Ta lạc giữa rừng bằng hữu
Hồ nghi mọi thứ chân tình
Tự thấy cuộc đời như võng
Chênh chao đôi nẻo bình minh...
Một nẻo mặt trời trong mộng
Phía kia ngột ngạt gió lòng
Và rồi nơi chung chiêng ấy
Soi gương ta gặp chính mình
Tuấn Trần
Ta lạc giữa rừng bằng hữu
Hồ nghi mọi thứ chân tình
Tự thấy cuộc đời như võng
Chênh chao đôi nẻo bình minh...
Một nẻo mặt trời trong mộng
Phía kia ngột ngạt gió lòng
Và rồi nơi chung chiêng ấy
Soi gương ta gặp chính mình
Tuấn Trần
Dưới chân là cuộc sống
Trên đầu là cuộc chơi
Sáng chủ nhật gió nổi
Nôn nao đầy đủ thứ
Cà phê màu ẩn ý
Khói thuốc giễu bầu trời
Áo hồng phai ủy mị
Đè nghiến vào nắng xuân
Ta cứ mải phân vân
Giữa đôi miền số phận
Rồi gần như mất tất
Trên đầu và dưới chân
Hay là lại giàn trận?
Hay là cứ thoái lui?
Hay là kệ cụ đời?…
Tức là thôi, ta nhỉ!
Anh Tuấn
Hôm qua, 31-1-2025, là ngày khá đặc biệt. Chàng trai của chẵn 20 năm trước tái định vị bước chân dù lòng đã ngơn ngớt gió xôn xao.
Và vì nó khá đặc biệt nên trí nhớ phải chờ tới sáng nay để “sực nhận ra”. Dù vậy, tới chiều tối thì những ký ức mới rục rịch xếp hàng có lớp có lang.
Hi vọng một vài điều liên quan lý tưởng sẽ sáng như… kỳ vọng. Chứ cứ một lần nữa lặp lại chữ Quẩn thì chắc cái chữ đầy kinh hãi ấy rục rịch chuyển hóa sang vần Lẫn.
Quẩn (hay Lặp - thơ cũ, phiên bản độc nhất)
Rồi ta lại gặp lại ta
Rồi ngày tháng ngày hôm qua, bây giờ
Rồi cuộc đời chết mộng mơ
Rồi như đang lở một bờ thế gian…
Vầng trăng mãi một khuôn vàng
Mùa thu mãi vẫn dịu dàng nắng thu
Mãi là rừng rậm âm u
Mãi xanh là biển, mãi ru là “hời”
Chán đời ngửa mặt lên giời:
Đã như thế, thế thì thôi, chán gì!
Lối mòn cứ thế mà đi
Hành tinh còn quẩn chứ gì riêng ai.
Tuấn Trần
Sóng xô con thuyền đi đâu
Để cho ai đó bạc đầu nhớ ai
Đăm chiêu nửa vạt áo dài
Lòng nôn nao gió thiên thai ùa về…
Đêm qua men lối bờ đê
Giật mình đánh thót... thấy gái quê đang rút dao găm.
Hồi 5 năm trước gọt được mấy câu vần vè trên. Tới tiết mục men lối bờ đê thì nín thở, không bước thêm được nửa chữ nào nên chữa ngượng bằng lối gieo vờ hài hước.
Nửa thập kỷ, thi thoảng thầm đọc và hơi hơi đau đáu với đoạn kết lỡ làng đó. Cho tới sáng nay rướn lên, kiểu như câu chuyện gặp xe buýt 2 tầng.
Đấy, chậm như mình nhưng biết cố gắng thì cũng sinh được sản phẩm tròn trịa trước… 6 năm.
Ả thơ ấy đây:
Sóng xô con thuyền đi đâu
Để cho ai đó bạc đầu nhớ ai
Đăm chiêu nửa vạt áo dài
Lòng nôn nao gió thiên thai ùa về…
Đêm qua men lối bờ đê
Niềm thương xước bởi 4 bề cỏ may.
