Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

TÌNH YÊU?

LAN MAN VỀ HAI THỨ TÌNH YÊU

Tôn giáo và Nhà nước có điểm gì chung và điểm gì khác biệt? Trong triết học cũng như thực tế xã hội thì đó là 2 phạm trù quan trọng. Chúng mang ý nghĩa biểu trưng để gắn kết các phần tử với nhau. Phần tử của  Nhà nước có công dân, phần tử của Tôn giáo có tín đồ. Biên giới của Nhà nước là lãnh thổ xác định, biên giới của Tôn giáo là không biên giới.
Tình  cảm “Yêu nước” hay “Yêu đạo” trong mỗi người luôn có tính chất thiêng liêng, bền vững và rất cần được trân trọng.
Kết nối được tình yêu nước, hóa giải những khác biệt về giá trị tinh thần chính là động lực phát triển để ngày hôm nay tươi đẹp hơn ngày hôm qua.

TRÙM KHỦNG BỐ VÀ TÍN ĐỒ

Tiêu diệt và bị tiêu diệt là điều khó tránh khi một bên đối địch với một bên. Cái chết của Osama bin Laden tạo nên phản ứng tích cực, vui vẻ cho đa số người trên thế giới cũng thật dễ hiểu khi nhân loại luôn có xu hướng đề cao hòa bình, hạnh phúc và ghét bỏ khủng bố, bạo lực.
Đứng về phía quan điểm Hòa bình thì Bin Laden là Trùm khủng bố, đứng về ý chí quyết tâm thành lập “Vương quốc Hồi giáo”, từ chối những giá trị phương Tây thì ông này lại là một “vị thánh”.... Tất nhiên, khi nền văn minh thắng thế những mông muội cùng hành động mang tính dã thú thì việc đa số thế giới vui mừng trước cái chết của một” kẻ cuồng tín” là điều khỏi phải bàn. Một “phe” chiếm số đông áp đảo, một “phe” thiểu số là thế.
Nhưng hãy  xem, sau khi tiêu diệt “Trùm khủng bố” người ta ứng xử thế nào đối với thi thể của một “Tín đồ Hồi giáo”? Bin Laden được tổ chức đưa tiễn về thế giới bên kia theo nghi thức mà luật của đạo ông ta (ít nhất là) không cấm. Sự khôn ngoan của con người văn minh là ở chỗ đó, nó thể hiện thái độ tôn trọng sự tồn tại của những giáo lý khác nhau đồng thời đảm bảo tốt hơn tình hình an ninh của thế giới trước nguy cơ về một làn sóng căm phẫn trong các “phần tử Hồi giáo cực đoan” có thể bùng lên

VÀ CHUYỆN XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC

Hãy xem, kết thúc cuộc nội chiến nước Mỹ(1861-1865), quân đội miền Nam thua trận nhưng trong cái buổi đánh dấu sự đầu hàng ấy phía Miền Bắc không hề có một tiếng reo mừng chiến thắng hoặc mỉa mai kẻ chiến bại. Trên tinh thần đều là anh em, họ thực hiện hòa giải, hòa hợp ngay sau khi khói súng trên trận địa vừa bị gió xua tan. Lòng yêu nước được gắn kết và Hoa Kỳ hùng mạnh dần lên từ ngày đó cho tới hôm nay.
Hãy xem một vài quốc gia phát triển như Anh, Pháp, Nhật, Hàn, Singapore,... họ yêu nước bằng cách nào? Trong vô số cách thì cái cách tiêu biểu nhất là họ đẻ ra.. nhiều Đảng. Chấp nhận những tiếng nói chính trị khác nhau. Để những đảng phái ấy ganh đua nhau, anh nào tài hơn thì anh ấy có quyền cầm lái con thuyền phát triển. ... Nhân dân vừa là thành viên, vừa là quan tòa, vừa là người hưởng lợi từ những quyết định thấm đẫm tình yêu nước, lòng tự tôn dân tộc của các đáng phái ấy. Đảng nào đưa tổ quốc bay cao thì nhân dân “duyệt”, và ngược lại.
Đó là một số điển hình ứng xử đối với niềm tin tôn giáo và tình yêu đất nước trên thế giới. Còn tại Việt Nam?

