Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021

Ngày căm thù dịch?

 

Trong một năm, chúng ta có hơn 1 tháng dành cho người chết nơi công cộng.

-        Tháng 7 Âm lịch – tháng cô hồn

-        27.7 – ngày Thương binh liệt sĩ

-        Chủ nhật tuần thứ 3 của tháng 11- tưởng niệm nạn nhân chết vì tai nạn giao thông.


Người nghèo trong dịch - Ảnh: TTO

đâTới đây, sẽ sinh thêm một ngày tưởng niệm nạn nhân chết vì COVID-19 nếu như đề xuất của Đại biểu HĐND TP.HCM Tăng Hữu Phong trở thành sự thực.

Đề xuất này cộng với ý tưởng xây tượng đài vinh danh ngành y của Đại biểu Trần Hoàng Ngân sẽ là sự phối hợp vừa vinh quang, vừa bi thương không chê vào đâu được.

Tôi cho rằng chọn 11-10, ngày ban hành Nghị quyết 128 tạm thời đình chỉ các Chỉ thị 15, 16, 19 là hợp lý hơn cả.

Bởi, nó chấm dứt cơn ác mộng hơn 1 vạn người chết, hàng triệu người sợ hãi thị thành, hệ thống y tế kiệt sức, nhiều bệnh nhân tâm thần, vô số học sinh nguy cơ đào tạo lại, GDP quý III giảm hơn 6%....

Nó cũng đánh dấu việc chấm dứt lòng căm thù dịch như căm thù giặc.

Và ngày tưởng niệm nạn nhân covid đồng thời cũng nên là ngày kỷ niệm việc đắp chiếu 3 cái Chỉ thị kia.

Còn sau này, nếu nó được ghép thêm vào ngày lên án gì đó thì hãy đợi đề xuất của các đại biểu.

Trần Tuấn

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2021

Lịch sử 'con ngáo ộp'?


Tôi nghĩ, những thiệt hại về lòng tin, kinh tế, nhân mạng trong covid vừa rồi xuất phát từ nỗi sợ hãi không đáng có của nhiều vị, trong đó có tôi tại một giai đoạn.

Câu khẩu hiệu Chống dịch như chống giặc từ chính phủ; tuyên bố Không thắng không rời TP.HCM từ đại diện quân đội; khẳng định Không thể áp dụng luật bình thường trong tình hình dịch của lãnh đạo một địa phương… cho thấy virus corona ám ảnh tâm trí của giới trên thế nào.



COVID-19 nguy hiểm hay cách xử trí của tầng lớp có quyền xử lý nguy hiểm?.

Hãy xem, dân số TP.HCM gấp mấy lần Bình Dương, trong khi tháng cao điểm chết chóc thì tỉ lệ tử vong ở Bình Dương thấp hơn rất nhiều dù ca nhiễm hàng ngày một 9, một 10.

Hãy nghe, Bí thư TP.HCM thừa nhận Thu dung F0 xong rồi không biết làm gì, ai khỏe vượt qua, ai mệt thì đi bệnh viện.

Hãy biết, trên 80% người nhiễm SARS-CoV2 tự khỏi, tức chỉ khoảng 20% nguy hiểm. So với xác xuất người ra đường có thể bị tai nạn giao thông có lẽ là một vực một trời.

Và cái giá phải trả cho nỗi khiếp sợ con ngáo ộp cúm đó là hàng trăm ngàn người tháo chạy khỏi Sài Gòn (đúng tên là TP.HCM) trong nỗi thấp thỏm đặt cược với chốt chặn, với mưa gió, với tính mạng; là hàng loạt cán bộ luôn tuyên bố “vì dân” bị rụng chức hoặc rụng mặt nạ; là số phận của mười mấy con chó mèo vĩnh biệt số phận trung thành của mình trên mặt báo nước ngoài...

Nên, việc thay đổi quan điểm về phòng chống dịch hiện nay dù rất muộn nhưng tiến bộ hơn.

Tuy nhiên, (tạm) thay thế chỉ thị 15, 16, 19 bằng cách tô màu cho các vùng liệu đã hợp lý khi nó phụ thuộc phần nhiều vào quy mô và tần xuất xét nghiệm?.

Lỡ bản đồ màu liên tục thay đổi thì những đối tượng chịu ảnh hưởng lại luống cuống kiểu hôm nay show hàng, ngày mai giấu hàng?; hôm nay cho học trực tiếp, ngày mai lại đuổi về nhà online…?

Rồi chuyện phủ vắc xin cho lứa tuổi thiếu niên. Cái tuổi mà xác xuất nhiễm và tử vong hạng bét trong số 20% trở nặng ấy có cần phải chích thứ dược chất mà thế giới đang khiên cưỡng áp dụng trong tình trạng khẩn cấp?.

Ta có “chiến dịch tiêm vắc xin chưa từng có trong lịch sử”, còn lịch sử sẽ gọi chiến dịch ấy thế nào là câu chuyện khác.

Mình cứ cười nhạo thế giới, xong hấp tấp học tập thế giới, xong lại chả có gì gọi là sáng tạo so với thế giới… thế chẳng hóa ra khoa học quản lý lẫn khoa học tự nhiên của mình là chú Tễu à?

