Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

TIÊN SƯ ANH ĐẠO CHÍCH!

Năm 2013, mình cùng 5 anh chị xuống Bà Rịa tìm hiểu một vụ tranh chấp liên quan đến người trong họ hàng chị Võ Thị Sáu. Cả nhóm đi bằng xe biển xanh nhưng đăng ký ngoài Hà Nội.

Quá tối, bọn mình vào một quán hải sản, khi tính tiền thì bắt đầu có chuyện.

Số là bà chị trong đoàn gọi món và đề nghị giảm nguyên liệu để không quá no, đồng nghĩa với giá phải giảm. Thế nhưng phía nhà hàng khi đưa giấy tính tiền thì giá vẫn như ghi trong thực đơn. Chị tiếc mấy chục nghìn nên phản ứng.

Mấy em thanh niên niềm nở phục vụ trước đó lập tức dàn trận. Bọn con trai thì đứa hùng hổ quát tháo, đứa đạp cái ghế, đứa vén bụng khoe hình xăm. Lũ con gái thì cất tiếng chửi đổng, đại loại “Má…! Bọn Bắc kỳ!... Biển xanh là cái éo gì! Không thanh toán sòng phẳng thì giam chúng nó ở đây!”

Cuối cùng, trong đoàn, phải nhờ một “thổ địa” vùng ra mặt mới giải nguy khỏi sự mất sĩ diện. Và rút ra một điều, rằng, họ nghĩ những ai đang thực hiện “công vụ” thì kiểu gì cũng có thóp để bắt. Bắt thóp, và buộc phải im miệng!


Nay ông Cục Phó Cục kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường khi đang thực hiện nhiệm vụ thanh tra ở Long An thì mất 385 triệu trong khách sạn. Đây là số tiền quá lớn đối với hành lý mang theo của một quan chức đang thực hiện công vụ. Đáng nói, theo báo chí đưa tin, hiện trường để lại là một đống đồ đạc bị lục soát, ở đó có những phong bì bị xé.

Ông Phó Cục thì nói đó là tiền cá nhân, mang theo để giải quyết việc riêng.

Mạng xã hội thì suy tiền đó có được trong quá trình thanh tra, vì đối tượng thanh tra không muốn bị bắt lỗi nên gửi chút lộ phí uống trà.

Vậy giải thích sao cho những phong bì được vô tình hoặc cố ý để lại? Trong khi nạn nhân vụ của vụ trộm chính là người trình báo công an, không lẽ họ không đủ sâu sắc để dọn dẹp một hiện trường bất lợi?

Từ kinh nghiệm ở Bà Rịa của mình, thì có lẽ đứa lưu manh nào đó đã nắm được cái “thóp” đang thực hiện công vụ của ông lãnh đạo kia. Hắn nghĩ “Tay mất tiền này chắc phải ngậm bồ hòn làm ngọt!”

Đó là một phán đoán của cá nhân. Và mình hi vọng camera khách sạn không “bỗng dưng ngủm củ tỏi”.
.........
...............................................................

Vì nạn nhân đang nằm trong đoàn thanh tra. Một “Bao công” mà bị mang tiếng là “Bao an toàn” cho đối tượng thanh tra sẽ làm niềm tin xã hội bị tổn thất hơn nhiều.

Trần Tuấn


Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

THÁNG BẢY!

Trong đạo Lão, tháng 7 âm lịch là tháng cô hồn, quỷ sứ thoát ngục. Nghĩa rằng triều đình âm phủ tổ chức diễn tập thường niên việc phòng chống trốn trại.

Trong đạo Phật, tháng này nhằm ngay mùa Vu lan, con cái báo hiếu phụ mẫu. Suy ra, Giáo chủ Như Lai tôn vinh quá trình sinh đẻ, dưỡng dục.

Đây cũng là tháng Ngâu, theo cách lý giải của dân gian về hiện tượng trời đất đổ mưa dầm bởi nước mắt chia lìa của cặp đôi con giời với con nông dân, tức Ngưu Lang – Chức Nữ.