NIỀM TIN CŨNG PHẢI THEO LUẬT, YÊU NƯỚC NÊN THEO THỜI

Hình như  tại Việt Nam, quyền tự do tín ngưỡng lại nằm dưới sự quản lý của Ban tôn giáo chính phủ, những tôn giáo nào được Ban này cho phép thì mới có sự chính danh và được coi trọng? Ngược lại, những tổ chức có niềm tin tín ngưỡng khác nhưng không chịu sự quản lý của Ban này coi như họ vi phạp pháp luật Nhà nước. “Tự do tín ngưỡng” của họ bị tước đoạt, đồng nghĩ với đời sống tinh thần bị cầm tù(Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất là một ví dụ).
Và cũng hình như lòng Yêu nước tại Việt Nam cũng bị phân tầng và bị phân chia theo thời gian:  Thể hiện tình yêu nước trong thời chiến thì được gọi là “Anh hùng”, thể hiện tình yêu nước trong thời bình đôi khi bị quy là “Phản động”. Cái sự “Anh hùng” và “Phản động” này oái oăm thay lại do chính chế độ đại diện cho đất nước đặt tên.
Ở “phía Yêu nước thời chiến”, cứ tạm gọi là như thế, những người say mê yêu nước, thậm chí có những hành động mang tính “khủng bố” như đặt bom, ám sát đối với “kẻ thù của tổ quốc”  thì được vinh danh là “Anh hùng” . Đơn cử vài trong số nhiều ví dụ là sự kiện “ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn”, “mưu sát Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu” mà trong bài “Trả lời giúp với” của tôi đã đề cập.
Ở “phía Yêu nước thời bình”, cứ tạm gọi là như thế, những người yêu nước này lại không  những không được vinh danh mà còn bị kết tội, mà vài cái tội thật khôi hài: Tội “Trốn thuế” đối với nhà báo Điếu cày, tội “Gây rối trật tự” đối với học sinh, sinh viên – Những người biểu tình ôn hòa để khẳng định chủ quyền đất đai, biển đảo của Việt Nam. Tội tự do ngôn luận(à quên), tội “Tuyên truyền” đối với Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ..v..v.. Họ đều được nhét chung trong cái mũ “Phản động”.

Tình yêu là cái chi chi?
Lên voi xuống chó cũng vì... yêu sai!
Lan man mấy điều trên chỉ để so sánh một cách “phản động” trình độ văn minh(trên nhiều mặt) của một đất nước hàng ngàn năm lịch sử với một vài quốc gia “trẻ ranh” có tuổi đời chỉ vài trăm, thậm chí vài chục cái mùa xuân.
Trần Anh Tuấn

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

CÓ ÔNG NÀO KHÔNG "DẠI GÁI"?

CÁI DẠI THƯỜNG TÌNH

Rõ ràng em đang “tra” tôi
Rõ ràng tôi biết mười mươi lòng nàng
Rõ ràng là... chẳng khôn ngoan
Rõ ràng như... vẫn... quy hàng Mỹ nhân

Cô em nhỏ nhắn, xinh xinh
(Mà ghê gớm lối tài tình hỏi cung)
Một câu thôi, ngọt vô cùng
Đủ tan chảy mấy cõi lòng riêng tư.!
Nảng rằng: “Anh hãy kể đi...
Chuyện ngày xưa? Có những gì đằng sau?
Nói cho em, kể cho nhau...
Cũng là sẻ bớt gánh sầu đấy thôi...”

Thế là...ngu nhất thằng “tôi”
Thao thao lôi nửa cuộc đời ra khoe(vẫn còn may chán!)
Ngẩng lên mới... ngẩn tò te
Thì ra “con mụ” giăng bè, thả câu!

Nam nhi tim đội trên đầu...
Cũng thường như chuyện lội sâu(thì) ướt quần...

Trần Anh Tuấn

ÉP THƠ


Buồn ơi!... sao chẳng đến?
Đêm ơi!... sao chẳng đen?
Thơ ơi! Sao lỗi hẹn?
Thi nhân? Thế mới hèn!

Không gian thì ngột ngạt
Thời gian trôi chậm chạp
Câu chữ cứ rời rạc
Càng nhào càng thấy nát

Vần điệu đã quá nhàm
Ý tứ đã quá quen
Một mình cay cú viết
Ai bảo thằng không điên?

Này là đớn là đau,
Này là sầu là hận,..
Trái tim khi không thật
Đọc lên muốn cười sặc.

Mẹ cha cái giống đời!
Tiên sư đồ số phận!
Suốt ngày quanh với quẩn
Lấy gì mà chăm thơ?