Trần Tuấn

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2021

Tượng đài chó?

 

Mấy nay, chuyện 15 con chó, mèo bị một xã trong huyện của tỉnh Cà Mau giết chết trở thành dòng chủ lưu cho đa số người dùng Internet. Về chuyện này, cán bộ hoặc đổ lỗi cho chó chạy rông, đổ lỗi cho chủ dương tính hoặc gián tiếp đổ lỗi cho sự thiếu tìm hiểu kiến thức của mình trong việc bệnh lây từ chó sang người.



Từ chuyện chó, những vấn đề thời sự về di tản khác như đi bộ cả trăm cây số, chết dưới gầm xe tải trên đường hồi hương, thai chết lưu lúc cùng mẹ về quê… phần nào bị lu mờ. Nó thậm chí chuyển hướng, được khiên cưỡng nhìn dưới góc độ “ấm lòng”, “tình người”, “xúc động người dân được hỗ trợ”… dù cái nguyên nhân của những “ấm lòng”, “xúc động” đó xuất phát từ những nghiệt ngã của những biện pháp chống dịch.

Từ chuyện chó, những bất hạnh của quyền người như bị phá cửa cưỡng chế, bẻ tay dong đi ngoáy mũi, phạt ra đường vô tội vạ... cũng không còn được quan tâm như mong đợi.

Cũng từ chuyện chó ở một xã, các mặt trận rộng lớn khác như khắc phục hậu quả dịch, phục hồi sản xuất, chém tính cục bộ vùng, trảm lãnh chúa địa phương, tiêu diệt tư duy nhìn covid như quỷ…. phần nào bị chìm lấp về tỉ trọng thông tin.

Âu, chó cũng có cái giá của chó.

Giả sử nếu dựng tượng đài mang tên giải cứu, có khi một tầng lớp nào đó đề xuất biểu tượng là mười mấy con chó mèo không nhỉ?

Trần Tuấn

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2021

Đói lắm cũng phải chờ quy định!

 

Cái tư duy coi dịch là giặc nó sâu rễ, bền gốc kinh khủng thật.

Trước làn sóng người ùn ùn đổ về bởi thất vọng và sợ hãi cái đói, 13 tỉnh miền Tây dứt khoát đề nghị ngưng cho người dân về quê.

Ở chiều ngược lại của đất nước, Thừa Thiên-Huế khẳng định sẽ xử phạt người từ vùng dịch quy cố hương.

Trên không, gần hai chục địa phương có sân bay từ chối mở lại việc vận chuyển hành khách.

Và nhiều vụ việc trước đó, vì quyết liệt thủ tiêu virus mà đối xử với dân như tội phạm.

Người ăn xin trước dòng dân chúng lũ lượt về quê tránh đói

Như vậy, người dân ở vùng nguy hiểm muốn thoái lui khỏi "chiến trường", trở về nơi chôn rau cắt rốn thì bị cho là rước dịch về quê hương?.

Năng lực chăm lo đời sống, khảo sát xã hội, dự báo tình hình từ cấp cơ sở đến tầm cao hơn có nhất thiết phải lu mờ bởi nỗi ám ảnh “trách nhiệm”?. Bởi, nếu thực năng lực và có sự chuẩn bị thì niềm tin của hàng chục nghìn số phận tay xách nách mang sẽ không bị thất thủ như hôm nay.

Thật ra, khi tình trạng vỡ trận hồi hương đã diễn ra thì oán trách, đổ lỗi cho cán bộ là cách làm dễ nhất. Góp ý, đề nghị giải pháp mới là cách làm đúng đắn lúc này.

Tuy nhiên, như đã nói, cái tư duy sợ trách nhiệm, coi dịch như giặc ngấm sâu quá rồi. Nó chi phối cách làm của cán bộ lẫn những kẻ không cán bộ. Nên, để khỏi tiếp tục sai lầm, hãy loại bỏ hoàn toàn cách ứng xử với virus corona đi đã

Hồi chiều, tại góc cầu Tân Thới Hiệp, giữa dòng người chằng chịt hành lý xuôi hướng An Sương để về miền Tây, tôi đã thấy xuất hiện một ông lão ăn xin ngồi cùng chiếc rổ nhựa rách tả tơi. Đó là hình ảnh ấn tượng đầu tiên kể từ sau “bình thường mới”.

Khổ vậy. Đói lắm cũng phải chờ hết giãn cách mới có thể đi xin.

Anh Tuấn

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2021

Quan chức không nên là 'cư dân mạng'

 

Muốn giải phóng hơi trong quả bóng đang căng thì hoặc xả từ từ, hoặc lấy dao chọc vào nó.

Cách Hà Nội xả Chỉ thị 19 vào đúng đêm trăng rằm, thời điểm có ý nghĩa lớn về văn hóa đón trăng đặc biệt đối với người miền Bắc, là cách lấy dao giải phóng hơi trong quả bóng.

