cùng là từ CẢM HỨNG NỊNH THẦN khi đối diện với cái máy sản xuất nước mắt mà ra!

 

Cái gen lấn lướt của đờn bà, nguy hiểm thay, lại  khởi phát từ việc KHÔNG CHẤP, rồi dẫn tới MỀM LÒNG, và kết thúc ở cái mồm lúc nào cũng xoen xoét TÂNG BỐC PHÁI ĐẸP của thằng đờn ông.

 

Nên thời nay mới có chuyện các em, các chị, các mẹ, các bà nội… thi thoảng tụ tập nhau hô khẩu hiệu đòi bình đẳng giới!

 

May chưa! Nguệch ngoạc những dòng này khi ngày 8-3 vừa tiêu đời vài tiếng! Thật hú vía!...


Anh Tuấn

 

 

 








Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Nâng cấp đạo đức xã hội: Đánh hổ cũng phải diệt ruồi


Chính phủ vừa thống nhất Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết  33/2014 của Trung ương Đảng về xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam. Mục tiêu là đến 2020 ngăn chặn sự xuống cấp đạo đức xã hội và 2030 đẩy lùi nó.

Nghĩa là Việt Nam cần tối thiểu 15 năm để chuyển từ thế phòng ngự sang tấn công hiện tượng này. Nói cách khác, ta chấp nhận quãng thời gian tròm trèm một thế hệ nhằm kéo ngược đà suy thoái của nếp nghĩ cùng hành động phi chuẩn mực của số lượng không nhỏ người Việt hiện nay…

Và thật ngẫu nhiên, thời điểm ban hành Nghị quyết cũng gần trùng với việc VTV phát sóng chương trình “Điều ước thứ 7” – chuyện tình đẹp như nghệ sĩ của hai người hát rong.

Không biết câu chuyện này đã lấy được bao nhiêu nước mắt của khán giả, vì nội dung xúc động, thấm đẫm tính nhân văn. Tuy nhiên, điều đáng nói,  chuyện tình này từng bị nhà đài gác bởi khá nhiều chi tiết giả mạo.

Ấy thế mà rồi nó cũng vẫn lên sóng, rồi dùng chính sự dối trá khiến bị kiểm duyệt đó đánh vào những trái tim đa cảm đang thổn thức theo những cung bậc cảm xúc trên màn hình…. Khi phát hiện, chắc chắn người xem không thể không bị tổn thương, cả Thanh và Đào, hai nhân vật bất đắc dĩ đóng các vai đẹp như cổ tích có lẽ còn chịu hệ luỵ nặng nề hơn nữa.

Còn khái niệm nào thay thế cho “tội ác” khi hàng triệu khán giả của Đài truyền hình Quốc gia bị lừa?

Có lẽ cú chơi khăm này không khác mấy về bản chất so với kỹ thuật đánh bom vào lòng trắc ẩn của mấy tay hành nghề chăn dắt ăn xin?

Và dù VTV có giải thích rằng do quá tin tưởng vào nhân vật nên khi được người trong cuộc đính chính lại mới quăng phóng sự ấy lên truyền hình thì đạo đức của người truyền tải thông tin tới quần chúng ở đâu khi bỏ qua bài học vỡ lòng của nghề báo là thẩm định thông tin?
…………………



Cũng thật ngẫu nhiên, thời điểm ban hành nghị quyết khá trùng với việc công an TP.HCM vừa  bóc gỡ đường dây làm bằng tiến sĩ giả giá  “những” 9 triệu đồng.

Tất nhiên, đa số những khách hàng của hoạt động tội phạm trên không phải mua bằng rồi treo tủ kiếng hoặc cho mục đích giảng dạy, rồi tạo ra  lứa học sinh là nạn nhân của kiến thức dỏm. Những người bỏ tiền mua cái lý lịch học vấn ấy có lẽ chỉ nhằm lót cho nấc thang vị trí quản lý nhà nước.

Suy theo cách biện chứng hiện nay, bằng cấp cao thì cơ hội trở thành lãnh đạo cũng cao, nên khả năng nhiều người đã trót lọt thương vụ học vị  nắm cây gậy điều khiển của giàn giao hưởng đạo đức xã hội trong tương lại cũng chót vót. Và điều này đã phần nào manh mún qua hàng loạt các vụ việc mà báo chí phanh phui: Bằng giả xuất hiện trong ngành y tế, trong ngành giáo dục, ở cấp chính quyền thì len lỏi từ cấp xã trở lên… Nói chung, đa dạng ngành nghề nhưng duy nhất một dạng người.