Giấy nháp mấy lần vò,
Bút hai lần bẻ nát,
Cào đầu, giật cả tóc,..
Nuốt bực càng thêm bực!

Dừng lại thì ấm ức
Cố tình thì thật nhục
Dẫu có lòi tác phẩm
Cũng là thứ lem nhem...

Buồn ơi! Sao chẳng đến?
Thơ ơi! Sao lỡ hẹn?
Uổng chè, uổng cả nến
Cố Thi nhân: thành Hèn!
Trần Anh Tuấn

ĐÊM

ĐÊM CÔ ĐƠN

Giọt sầu ướt đẫm trang văn
Hồn đêm nhòe nhoẹt, buồn thăm thẳm buồn
Thuyền Mơ đắm bến trăng Thương
Lòng đau – vạn nẻo gió sương dập vùi...

Bút rưng rưng lệ ngậm ngùi
Run tay viết một chữ “ĐỜI” – ngả nghiêng.
Trần Anh Tuấn.

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

XIẾC NGÔN NGỮ

TRÒ ĐÙA NGÔN NGỮ
Ý tưởng của bài này có vẻ chẳng có gì mới, nhưng diễn đạt theo một cách khác biết đâu lại thú vị hơn chăng? Giống như từ “Vạn tuế” đổi sang thành “Muôn năm” vậy.

1 ... “Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là bởi “Thiên tài Đảng ta”...
2 ... Trước đây, mỗi lần đội bóng Liên Xô(cũ) chiến thắng, ta ca ngợi, đại thể :Con người XHCN luôn vô địch. Khi nó thua, ta đổ lỗi cho tất cả mọi thứ từ thời tiết, mặt sân cho đến trọng tài, tất nhiên loại trừ hẳn nguyên nhân thi đấu kém cỏi.
3. Năm 1964, khi “Đế quốc Mỹ” đổ bộ vào Việt Nam, ta gọi đó là hành động “Xâm lược”
Năm 1979, quân đội ta tràn ngập Campuchia, ta gọi đó là “Nghĩa vụ Quốc tế”(dù cái “chú” Pôn pốt giết người chẳng bằng một phần mười của “ông” của Xít ta lin, người được “lãnh tụ thơ ca” Tố Hữu thần tượng “Yêu biết mấy nghe con tập nói – Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin”
4. Cũng 1979 Trung Quốc xua quân qua biên giới ta căm thù gọi họ là “kẻ thù xâm lược truyền kiếp” và kiên quyết đánh lui ra khỏi bờ cõi.
Tới nay, ta luôn miệng khẳng định chủ quyền biển đảo, thì bà “cô” lắm điều ấy  không những không trả mà còn lấn thêm(đồng nghĩa với việc cướp trắng) thì ta lại ôn hòa và kiên trì tình “hữu nghị  hợp tác, tinh thần 4 tốt, 16 chữ vàng”
5. Hay như chữ “Việt gian” và “Việt kiều” : “Ngày đi Đảng gọi Việt Gian – Ngày về thì Đảng chuyển sang Việt Kiều”
.......................................
Tôi không hiểu lắm việc cùng một hành động mang bản chất tương tự nhau mà cách gọi tên khác nhau. Hoặc là thóa mạ, khinh bỉ, hoặc là trân trọng, nâng niu.?
Cho tới khi tôi học môn Logic, một môn Khoa học về tư duy...
Môn học này, giảng viên đưa ra một vấn đề nào đó cho 2 nhóm học tập, một nhóm sẽ bảo vệ quan điểm đưa ra và một nhóm có nhiệm vụ nhất định phải bác bỏ quan điểm ấy. Cả lớp không cần biết những lý tưởng và giá trị của mỗi nhóm thế nào, chỉ cần một nhóm hoặc bảo vệ thành công, hoặc phản bác thành công là nhóm đó có điểm cao.... Như vậy, “tôi” sẽ phải thắng “anh” bằng những lý luận hợp logic, bất kể rằng trước và sau buổi “tranh luận” đó suy nghĩ của “tôi” và suy nghĩ của “anh”  về chuyện này có thể giống nhau.
Hóa ra, hình như cuộc sống là một cuộc chơi, và ai đúng ai sai, ai thua ai thắng  phụ thuộc vào việc người đó biết cách tung hứng, làm xiếc với ngôn ngữ giỏi hơn mà thôi.
“Mẹ mày”, “Bu nó”, “Bà nhà”,...
Đều là cách gọi “Vợ già” chứ đâu?.
Trần Anh Tuấn

