Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2025

Lặng

Sóng xô con thuyền đi đâu

Để cho ai đó bạc đầu nhớ ai

Đăm chiêu nửa vạt áo dài

Lòng nôn nao gió thiên thai ùa về…


Đêm qua men lối bờ đê

Giật mình đánh thót... thấy gái quê đang rút dao găm.


Hồi 5 năm trước gọt được mấy câu vần vè trên. Tới tiết mục men lối bờ đê thì nín thở, không bước thêm được nửa chữ nào nên chữa ngượng bằng lối gieo vờ hài hước.

Nửa thập kỷ, thi thoảng thầm đọc và hơi hơi đau đáu với đoạn kết lỡ làng đó. Cho tới sáng nay rướn lên, kiểu như câu chuyện gặp xe buýt 2 tầng.

Đấy, chậm như mình nhưng biết cố gắng thì cũng sinh được sản phẩm tròn trịa trước… 6 năm.

 


Ả thơ ấy đây:


Sóng xô con thuyền đi đâu

Để cho ai đó bạc đầu nhớ ai

Đăm chiêu nửa vạt áo dài

Lòng nôn nao gió thiên thai ùa về…

 

Đêm qua men lối bờ đê

Niềm thương xước bởi 4 bề cỏ may.

Tuấn Anh

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2024

Tiệc lòng


 

Họ chơi cờ, ta nghịch thơ

Nói chung món nướng thì giờ khá ngon

Luộc đăm chiêu, hấp cô đơn

Tái buồn với lẩu mỏi mòn đưa ra...


Cà phê nhậu với phong ba

Thêm mồi tâm trí thế là... quắc cần câu!

Anh Tuấn

Những chuyện phi lý giải

Mình là một Nhà Xã hội học a-ma-tơ, nói theo kiểu của bọn dân dã học, nghĩa là mặc com-lê đi guốc.

Cũng tức là vừa dán được bằng cử nhân ấy lên trán thì dòng đời xô đẩy khiến say sưa với ngành láng giềng.

Và bằng nguồn vốn xã hội nạc nửa mỡ đó, mình chợt giác ngộ rằng đêm  nay nên đầu tư cho cái nhìn về một dạng hành vi mất dạy hiện nay.



Một ông cơ bắp đánh dấu gót chân vào vùng ngực phụ nữ sau khi suýt va quẹt giao thông. Một ông khác bước xuống từ ô tô vung tay táng giữa mặt chàng đi xe máy vì hình như bị nhắc nhở.

Nhưng chưa là gì, đấng nam nhi thứ 3 (tạm) chốt hạ hiện tượng phi lý giải bằng bàn tay tay lăm lăm hung khí cùng những bước chân như ăn tươi nuốt sống đuổi theo một nữ nhi.

….

Nghĩa là vài chỉ báo về một kiểu phản ứng tôn thờ kinh nghiệm “đánh phủ đầu” đang có ít nhiều xác suất trở nên phổ biến. 

Lối “cả vú lấp miệng em” thông qua hành vi bạo lực, về mặt tâm trạng, phản ánh sự bất an của một bộ phận thành viên xã hội đang thất lạc chuẩn mực hành xử.

Nghĩa là khủng hoảng về giá trị của bộ phận đó dường như không còn là bóng ma treo lơ lửng trên đầu những cá nhân bảo thủ văn hóa truyền thống nữa. Khủng hoảng ấy có vẻ như manh nha ấp ủ ngôi vương.

Nói theo kiểu dân dã học, tạm là “Bố mày hèn đấy, thích thì chiều”

“Xã hội học gia” nhiều khi tự bi kịch là vậy!.

 Trần Tuấn

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2024

Lạ

 

Thói tật hơn thua, sẵn sàng sống mái của mình chính thức chấm dứt từ năm 29 tuổi, đâu như 2 tháng sau khi nhận bằng cử nhân.  

Thời ấy thình lình thấm thía câu chuyện của Tái ông thất mã nên cạch hẳn phản xạ đặt cược sinh mệnh vào mấy sới tự tôn.

Giờ, tâm lý lại xao động, nhưng thật may được niềm đam mê cuộc sống và say sưa cái đẹp bó bột lại.

Đêm qua ngủ mơ thấy ngồi trên xe buýt 2 tầng. Theo diễn giải thông thường thì giấc mơ phản ánh ám ảnh nào đó ở vài con hẻm trên đại lộ tinh thần. Nhưng, thật kỳ quặc là nay gặp đúng hình ảnh chiếc xe và khúc quẹo trong giấc mơ ấy.

Rất khó lý giải, chỉ thoáng suy nghĩ viển vông chiếc xe đó mời mình về lại bến tự tôn.