Tuấn Anh
Họ chơi cờ, ta nghịch thơ
Nói chung món nướng thì giờ khá ngon
Luộc đăm chiêu, hấp cô đơn
Tái buồn với lẩu mỏi mòn đưa ra...
Cà phê nhậu với phong ba
Thêm mồi tâm trí thế là... quắc cần câu!
Anh Tuấn
Mình là một Nhà Xã hội học a-ma-tơ, nói theo kiểu của bọn dân dã học, nghĩa là mặc com-lê đi guốc.
Cũng tức là vừa dán được bằng cử nhân ấy lên trán thì dòng đời xô đẩy khiến say sưa với ngành láng giềng.
Và bằng nguồn vốn xã hội nạc nửa mỡ đó, mình chợt giác ngộ rằng đêm nay nên đầu tư cho cái nhìn về một dạng hành vi mất dạy hiện nay.
Một ông cơ bắp đánh dấu gót chân vào vùng ngực phụ nữ sau khi suýt va quẹt giao thông. Một ông khác bước xuống từ ô tô vung tay táng giữa mặt chàng đi xe máy vì hình như bị nhắc nhở.
Nhưng chưa là gì, đấng nam nhi thứ 3 (tạm) chốt hạ hiện tượng phi lý giải bằng bàn tay tay lăm lăm hung khí cùng những bước chân như ăn tươi nuốt sống đuổi theo một nữ nhi.
….
Nghĩa là vài chỉ báo về một kiểu phản ứng tôn thờ kinh nghiệm “đánh phủ đầu” đang có ít nhiều xác suất trở nên phổ biến.
Lối “cả vú lấp miệng em” thông qua hành vi bạo lực, về mặt tâm trạng, phản ánh sự bất an của một bộ phận thành viên xã hội đang thất lạc chuẩn mực hành xử.
Nghĩa là khủng hoảng về giá trị của bộ phận đó dường như không còn là bóng ma treo lơ lửng trên đầu những cá nhân bảo thủ văn hóa truyền thống nữa. Khủng hoảng ấy có vẻ như manh nha ấp ủ ngôi vương.
Nói theo kiểu dân dã học, tạm là “Bố mày hèn đấy, thích thì chiều”
“Xã hội học gia” nhiều khi tự bi kịch là vậy!.
Trần Tuấn
Thói tật hơn thua, sẵn sàng sống mái của mình chính thức chấm dứt từ năm 29 tuổi, đâu như 2 tháng sau khi nhận bằng cử nhân.
Thời ấy thình lình thấm thía câu chuyện của Tái ông thất mã nên cạch hẳn phản xạ đặt cược sinh mệnh vào mấy sới tự tôn.
Giờ, tâm lý lại xao động, nhưng thật may được niềm đam mê cuộc sống và say sưa cái đẹp bó bột lại.
Đêm qua ngủ mơ thấy ngồi trên xe buýt 2 tầng. Theo diễn giải thông thường thì giấc mơ phản ánh ám ảnh nào đó ở vài con hẻm trên đại lộ tinh thần. Nhưng, thật kỳ quặc là nay gặp đúng hình ảnh chiếc xe và khúc quẹo trong giấc mơ ấy.
Rất khó lý giải, chỉ thoáng suy nghĩ viển vông chiếc xe đó mời mình về lại bến tự tôn.
Tuy thế, vẫn còn chi tiết chưa xuất hiện, chính là tiết mục 1 mỹ nữ lao ra bế mình ném lên cung quế.
Anh
chưa leo xe buýt 2 tầng
Vì lối đi toàn chọn dưới hầm
Anh
chả ngắm trời xanh mây trắng
Bởi
cuộc đời thường đẫm nước sông.
Anh
hay nhờ cà phê để sống
Rồi
buồn vui với phận đắng đen
Rồi
thấy em vừa lạ vừa quen
Rồi
thấy em vừa quen vừa lạ...
Rồi
thấy như lòng đang hóa đá
Ngỏng
ngô nghê, trần trụi, gồ ghề
Rồi
thấy như mình xanh tựa lá
Mộng
bình minh ngóng giọt sương trong.
Tuấn Trần