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011

TRẢ LỜI GIÚP TÔI VỚI

VINH QUANG VÀ ...GÌ?
Cu Ba tố cáo Mỹ rất nhiều lần âm mưu ám sát lãnh tụ của họ, nhưng cái anh USA không khi nào vỗ ngực để tự hào “xác nhận” điều đó. Hay là vì La habana chưa “sập” nên Washington chưa dám “kể công”?
Nếu có thật, và Hoa Kỳ “kể công” thì những biệt kích thực hiện các nhiệm vụ đặc biệt ấy là “người hùng” hay chỉ là những quân bài nhỏ trong một canh bạc lớn?

30/4 là một ngày đặc biệt, với tôi, ngày này quan trọng không phải ở ý nghĩa mang tính kiêu căng của kẻ thắng trận (GIẢI PHÓNG MIỀN NAM) mà là ở ý nghĩa: Đây là ngày ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM (lại) LÀ MỘT, DÂN TỘC VIỆT NAM (lại) LÀ MỘT.
Còn gì vui hơn khi những người con của dòng giống Lạc Hồng lại về đoàn tụ trong một mái nhà, hơn đứt xứ sở Triều Tiên kia vẫn đang chịu cảnh thất lạc nhau từ hơn nửa thế kỉ nay.
Tuy nhiên, cũng trong ngày kỷ niệm sự họp mặt lẫy lừng của cả dân tộc này có một vài vết dầu đang loang dần sự u tối trong tâm hồn vừa mới bừng sáng của không chỉ riêng tôi. Khẩu khí “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, sự kiêu ngạo của người thắng trận vẫn như một chiếc xà beng lật tung cái đưởng ray của con tàu Hòa hợp hòa giải dân tộc đang nỗ lực cố gắng trong hành trình xa ngút ngát.
Đó là gì? Báo chí nay đưa tin, đó là thông tin về rất nhiều những cuộc hội thảo(hoặc ca nhạc) lớn nhỏ ôn lại kỉ niệm “vẻ vang”, “hào hùng” khi quân đội Bắc Việt Nam lừng lững tiến vào Sài Gòn trong lúc phía bên kia đã im re tiếng súng.
Đó là việc chiều 29/4/1975, Tổng thống VNCH Dương Văn Minh ra nội dung tuyên bố “Đầu hàng vô điều kiện”, tiếp đó 9h sáng ngày 30/4/1975 lệnh ngừng bắn được thực thi trên toàn phía VNCH.... Những vài tiếng sau, xe tăng của Bắc VN mới “húc” đổ cánh cổng Dinh Độc Lập... Như vậy là sao? Khi kẻ yếu thế đã tự nguyện dâng “sổ đỏ” trong nhà chờ người ta đến lấy. Vậy mà “người ta” ấy hăm hở như một cơn bão, không thèm giữ phép lịch sự tối thiểu là gõ cửa chờ họ ra đón mà sử dụng biện pháp trấn áp. Bạo hành một chính quyền từng quản lý một nửa nhân dân. Thế thì những người “chủ”, tức công dân của chế độ ấy nghĩ sao về cách ứng xử thô thiển này?
Thì nếu cứ tạm chấp nhận cách giải thích rằng: Đó là những biện pháp quân sự-chính trị cần thiết trong thời điểm cấp bách, vì mục đích tối cao về một Nước Việt Nam Thống Nhất đã hoàn thành, quan trọng là người Việt Nam từ thời điểm đó đã có chung một rường mối quốc gia.