Còn theo Triết học duy vật biện chứng, tháng âm lịch vừa qua cũng như những tháng bình thường, chỉ đơn giản là phản ánh thế giới khách quan. Rằng, mọi thứ luôn vận động theo quy luật cái mới đè cái cũ, cái tiến bộ phủ định cái cổ hủ, cái mạnh hiếp cái yếu.



Cho nên:

Hai ông tử tù trốn trại bị bắt trong chưa đầy nửa mùa trăng vì lạc hậu với nghiệp vụ của cảnh sát.

Vài Đảng viên ngã ngựa chóng vánh do quá tự tin vào lý lịch đỏ mà chểnh mảng việc trui rèn vũ khí trên đa số mặt trận.

Và một số mối tình Truyền thông – Quan chức mang tính chất cộng sinh dù chia tay trong trâng tráo nhưng rất lý tính….

Nói chung, tháng Bảy là một tháng lộn xộn học thuyết, tư tưởng và niềm tin.

Trần Tuấn


Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

HOA KHÔI BÁN DÂM NÓI VỀ BOT

 Chào chị! Đường dây bán dâm ngàn đô tại TP.HCM vừa bị bóc, hình như chị có tên trong danh sách những người đẹp ấy. Xin hỏi, chị có thấy… nhục không?

-         Tại sao phải nhục? Chúng tôi góp phần làm cho hàng triệu người nhân danh đạo đức có cơ hội mở miệng, hàng trăm tờ báo săn sóc chúng tôi như một cứu cánh thông tin, hàng chục sự kiện nóng hôi hổi nhờ đó mà được pha loãng… Vinh dự thế còn gì!

-         Pha loãng? Cụ thể là sự kiện nào?

-         Bót (BOT) Cai Lậy đó. Chúng tôi đã chia sẻ mặt trận, nhờ đó mà gạch đá dồn vào nơi ấy không nhiều như tưởng tượng… Mà nói thật là cánh tài xế rảnh quá, mua xe tiền tỉ nhưng lại tiếc rẻ cái vé chỉ đáng giá một lần chúng tôi “thả lợn”, tức bật khuy áo ngực.



        Có vẻ như chị thành kiến với việc người dân phản ứng trạm thu phí BOT?

-          Chứ không à? Ăn bánh phải trả tiền, đi đường phải nộp phí là lẽ đương nhiên. Mỗi xe chậm nửa tiếng, nhân với hàng ngàn trường hợp thì anh tính lãng phí bao nhiêu thời gian xã hội?

-         Nhưng xã hội sẽ tổn thất nặng nề vì có thể việc ngoan ngoãn trả tiền này sẽ thành một tiền lệ dẫn tới việc bị triệt tiêu nỗi bất bình. Người người, nhà nhà sẽ ngoan ngoãn như đàn cừu bị khóa mõm….

-         Hình như anh còn cực đoan hơn tôi. Tại sao phải bất bình khi vị trí đặt trạm đã rất hợp lý vì được nghiên cứu kỹ, có sự thống nhất cao độ của nhiều cơ quan, tổ chức hầm hố?...



-         Vậy ý chị là việc các tài xế phản đối trạm thu phí bằng tiền lẻ là thủ đoạn gây rối một cách khôn ngoan?

-         Hay nói một cách khác, điều đó chứng minh rằng dân rất… gian! Tôi khẳng định quả “Bót” này rất đảm bảo lợi ích hoài hòa giữa nhà nước, nhà đầu tư và người dân. Do vậy, không có chuyện thỏa hiệp, di dời hay nhà nước phải mua lại. Nếu cánh tài xế còn ương bướng thì phải chuyên chính!

-         Chuyên chính cơ á? Chị hiểu thế nào là chuyên chính?

-         Thì là ngược lại của Chính chuyên chứ gì nữa!, một phẩm chất là kẻ thù trong đường dây chúng tôi.

-         Vâng! Vậy quay trở lại câu chuyện ban đầu, ngoài những lý do mang tầm vĩ mô khiến các chị không thấy nhục như đã nói,  thì dưới góc độ truyền thống, các chị không thấy việc bị bắt vì ngủ có tiền cùng đại gia là việc không nên sao?

