Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

LÊN ĐỒNG?


NGÀI THĂNG CÓ “THĂNG”?
Trong lễ nhậm chức nhiệm kỳ đầu, Nguyễn thủ tướng hăng hái tuyên bố “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay.”.... Thời gian như vó câu qua cửa, mới đó mà giờ ông đã đi thêm một đoạn nữa nhiệm kỳ 2 rồi mà tham nhũng có vẻ “nguyễn y vân” – vẫn y nguyên.


Kẻ này vốn nhà quê nên cái gì cũng ngó qua mục kỉnh của nông dân. Thì cứ nghĩ sao thì nói vậy, nhìn trời mà đoán mưa, ngắm sao mà tính mùa. Quanh năm tầm nhìn chỉ từ hiên nhà ra bở ruộng chứ tuyệt nhiên chả suy xét cao siêu như các vị tít  trên trung ương...
Hôm nay liều lĩnh mang cút rượu cùng mấy cái chân gà dai nhẳng toàn gân ra khề khà mà gây sự với bộ trưởng Đinh La Thăng vậy.
Khỏi phải nói, ngài nổi lên nhanh như nước lũ chỉ sau vài tháng đảm nhiệm chức tổng tư lệnh ngành giao thông. Báo chí hết nhời ca ngợi hành động chém tướng ngay trên công trường của ngài. Ngài cũng tuyên bố (đại ý): Không dùng xe công trong một vài ngày gì đó để vi hành trên những chuyến xe bus vốn đang nhức nhối nạn chen lấn, móc túi, bỏ bến, khinh miệt khách hàng.v..v...
Và gần đây hơn là tinh thần trách nhiệm cao ngất của bộ trưởng với công việc khi ông xuống lệnh cấm cán bộ trong ngành chơi golf tại mọi thời điểm.
Thế là tuy mới ra ràng nhưng bộ trưởng Thăng của chúng ta đã oai vệ ngồi trên hàng “sao”. Có điều là sao sáng hay sao xẹt thì cái thằng tôi hãy còn phân vân lắm.
Giữa công trường (khói bụi),  ngài rút đao, à, rút điện thoại gọi cho Tổng giám đốc Tổng công ty càng HK miền Nam Nguyễn Nguyên Hùng đòi đưa phó của ông này ra làm tổng chỉ huy dự án nhà ga hành khách sân bay quốc tế Đà Nẵng thay cho tiểu tướng thiếu tài Đặng Hồng Cương.
Quá nhanh! Chỉ bằng trực quan sinh động, ngài đã đi bằng tốc độ ánh sáng để tới tư duy trừu tượng thông qua việc coi tiến độ dự án là “... Danh dự của ngành Giao thông vận tải...” và mượn lời của bí thư thành ủy Nguyễn Bá Thanh, rằng đó là một “Nỗi nhục quốc thể”. Uy quyền của một tư lệnh ngành là thế chứ! Nói năng và hành động phải tỏ rõ khí chất của đại tướng quân oai phong, dứt khoát và phản ứng nhanh nhẹn. So sánh với tác phong lừ đừ, bàn ra tán vào, họp xuống họp lên của một số đồng nhiệm thì ngài ăn đứt về thời gian xuống lệnh.
Bộ trưởng thậm chí còn ghi điểm cao hơn nữa nếu như vụ ấy chỉ là... dàn cảnh. Nghĩa là có tính toán kỹ càng từ trước đó rất lâu về phương án thay đổi nhân sự, để tới hôm ấy (04/10) alo cho mấy tùy tùng bố trí lực lượng phóng viên hùng hậu tới chứng kiến quyết định (tưởng như) bất thình lình của ngài mà tha hồ đăng tin tán tụng. Chứ nếu quả thực quyết định đó đúng là bất thình lình thật thì e rằng sẽ có một vài đứa dân đen nhận xét ngài là ... võ biền
Tới việc ngài tuyên bố sẽ đi xe bus trong những ngày không bận rộn lắm. Thôi xin! Nếu như không chuẩn bị một đội quân dọn đường cho chuyến vận tải công cộng an toàn và hạnh phúc như mơ, mà ngài lên xe ngẫu nhiên như cậu sinh viên hay anh phụ hồ rất bình thường giữa Thủ đô thì ngài sẽ tiếc gấp đôi, thậm chí gấp ba số thời gian vàng ngọc tới văn phòng làm việc bởi tắc đường, đón khách hoặc bỏ qua bến ngài muốn xuống. Tai ngài có thể sẽ chịu đựng vô vàn những ngôn từ không hay ho, mắt ngài sẽ đầy rẫy những hình ảnh ứng xử với giao thông của người dân thân yêu vừa Thủ đô lại rất đỗi nhà quê. Rồi rất có thể khi về tới nhà, suy nghĩ của ngài sẽ bị ùn tắc bởi sự phân làn của bộ trưởng phu nhân. Ví như: Ông đừng có lấy lý do “vi hành” mà bao biện cho việc cái ví da (không) nhiều đô la của ông bị... mất sóng liên lạc nhá!