Có điều, 36 năm đã trôi qua, cái ngạo mạn của người thắng cuộc vẫn lấn át cái khát khao được có chung tình cảm, chung hướng nhìn của một dân tộc....
Báo chí trong nước là báo chí được quản lý bởi ĐCS, những người lãnh đạo sự thắng lợi ngày “GIẢI PHÓNG MIỀN NAM”  cho nên thật dễ hiểu khi tràn ngập những thông tin ca ngợi võ công hiển hách trong “cuộc nội chiến” tang thương...
 Tôi chú ý tới hai bài viết, một trên Vietnamnet: ÁM SÁT NGƯỜI SẮP LÀM THỦ TƯỚNG SÀI GÒN và một trên Dantri: CHÂN DUNG NỮ DU KÍCH TỪNG MƯU SÁT TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU. – Vụ “ám sát” thì trúng, vụ “mưu sát” thì sẩy.
Trước tới nay, một người từng say mê đọc tiểu thuyết cổ điển Tàu như tôi rất dị ứng, nếu không nói là khinh bỉ hai cái thứ “ám sát” và “mưu sát” này. Vì nó thể hiện sự yếu thế, lén lút, thâm hiểm của kẻ định ra tay. Đó là thế lực của bóng tối.
Nhiều nhận xét rằng: Dù có một số người Việt minh chứng cho những câu “Ném đá dấu tay”, “Bề ngoài thơn thớt nói cười – Mà trong nham hiểm giết người không dao”... Nhưng về cơ bản người Việt tôn trọng tinh thần thượng võ, sự quang minh chính đại, lòng trượng nghĩa cao ngất trời, hành động minh bạch, công khai,..
Vậy mà trong dịp kỷ niệm 36 năm thống nhất đất nước này lại thú nhận đã từng “ám sát”, “mưu sát”?
 Một chính quyền đối diện với một chính quyền thì hoặc đối thoại trên bàn họp, hoặc đánh nhau trên mặt trận chứ sao lại sử dụng cách thức không phải của bậc quân tử thế?
Dù những kế hoạch ám sát trên thực tế không có ảnh hưởng lớn tới sự tồn vong của chế độ VNCH, nhưng những gì mà báo chí Việt Nam trong lúc say mê kỷ niệm chiến thắng đã tiết lộ cho thấy các vụ “ám sát”, “mưu sát” này nằm trong hệ thống những cách thức buộc “Mỹ cút, Ngụy nhào”... Dẫu sao, không ít thì nhiều nó cũng ảnh hưởng tới tính chính danh của ĐCS Việt Nam – Đỉnh cao của trí tuệ loài người – đã dẫn dắt toàn dân tộc đi tới ngày 30/4 lịch sử, và còn xa hơn.
Khi đã cùng chung mái nhà, một ngày nào đó những đứa trẻ ở góc nhà bên trái được kể rằng cha mẹ những đứa ở góc nhà bên phải một thời từng định đâm sau lưng ba má chúng nó thì sao nhỉ?
Dù đã cùng chung một mái nhà, nhưng hiềm khích với nhau thì khó mà giải tỏa.
Trần Anh Tuấn.
Nguồn “bức xúc”: http://www.vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/18977/am-sat-nguoi-sap-lam-thu-tuong-sai-gon.html (Bài này đã bị gỡ xuống)
http://dantri.com.vn/c728/s728-477504/chan-dung-nu-du-kich-tung-muu-sat-tong-thong-nguyen-van-thieu.htm