 


Ông đồng ý để người dân tự do ra đường thì ông phải lường được các tình huống của một khối tâm lý bức bí đang muốn xả.

Có thể ông tự tin vào thành quả bỏ tiền nhiều tỉ mua việc phát hiện mỗi ca F0, vào tỉ lệ lây nhiễm thấp, vào niềm tin nội tâm tháo khoán an toàn của ông nên ông mới ra quyết định vào đêm trăng sáng 14 âm lịch như thế.

Nhưng lỡ có rủi ro bùng phát thì đừng đổ lỗi cho ý thức người dân nữa, nực cười lắm.

Ý thức người dân không phải trong dịch mới sinh ra, nó là kết quả của việc tuyên truyền, cổ súy, giáo dục phẩm chất người thanh lịch, công dân XHCN mà các ông đứng lớp bao năm nay.

Trong việc đông người tối qua, nếu dân đổ lỗi cho dân tức là dân chưa hiểu chính dân, dân vùng này chưa hiểu dân vùng kia, tâm lý dân tầng lớp này chưa hiểu tâm lý dân tầng lớp khác.

Nếu chính quyền đổ lỗi cho dân như một số cư dân mạng là chính quyền tự nhận mình quản lý bất tài.

Cơ quan chức năng nên thừa nhận đã cung cấp điều kiện để người dân vi phạm giãn cách.

Còn tại sao “siết cũng chửi, nới cũng chửi” thì nên hỏi tại sao mình làm gì cũng bị phản ứng.

Anh Tuấn


Từ chuyện Phương Hằng nghĩ chuyện dân gian vu khống dân gian

 

Hồi đầu năm, khi bà Phương Hằng khởi đầu liên hoàn show hạ nhục giới nghệ sĩ, qua đó, gián tiếp buộc số tiền ủng hộ đồng bào khó khăn phải giải ngân và minh bạch sớm thì truyền thông rủ nhau viết tắt toàn bộ tên tuổi.

Nay thì bà Hằng bị nhiều người đồng loạt kiện hoặc tố cáo tội vu khống. Lý do biết chính xác bà Hằng bởi vì không còn thấy thông tin mập mờ “một doanh nhân” “bà N.P.H”  hay “CEO nổi tiếng” nữa.

 


Nói bà Hằng hạ nhục người khác thì hơi quá, nhưng mỉa mai bằng lời lẽ cay nghiệt xuất phát từ cái miệng bình dân thì có lẽ đúng hơn. Gì thì gì, phải thật lòng, phải ẩn ức, phải tâm tư lắm mới có thể chia sẻ liền mạch, bừng bừng khí thế như vậy.

Thế có vu khống không? Suy từ ngôn ngữ, hễ nói anh kia, cô này là cầy, là heo, loại mặt bằm abc… thì đúng là vu khống cả 2 loài rồi. Nhưng hình như luật không mấy quan tâm tới cách ví von đầy ảo tưởng này. Luật định danh khái niệm vu khống ở tầng nấc thượng đẳng hơn.

Vậy, với việc nhóm nghệ sĩ động thủ hội đồng thì thói ngoa ngôn (nếu có) của bà Hằng có “tắt loa”? Chắc không, trừ khi chả còn động lực chiến đấu, hoặc trừ khi ekip levestream cùng đội ngũ luật sư của bà ấy trước đó say sưa tấn công mà quên giữ át chủ bài.

Thắng thua hãy chờ, chỉ biết, đánh táp-lô, chưa chắc số đông toàn mạng.

Bình luận gì lúc này thì cũng là hóng hớt, vì cơ quan chức năng mới quyết được cờ đang hướng về gió nào.

Chỉ là dịch sắp vãn (ít nhất là đợt 4), nay lại là đêm chuyện chú Cuội với sự tích Hằng Nga cùng hướng tới việc chiều chuộng thiếu nhi nên tự dưng liên tưởng.

Vì dân gian thời hiện đại cũng đang vu khống Hằng Nga với Cuội ta là một cặp. Vì thế, trò chơi nào đêm trăng tháng 8 cũng phải có mỹ nữ Trung Quốc và ông nông dân Việt mất vợ phối hợp. Cái kiểu gán ghép sỉ nhục tác phẩm ông cha này hóa ra cũng hợp lý vì trí tưởng tượng phong phú của hậu thế.

Mà liên tưởng thì vô giới hạn. Giống như ngày mai, có thể sẽ có một tít báo hình tượng, kiểu: Sau đêm Trung thu: Hết dịch!

Nhưng Hết dịch khác với Hết dịch nha quý zị, đừng hiểu Hết dịch là Hết dịch.

Trần Tuấn

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2021

Đất khách

 

Thôi, cày thơ nốt hôm nay

Từ mai hồn sẽ lìa mây về đời

 


Từ mai thần trí chia đôi

Nửa hong nắng sớm nửa trôi xuống chiều

Từ mai xếp lại thương yêu

Hành trang giông bão nặng nhiều lo toan

 

Tha hương mới thấm bẽ bàng

Diều sa chân gió, mưa quàng bóng đêm...

 

Chán trời, chả muốn viết thêm!

Anh Tuấn