Thế thì ngài việc quái gì phải xắn quần mà chen lên xe bus cho mệt! Cái thời bây giờ thiếu gì thông tin cần thiết? Một cú click chuột trong phòng lạnh cũng cung cấp cho ngài biết từ chuyện nhỏ nhất như: Ở đoạn đường nào có bao nhiêu đống rác? Tới chuyện lớn hơn là: Nguyên nhân tại sao những vị tiền nhiệm của ngài thất bại? ấy chứ. Cho nên, trong trường hợp này, có lẽ ngài nên cân nhắc lại cái câu của dân Tàu, hình như: Ngồi trong màn nhung mà điều quân ngoài trăm dặm, ấy mới là tướng tài.
Còn chuyện bộ trưởng Thăng cấm mấy tùy tướng chơi golf trong mọi thời điểm, kể cả ngày nghỉ với lý do rất hay ho “...Để tập trung chỉ đạo, điều hành sản xuất kinh doanh và giải quyết công việc chuyên môn được giao...”. Xờ-căng-dàn ấy vậy mà tạo được vô số đồng thuận trong xã hội, chủ yếu là giới bình dân kém tài kiếm tiền nên ganh ghét với mấy cha chơi trò chơi quý-sờ-tộc. Các bố trí thức thì cãi nhau nhặng xị về tính hợp pháp của ý kiến ngài. Người bảo sai luật, người lại nói luật sai, không phản ánh nguyện vọng nhân dân thì cần sửa.v..v...  Ô hay! Trong cái nhà nước mang tiếng Pháp quyền này, không hiểu bộ trưởng ra cái văn bản pháp lý ấy dựa trên luật pháp hiện hành hay bám vào cái mỹ danh “Dân chủ”? Dân là chủ, mà dư luận trong nhân dân (có vẻ) tán thành là ok?
E rằng, tới khi cấm rồi mà cái việc tập trung chỉ đạo, điều hành sản xuất kinh doanh, giải quyết công việc chuyên môn ấy vẫn không ra gì thì các ông bà dưới trướng ngài cứ liệu thần hồn. Bởi rất có thể sẽ có một lệnh cấm em ún khác ra đời, kiểu như: “Cấm gần gũi, quan hệ tình cảm vợ chồng  trong các ngày lẻ của tháng để tập trung, điều hành, giải quyết công việc chuyên môn.” chẳng hạn
A ha! Chúc mừng các anh chị em bên Dân số nhé! Khỏi phải lo bùng với nổ nữa! Cái này trong binh pháp gọi là “Nhất tiễn hạ song điêu” đấy – Một mũi tên trúng hai con chim - Tới lúc ấy cứ gắn camera ở mỗi giường ngủ của quan chức thì có mà giảm được khối vi phạm ấy chứ.
..........................................
Đã hết rượu mà vẫn còn nguyên cả đống chân gà (dai quá!). Thôi thì liều mạng nhắn với bộ trưởng vài câu nữa trước khi cuốn chiếu vào nhà xoa xoa hai bàn chân đất cát trước khi tót lên lên giường đánh giấc ngon lành tới sáng.
 Nhắn rằng: Kẻ quê mùa này rất ngưỡng mộ bộ trưởng Thăng (như từng ủng hộ thủ tướng Dũng), nhất là tinh thần khẳng khái, sẵn sàng đối diện với Quốc hội nếu có cuộc bỏ phiếu tín nhiệm. Bộ trưởng đúng là một ngôi sao sáng trong cái đám tinh vân tù mù ngồi ngang ghế với ngài (ít nhất là cho tới bây giờ). Có điều là, trong một cái ao, con cá dễ bị vào nồi nhất thường là con cá hay nổi nhất đấy bộ trưởng ạ.
Nhưng tôi cũng biết ngài chẳng quan tâm lắm nếu như chẳng may nghe được lời ấy đâu. Vì phong cách lãnh đạo của ngài rất mạnh mẽ, quyết đoán và dám chịu trách nhiệm mà lị... Bỗng thấy có gì đó giống dáng dấp của đại tá Gaddafi quá. Dù là sự so sánh rất khập khiễng.
...........................
Phải ngáy vài tiếng lấy sức ngày mai đi xem một đám lên đồng mới được. À, lại nói về lên đồng ở quê tôi. Muốn gọi hồn ai hoặc thỉnh giáo lời dặn dò của bậc thần thánh nào, ông đồng hay bà cốt sẽ đảm đương vai trò trung gian giữa người với những thế lực siêu nhiên đó. Hò hét, nhảy múa, nuốt than hay đi trên mảnh sành cứ gọi là vô tư. Tới khi tàn một giá đồng hoặc bị chủ nhà bực bội phang cho mấy gậy thì hồn người đã chết sẽ thoát ra khỏi thân xác ông đồng, bà cốt.  Lúc đó người ta gọi là “đồng đã thăng” – Tức là không còn phép thuật.