-         Ơ hay, chúng tôi có sắc đẹp, sự tận tụy, kỹ năng giường chiếu và tinh thần dâng hiến thì tại sao chúng tôi không có quyền kiếm tiền từ đó?

-         Nhưng hàng ngàn đô cho mỗi lần “xx” là một con số không nhỏ…

-         Mà là rất nhỏ! Vì mỗi lần chúng tôi đưa giống đực các anh lên đỉnh sung sướng thì không giá nào so sánh nổi. Thêm nữa chúng tôi góp phần dạy dỗ những mụ vợ sồn sồn cách thức níu giữ lòng chung thủy và túi tiền của chồng.

-         Hừm! Từ đầu tới giờ chị tỏ ra là người rất lợi khẩu và cực kỳ ngang bướng. Giờ tôi đưa chị một tỉ, chị có thay đổi suy nghĩ không?

-         Có tiền hả? Hì… dạ có!... Anh thông cảm, vì cái nghề bọn em trót vận vào câu “Gái đ.  già mồm”.

-         “Đ” là gì?

-         Đ. … là tận thu sự sung sướng bằng vốn tự có đó anh!

Trên đây là một cuộc phỏng vấn tưởng tượng.

Trần Tuấn

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Trịnh Xuân Thanh và hiện tượng 'Anh hùng đánh hội đồng'

Mình  nghĩ, trước khi ra pháp đình, Trịnh Xuân Thanh vẫn là người vô tội.

Trịnh Xuân Thanh không trực tiếp nhận quyết định khởi tố, đương nhiên không có nghĩa vụ biết mình bị truy nã toàn quốc.

Báo chí (hình như) chỉ là một kênh thông tin chứ không được hệ thống tư pháp ủy quyền, và Thanh ở nước ngoài không bắt buộc phải đọc báo Việt.

Những văn bản kết luận về sai phạm của họ Trịnh tại PVC hay ở đâu đó, Trịnh vẫn có quyền khiếu nại, thậm chí kiện ra tòa.

Về mặt pháp lý, lời thú tội của Trịnh trên VTV thiếu giá trị để trở thành bằng chứng, mà trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan điều tra.

Nên, Interpol chỉ phê chuẩn lệnh truy nã quốc tế trong trường hợp người nào đó đã mang bản án (Theo Bách khoa toàn thư mở, nước Đức cũng là thành viên của Interpol)



Vậy, đánh hội đồng một người đang “vô tội” có anh hùng không?

Đành rằng cuộc chiến chống tham nhũng là cuộc chiến giữa dân tộc với giặc nội xâm, tuy nhiên, không nên vì thế mà hả hê với việc bắt người mà bỏ qua những giá trị về danh dự một con người, một gia đình, một dòng họ, một mạch máu trong dòng máu cấu thành dân tộc Việt.

Mình A-ma-tơ về luật nhưng minh nghĩ mình đúng.

Trần Tuấn



Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

HOA HẬU LAO LÝ VÀ CHUYỆN ĐẼO CÀY GIỮA ĐƯỜNG

“Hôm qua còn theo anh
Đi ra đường quốc lộ
Hôm nay đã chặt cành
Đắp cho người dưới mộ…” – Thơ Hoàng Lộc

Trên đường vào quán cà phê thì gặp chiếc xe cấp cứu hú còi, thế là mượn mấy câu trên đây để có đà vào chuyện không liên quan

Cuộc sống thú vị vì không ai giỏi chữ “ngờ”. Ngày em Hoa hậu Phương Nga còn ăn cơm trại, dư luận đa phần dành thiện cảm cho em ấy. Phần vì mến phục khí phách kiêu hãnh, lý lẽ đanh thép khi đối diện cáo buộc phạm tội lừa đảo của bên công tố, phần vì cảm thương cho phận hồng nhan từ xứ sở ông Putin về Việt Nam mà ngơ ngơ như bò đội nón, bầm dập bởi những rắc rối xoay quanh câu chuyện Tình – Tiền – Tù.