THẾ HỆ CHÚNG TÔI

THẾ HỆ CHÚNG TÔI
“Tự do” là nhu cầu, mà vì nó, loài người bước tới như ngày hôm nay, và còn tiến xa hơn nữa!

Hôm nay ngồi uống cà phê, anh bạn tôi có hỏi rẳng (đại thể): “Những biến đổi cơ bản của đất nước sắp tới đây sẽ bắt đầu từ đâu?”
Câu hỏi rộng quá, biến đổi về cái gì? Lên hay xuống?  Kinh tế? Chính trị? Khoa học? Văn hóa – Xã hội? Con người? Hay...thiên tai?, v..v..  Tương ứng với những cái đó sẽ là những giải thích không giống nhau dù cách nào cũng có thể đúng.
Và tôi trả lời “Bắt đầu từ Thế hệ chúng tôi – Những người sinh ra trong những năm 80 của thế kỷ XX!”
Ừ thì về thành tích chính trị, thế hệ chúng tôi chưa có những Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Ái Quốc thứ 2. Về tư duy kinh tế cũng chưa thấy xuất hiện những cá nhân như ông Kim Ngọc. Về nghiên cứu khoa học lại thua đứt các anh 7X với điển hình là giải Fiels lừng danh Ngô Bảo Châu.... Nhưng đó là “Chưa”!
Tiền đề cho khả năng sáng tạo và phát triển của con người luôn luôn khởi nguồn từ sự  Tự do. Tự do trong nhận thức, tự do trong tư duy, tự do trong phát biểu, tự do trong hành động.,... Và khi khả năng sáng tạo phát huy, chắc chắn sẽ chắp cánh cho toàn bộ thực tiễn bay lên.
Không chịu sự ảnh hưởng nặng nề của chủ nghĩa lý lịch tới mức kìm kẹp nhân tài(Trung đoàn trưởng Đặng Văn Việt – “Con hùm xám đường 4” mãi không lên nổi quân hàm chỉ vì thành phần gia đình là ví dụ mới nhất). Thế hệ chúng tôi cũng không chịu sự trói buộc tư tưởng một cách khắt khe, cứng nhắc như những người đi trước(Bác Hồ, người một thời đầu tầu của dân tộc Việt Nam còn không dám nhận mình có tư tưởng, nói “Tôi không có tư tưởng gì ngoài tư tưởng Marx – Le” cơ mà)... Thế hệ chúng tôi cũng đã trải qua thời non nớt, thỏa mãn sự (tưởng là) sung sướng như 9X(Xin lỗi nhé, ấy là nhiều báo chí nhà mình nói thế)
Chúng tôi cũng là những người chứng kiến sự chuyển giao giữa đóng và “mở cửa” hội nhập nên vẫn còn nhớ cảm giác thích thú một cách ngây thơ khi moi một củ khoai, miếng sắn trong nồi cơm độn, cũng như việc nhờ Internet mà biết được thế giới đổi thay như thế nào, Việt Nam mình đang ở đâu?
Khi đã thấm thía quá khứ và cháy bỏng khát vọng hướng tới tương lai thì không gì có thể cản nổi. Trong buổi lắm biến động tốt, xấu này. Giống nhiều người, chúng tôi đọc, tìm hiểu, tiếp thu và biến những điều cần thiết thành giá trị của mình. Khác nhiều người(thế hệ) là ở chỗ chúng tôi vừa đủ độ chín của một cánh cung kéo căng hết mức.
.....................
Mấy lý do trong một quán cà phê nhỏ để trả lời trước câu hỏi “Những biến đổi cơ bản của nước mình bắt đầu từ đâu?” của ông bạn. Tôi cứ tạm tếu táo gọi đó là “Sứ mệnh lịch sử của thế hệ 8X” đi.... Tín hiệu đầu tiên mà tôi có thể thấy là một “cơn bão phản hổi” trên một số Diễn đàn Tự do bình luận về vụ xử án Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Mà chủ nhân những ý kiến ấy có rất nhiều người lứa tuổi tôi. Đấy! Thế là cũng “được nói” rồi đấy, dù chưa chính thức. Rồi dần dần cũng sẽ Tự do hơn....
Đất nước có biến  đổi lớn chắc sẽ ở nhiều lĩnh vực trong tương lai gần hay xa, dễ dàng hay chông gai...  Nhưng từ vụ xử Tiến sĩ Vũ thì có vẻ thấy thấp thoáng  một cái Nobel Hòa bình (giống ông Lưu Hiểu Ba, ông Nerson Mandela) có thể được trao vào tay thế hệ chúng tôi.
Trả lời thế cứ tưởng ông bạn có ý kiến, ai ngờ hắn im lặng, móc ví ra trả tiền nước. Ai về nhà nấy.

Như tên lửa sẵn sàng trên bệ phóng
Chỉ cần thôi - cái nhấn nút Tự do
Và dẫu trời có vời vợi bao la
Thì đích đến chẳng thể nào sai lệch....

Người ta hay gọi đó là 8X,
Một cánh chim vừa đủ sức khinh trời
Một bông hoa kiêu hãnh đọ ban mai
Một tiếng thét cắt ngang lời sấm sét.!

Thế hệ chúng tôi không súng gươm, chẳng cần giáo mác
Mà hành trang là khát vọng Tự do
Trước biển lớn muôn vàn cơn bão gió...
Nhẹ như không! Bà Triệu chém cá kình!

Đang trong thời rực rỡ ánh bình minh
Mong thức quê hương sau đêm dài say ngủ
Cùng các anh, em khác ngoài thế hệ
Viết mới bản trường ca Tổ quốc anh hùng...

Bức bối như thuốc pháo nén trong thùng
Khát một ngày bung nổ vạn cánh hoa
Đất trời sẽ rực rỡ sắc màu xanh, đỏ, trắng,...
Thế hê chúng tôi...
..Chỉ cần...
Một mồi lửa Tự do.
"Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang san, cởi ách nô lệ chứ tôi không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta!". – Bà Triệu

Trần Anh Tuấn