Như vậy, họ , tiến thân bằng thủ đoạn lưu manh thì khó uốn con dân của năm 2030 phải có nhân cách nghiêm chỉnh, lương tâm sáng ngời?

Không thể phủ nhận hiện nay giá trị “học thật, làm thật” đang được tôn vinh,  và cơ quan chức năng cũng rất quyết liệt trước những gian xảo của hiện tượng “thùng rỗng kêu to, trình độ cấp II hoang khai Tiến sĩ”.  Tuy nhiên, hai điều trên là chưa đủ…

Vì, trong nồi canh, dù một lít a xít hay chỉ một giọt thôi thì cũng đều hỏng. 15 năm, thời gian để một thế hệ sinh ra và trưởng thành, nhưng chỉ chút sơ xuất hay lơ là thì thừa nguy cơ phải mất thêm vài cái 15 năm nữa…


Anh Tuấn

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

KÝ ỨC NHẸ NHÂN NGÀY CHẢ ĐÂU VÀO ĐÂU




Ngày làm PV, anh Nguyễn Quân giao cho mình chia sẻ kinh nghiệm với mấy bạn tập sự. Trong số này có một bạn tên Dung, dù học ngành thiết kế nhưng có ước mơ làm báo để  góp phần “thiết lập trật tự xã hội”.

Mình còn đang amateur bỏ mẹ, vì anh phân công nên phải cố gắng gồng mình cho giống bậc tiền bối. Sau nhiều lần gửi tin bài, một hôm Dung chuyển qua mail cho  mình nguyên một phóng sự bằng thơ. 

Nội dung là thân phận cụ già quê miền Trung, vì lý do đặc biệt nên bỏ gia đình vào TP.HCM mưu sinh. Bạn ghi dưới bản thảo mấy lời sụt sùi “… ông sinh nămẤt Sửu -89tuổi , quê ở Quảng Ngãi, đang sinh sống một mình tại nhà trọ ở Thủ Đức. Mỗi ngày ông bán 15 tờ vé số kiếm sống, thuê nhà 300.000đ/tháng, già yếu, lầm lụi với chiếc xe đạp rất thương tâm!”

Có lẽ vì hào hứng với nước mắt của bạn nên sau khoảng 20 phút mình đã lau trên bàn phím mấy câu lục bát tương tự.  Thực ra là biên tập lại tác phẩm của bạn, rồi gửi phản hồi kèm theo lời phán rất đàn anh “Em sẽ là một cây bút giỏi!”
.........................

Giáng sinh nhắn tin cho bạn, bạn nói “em quay sang làm thiết kế cả năm nay!”. Rồi kể nhà đang có chuyện không vui…

Mình copy lại sản phẩm, coi như pha vào nỗi buồn của bạn, để những tâm sự không quá nặng, mà  loãng hơn ra.  Vì dù sao ngày ấy cũng khá vui.


GỬI EM DUNG
Bài thơ em viết khá hay
Và  anh có một chút này nói thêm:
Cụ già vé số em quen
Nếu mà viết được một tin … (thì) tuyệt vời!

Nêu rằng: Cũng một cuộc đời
Mà người biệt thự, người ngồi mái gianh
Thân gầy, áo vải mong manh
Lui cui xe đạp, chông chênh kiếp nghèo
Vài tờ vé số mang theo
(Tay cầm bạc tỉ mà “eo” dạ dày)
Cho người mua những vận may
Còn mình thì vẫn tháng ngày cơm rau

Nhớ quê lòng quặn niềm đau
Miền Trung xa lắc, nỗi sầu dâng cao
Thương con mà nước mắt trào
Mỗi đêm lại mỗi đêm cào ruột gan

Tuổi già  số phận đa đoan
Chín mươi  mà vẫn nặng mang gánh đời
Gió sương mấy bận dập vùi,
Cướp đường dăm bữa tới lui rập rình….
…….
Kết bài: “Ở nơi văn minh
Vẫn còn có những điển hình khổ đau!”


Anh Tuấn

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

NHIỀU NGÀN NĂM NÓ VẪN CỨ CHẠY TỐT

Con người tạo ra văn hóa, và con người luôn bảo dưỡng, gia cố hoặc  thậm chí hủy bỏ những thứ từng coi là văn hóa. Việc này  nhằm hướng tới thích nghi với quá trình văn minh.