Nhưng đến khi em ấy được tại ngoại chờ điều tra bổ sung thì trỗi dậy một luồng dư luận khác. Vài người xướng rồi cả đám đồng thanh hô, nhiều giọng điệu nhân danh truyền thống bắt đầu chĩa mũi dùi mang tên “đạo đức” để dè bỉu rằng Hoa hậu lao lý kia có gì đáng để tung hê! “Nó cướp chồng người, là một đứa cave bán trôn triệu đô”



Cave thì không được nhận sự ngưỡng mộ bởi tư thế hiên ngang đối đáp sòng phẳng với đội ngũ hùng hậu từ luật sư phía đối thủ lẫn kiểm sát viên?

Làm điếm!,  hơi mang tiếng vì lỡ tiên phong cái nghề (có thể hợp pháp) trong tương lai. Nhưng làm điếm chỉ với một người đàn ông thì còn mực thước hơn mấy bà luôn tơ tưởng món nem tây nhỉ?

Nên mới nói chả ai học được chữ ngờ. Đến triết học Duy vật biện chứng cũng không thể lý giải được tại sao con đường quan lộ của anh đang thăng tiến thần tốc, bỗng một hôm anh nằm nhà xác chỉ vì ra ngõ đụng ngay ông ngáo đá.

Cũng chả lý giải được lý do nửa cuộc đời anh hèn hạ, nhờ trú mưa bên hàng vietlott, tiện tay gạch vài số mà qua một đêm anh đã trở thành bố thiên hạ.

Và lòng người cũng thế.  Tớ chả dám kết luận dân bàn phím trở mặt nhanh hơn lật bàn tay, vì nói thế là tớ tự mắng vào mặt tớ.

Tớ chỉ nghĩ trước một vấn đề nào đó thì cần có thái độ bền vững, đừng nghe bên này, hóng bên nọ như anh nông dân đẽo cày giữa đường. Cày đếch thành mà thành thanh kiếm gỗ.

Những người như anh nông dân ấy, tớ đồ rằng tới lúc không thở nổi thì chẳng có ma nào thèm chặt một cái cành cây đắp lên mộ.


Anh Tuấn

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Nếu ghi “Phó Bí thư Thành ủy Nguyễn Đức Chung”?

Giữa lúc dư luận đang xôn xao chuyện sân golf nằm trên đất quốc phòng khiến Cảng hàng không Quốc tế Tân Sơn Nhất bí phương án mở rộng thì một vụ liên quan đến đất quốc phòng khác từng im ắng bấy lâu nay bỗng sống dậy. Ấy là đất quốc phòng ở thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức (Hà Nội).

Đó là việc công an TP.Hà Nội ra quyết định khởi tố vụ án “Bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” xảy ra tại xã Đồng Tâm.

Non hai tháng trước (hôm 15-4), liên quan đến việc người dân phản ứng việc thu đất quốc phòng cho một doanh nghiệp quân đội đóng trụ sở, công an đã bắt người đáng kính của thôn Hoành là cụ Lê Đình Kình. Đáp lại, người trong thôn lập tức mời 38 nhân viên công lực ngồi chơi xơi nước tại thôn.

Một tuần sau, để hóa giải tình huống nước sôi lửa bỏng khi đó, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung xuống thôn, tự viết và ký tên vào bản cam kết rằng sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự câu chuyện người quê giữ lại 38 người ở trên. Báo chí cùng dư luận khi ấy đã đưa lời cam kết này lên mây xanh, tức ca ngợi và thán phục cách gỡ ngòi nổ của chính quyền.



Nhưng đến chiều 13-6, khi  Quốc hội, tức đại diện cho ý chí toàn dân, đang tổ chức họp hành thì xuất hiện quyết định khởi tố vụ án ở trên. Việc khởi tố bị can chưa được tiến hành nên sự nghi hoặc về ý chí khởi tố vụ án còn treo lơ lửng.