Tuy thế, vẫn còn chi tiết chưa xuất hiện, chính là tiết mục 1 mỹ nữ lao ra bế mình ném lên cung quế. 


Anh chưa leo xe buýt 2 tầng

  lối đi toàn chọn dưới  hầm

Anh chả ngắm trời xanh mây trắng

Bởi cuộc đời thường đẫm nước sông.

 

Anh hay nhờ cà phê để sống

Rồi buồn vui với phận đắng đen

Rồi thấy em vừa lạ vừa quen

Rồi thấy em vừa quen vừa lạ...

 

Rồi thấy như lòng đang hóa đá

Ngỏng ngô nghê, trần trụi, gồ ghề

Rồi thấy như mình xanh tựa lá

Mộng bình minh ngóng giọt sương trong.

Tuấn Trần

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2024

3 đời tầm gửi

 

Sáng, cà phê giữa một rừng triết lý cuộc sống, từ ca dao, tục ngữ đến những phát biểu tân thời... 

Bỗng nhận ra bản thân quá đỗi… khổng lồ.

Những cây cỏ tỏ vẻ ngạo nghễ dạy dỗ hay huênh hoang kinh nghiệm ấy thật ra là suy nghĩ của cá nhân được khệ nệ nâng lên tầm “lập ngôn”. Nghe thì du dương nhưng thực tế nuốt vào dễ thành độc dược.

Nghĩ và hành xử bằng giá trị của người khác chỉ có thể là tầm gửi của tầm gửi của tầm gửi.

Khi cà phê tiếp tục là cà phê máy, nỗi nhớ vị pha phin khiến mình ho ra mấy cục chữ ở trên.

 


Kinh đô xa lắc ngàn năm

Đá vôi thì bạc bờ sông thì bồi

Xa quê bỗng nản đất người

Cờ lau viễn mộng ngợp trời tái tê… (thơ cũ)

Tuấn Trần

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2024

Thử thách Olympia

Mình có cưỡi máy tính xem một số hoa bình luận về tư cách chinh phục đỉnh Olympia vừa qua.

Tạm cảm nhận: Dù “Vinh quang đúng luật” hay “Giành giải bất chấp” thì bên nào cũng có lý lẽ vững chãi tựa Thái sơn.

Và không giống như nhiều cuộc tranh luận, thậm chí tranh cãi, gây gổ để hướng tới mục tiêu Chân lý, cuộc chia phe này có vẻ như phản ánh sự nhăm nhe soán ngôi của hiện tượng tạm gọi là “Khinh bỉ giá trị”.

Bởi, rõ ràng đã diễn ra cuộc đối thoại sinh tử giữa khao khát chiến thắng và lòng tự trọng kiến thức. Liêm sỉ trong tương tác chỉ như một bãi rác cần vượt qua để hướng tới một bãi không phải rác.

Bãi “không phải rác” ấy nếu thu nhận số thành viên chung ý chí đủ lớn, hoàng đế mang tên Ích kỷ có thể sẽ trị vì… (10-2024)

(Như một thói quen dựa dẫm, mình nhờ AI vẽ minh họa nửa nội dung trên. Rồi thì nó đây, sau ít giây):



Tuấn Trần

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2024

Giản đơn và phức tạp

 

Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách /Sắc bất ba đào dị nịch nhân.

Nghĩa là Không có võ thì thiếu năng lực khóa chân bạn nhậu/ Sắc đẹp của mỹ nhân mà đào dưới 3 lần thì đừng vỗ ngực là đàn ông.

Hồi xưa xửa xừa xưa mình tự dịch như thế, mãi lâu lắc sau này mới biết đó như  cách suy diễn ngô nghê của một dạng "me hán việt", kiểu Nhất tự vi sư/Trong chùa có một ông sư.



Nghĩa là quá trình tiến tới nhận thức (có vẻ) chuẩn khá lâu, thậm chí bất tận nếu không ngẫu nhiên được  ánh sáng đúng đắn xẹt qua đầu.

Và câu chuyện miễn học phí cho con giáo viên bế tắc trong tranh luận mạng mấy hôm gần đây có vẻ cày lại vết xe "vũ vô kiềm tỏa" ở trên khi tiếng nói mối lo tiền bạc và bất công bằng giữa các ngành nghề được đặc biệt chú ý.

Trong khi công phu làm một dự án luật không phải ít, truyền thống tôn sư không phải ngắn, 9,2 nghìn tỉ không hẳn nhiều so với đầu tư giá trị xã hội... nhưng dường như chúng ta vẫn loay hoay như "chú nhóc Tuấn Trần" phần đầu bài.

Thì giá điện chả cần phức tạp như thế, chỉ cần quả quyết cần  thiết, mất nửa giây ký đã thu về thêm hàng vạn tỉ, hiệu lực lập tức! 

Tuấn Trần