Việt Nam không công nhận mại dâm là hợp pháp, các hoạt động phòng chống tệ nạn này phải trên tinh thần bảo vệ quyền con người… Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam phát biểu đại ý thế tại Hội nghị tổng kết 10 năm thi hành pháp lệnh phòng chống mại dâm. Trong hội nghị, hai thành phố sung túc  và văn minh hàng đầu cả nước là TP.HCM, Hà Nội đã bị xướng tên trên bản đồ nhiệt của tình trạng bướm đêm.

…………………….
Với lịch sử nhiều ngàn năm, đến nay mại dâm vẫn bị đa số các quốc gia xem là bất hợp pháp. Lý do để đứa con sinh ra từ loài người này luôn bị hắt hủi, ruồng bỏ bởi ở thời đại nào nó cũng tiềm ẩn thứ vũ khí có thể công phá cấu trúc gia đình, rộng hơn là cấu trúc xã hội!.  

Các nhà đạo đức nói thế, và những người đấu tranh cho nữ quyền cũng bảo vậy. Bên cạnh đó, hai giới này còn được sự hậu thuẫn rất lớn của thể chế xã hội thời điểm họ lập ngôn!

Họ quên mất mại dâm là sản phẩm của xã hội, dù bị chính xã hội coi là phế phẩm, nhưng phế phẩm  này qua  nhiều thiên niên kỷ “vẫn chạy tốt”. Suy diễn theo kiểu biện chứng, hiện tượng này dù soi dưới bất kỳ lăng kính khắc nghiệt nào vẫn đương nhiên (và ngạo nghễ) song hành cùng quá trình tiến hóa. Nó xuất hiện đồng thời  với chế độ tư hữu, vì tư hữu đánh thức nhu cầu chiếm hữu, và có lẽ chỉ mất đi khi thế giới này ai ai cũng thành phật.

Họ cũng không thèm cân nhắc rằng, bên cạnh việc gánh chịu sự phỉ báng,   nghề bán phấn buôn hương lại đang thực hiện chức năng của một thước đo chuẩn mực. Bởi, khi sự chung thủy lên ngôi thì dù cấm hay không cấm, thói ăn bánh trả tiền cũng tự động núp sau cánh gà hạnh phúc. Còn khi sân khấu xã hội đa phần là những giá trị lếu láo,…  thì các hành vi lệch chuẩn, trong đó có mại dâm, dù muốn hay không cũng vẫn là diễn viên chính.

Quay trở lại ý kiến của Phó Thủ tướng ở trên, hình như hiểu thế nào về “quyền con người” cũng phải chờ thông tư hướng dẫn?. Vì khái niệm này áp vào việc ứng xử với hoạt động mại dâm bỗng như có cái gì đó tùy hứng: “Con người có quyền được pháp luật bảo vệ”, hoặc, “Con người có quyền từ chối những rủi ro không đáng”.

Ở hứng thứ nhất, khỏi diễn giải dài vì nó nằm trong cái sự hiểu máy móc của nhân loại trước các văn bản pháp lý A, B, C, Z… Em ún thời nay của Thúy Kiều sẵn sàng lôi cổ một anh công an ra tòa nếu như nhân viên công lực ấy hướng ánh mắt về phía nàng rồi thì thầm hai tiếng “Con điếm!”.

Cái hứng thứ nhì, quyền con người được “nhân vật trong cuộc” hiểu, cần và khao khát có,  đó là quyền đoạn tuyệt với thế giới của  ma cô và bệnh tật. Muốn thoát khỏi các tay anh chị chăn dắt, thoát khỏi phận hèn hạ, chui nhủi thì cách tốt nhất là cái nghề  này được đối xử công bằng như những nghề nghiệp khác.

Khi được xã hội công nhận là một nghề, nghĩa là họ có thể ngẩng cao đầu trước những chị công nhân, những chàng kỹ sư hay các  bậc thông thái. Và chắc chắn, thế lực bóng tối (gồm Tú ông, Tú Bà, đại ca, dắt mối – những kẻ chuyên sống nhờ vào việc gặm nhắm phần trăm trong tiền bán trôn nuôi miệng của chị em) cũng tự động bị kết liễu.

Khi không được đối xử công bằng, tức danh dự luôn bị tổn thương, thì có lẽ một trong hai cách hiểu quyền con ở trên người đang là hàng mã?

…………

Tự nhiên, cháu lại muốn bác Đam kiệm lời trong phát biểu. Chỉ cần “Ứng xử với mại dâm phải trên tinh thần quyền con người”, vậy là đủ lắm. 

Anh Tuấn