Khởi tố vụ án để  khẳng định bản chất nhà nước pháp quyền (hễ vi phạm là bị xử lý). Sau đó thì  vận dụng linh hoạt quy định chuyển biến tình hình để Đình chỉ vụ án (Khoản 1 điều 29 bộ luật hình sự 2015)?

Đối tượng nhắm đến của vụ án là những người thi hành quyết định bắt cụ Lê Đình Kình, hay là những nông dân từng giữ chân một số nhân viên thi hành quyết định bắt cụ Kình?

Trong trường hợp bắt tạm giam thì bắt ai? Bắt như thế nào? Có lường trước được phép tính cơ học, tỉ dụ như 1x38 không?...



Tóm lại là khá nhức đầu, và tớ nghĩ cái sự nhức ấy đã có thể hóa giải ngay từ hôm 22-4, khi Chủ tịch Hà Nội ký vào bản cam kết. Lúc ấy, ông chỉ cần ghi thêm một chức danh trong Đảng: “Tôi, Nguyễn Đức Chung, Phó Bí thư thành ủy TP.Hà Nội, cam kết…”

Vì Hiến Pháp đã khẳng định Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Nghĩa rằng Đảng chỉ huy nhà nước, bao gồm Lập pháp, Hành Pháp và Tư Pháp. Một lãnh đạo Đảng bộ Thủ đô đã hứa thì Mỹ Đức cứ yên tâm kê cao gối chờ kết luận thanh tra về miếng đất quốc phòng kia. Chả lo tù tội.

Cũng chả phải nơm nớp lật lại sách giáo khoa mà mê sảng lời các cụ xưa ứng nghiệm: “Miệng quan, trôn trẻ”!

Tớ A-ma-tơ về chính trị nên tạm hiểu như thế.

Anh Tuấn







Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

KHÔNG GÌ LÀ VĨNH CỬU

“Lấy chồng từ thủa mười ba…”

Thế hệ trước chúng ta phổ biến chuyện tảo hôn, nếu lôi các cụ ra đối diện với luật pháp hiện nay thì nhà tù không có chỗ chứa.

Thế hệ trước chúng ta cũng xây dựng hình mẫu anh hùng kiểu “Xuống Đông Đông tĩnh, lên Đoài Đoài yên” mà thời đại hiện nay đặt tên là “bảo kê”, “cát cứ”. Tức là sẽ vào tầm ngắm của hàng loạt kế hoạch trấn áp băng nhóm xã hội đen của các anh công an.



Nghĩa rằng, xã hội luôn vận động, cái gì gọi là truyền thống hoặc tiêu chuẩn của ngày xưa có thể là một thứ cặn bã cần loại bỏ trong thời điểm bây giờ.

Do vậy, nếu không phải là bậc thánh thần thì bạn nên chấp nhận việc cùng vận động với xã hội. Nếu không thay đổi để thích nghi, bạn sẽ là một dạng triển lãm sống của quá khứ.

Giống như khoảng triệu năm trước, con khỉ vỗ ngực vì tài trèo leo, thì hiện nay, tài ấy thành món giải trí tuyệt vời để kéo loài người hiện đại tới rạp xiếc tìm kiếm những tràng cười sảng khoái.

Giống như một thế kỷ trở lại đây, các đấng ca sĩ từ địa vị bị ỉ ôi chê trách là lũ phường chèo, xướng ca vô loài… giờ có thể thách thức cả một đội quân hùng hậu tướng lẫn lính chỉ bằng một tuyệt phẩm tâm lý chiến.

Giống như hôm qua, tớ nhìn cuộc sống qua cái khoen nhỏ của ly cà phê chảy chậm và cảm thấy đời mình hơn vạn lần đời con ếch dưới đáy giếng, thì hôm nay tớ thấy cái khoen đó như một chiếc vòng kim cô khiến tớ bị lệ thuộc vào những chuẩn mực mà chưa bao giờ tớ phục.


Tóm lại, mọi thứ luôn vận động, và tớ nghĩ rằng việc hả hê vì hành hạ nhau có thể là một phi lý trong tương lai không xa?

ANH TUẤN