Trần Anh Tuấn

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

BỆNH NGÔI SAO


Cái sự đồng nhất giữa bằng cấp và năng lực không phải tới bây giờ mới có. Vì các cụ xưa cũng đã làm chán rồi. Nhưng tới thời nay vẫn còn có mới là chuyện lạ kỳ.

Tiếp sau Đà Nẵng, giờ tới lượt Nam Đinh phất cờ giong trống nói “Không” với bằng đại học ngoài công lập trong việc lựa chọn công chức.
Một xứ mang tiếng hiếu học bậc nhất, có con em đỗ đạt các kỳ thi tầm cỡ quốc gia bậc nhất mà lại  chịu về hạng 2 ở mong ước trở thành “ngôi sao”.?
Nếu Nam Định góp tiếng nói “chửi đểu” ngành giáo dục thì không nói làm gì. Nhưng nếu các vị đồng nhất bằng cấp với năng lực, nhất quyết lựa chọn những thành phần ưu tú cho chính quyền bằng cách loại bỏ bằng cấp ngoài công lập vì cho rằng kiến thức, phẩm chất của những cứ nhân ấy không tương xứng với vị trí sẽ công tác thì... Giống như một chú gà trống học gáy, Nam Định hình như đang muốn tạo Xì căng đan?
Nói vậy không có ý chê các quan chức đất Thành Nam kém nổi đình nổi đám mà chỉ muốn nhắn rằng: Suy nghĩ của quý vị cũng bát nháo như mảnh đất Vị Hoàng cái thời còn cụ Tú Xương.
Ở chỗ các vị xác tín: Hễ là anh cử nhân Công lập sẽ làm quan tốt hơn anh Dân lập!... Mà nghe đâu cái thằng giặc tham nhũng nó hoành hành từ đời nảo đời nào, trước rất nhiều cái thời điểm đứa ngoài công lập đầu tiên ngo ngoe ra trường. Phải chăng các “bố” đang tại vị hiện nay quyết liệt rằng: Tham nhũng thì tham nhũng! Nhưng nhất định không cho bọn trường tư đứng chung hàng ngũ?
Mà Giáo dục hiện nay, người ta chạy trường từ cấp mầm non, tiểu học, trung học,... đến mấy học vị Tiến sĩ nước ngoài còn xào nấu dễ như trở bàn tay thì bọn Đại học trong nước thấm tháp gì? Biết đâu từ vụ này sẽ có vô vàn những hồ sơ ứng tuyển công chức với lý lịch trong sáng, rõ ràng khiến các vị phải vò đầu bứt tai tự hỏi “Đẻ ra đâu lắm bằng Công lập thế?” (Bằng gì? Đố ai mà biết.). Hoặc là một cuộc đua tài (cả tiển) được bó hẹp trong phạm vi công lập. Để rồi sau kỳ “sát hạch” lại tái diễn cảnh xướng tên như cái thời mạt của Nho học cuối thế kỷ đầu thế kỷ 20
“Trên ghế bà Đầm ngoi đít vịt
Dưới sân ông Cử ngỏng đầu rồng...”
(Giễu người thi đỗ - Tú Xương)
...............................
Không biết “chạy chức, chạy quyền” đã thành “bệnh” chưa? Nhưng có lẽ sẽ có một khối ung thư mang tên “Chạy bằng”.
Trần Anh Tuấn

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Hai mươi với chả tháng mười...


Sắp tới 20.10, nghĩ mãi mà chẳng ra được câu khẩu hiệu nên hồn dâng tặng một nửa thế giới. Thôi thì đành ậm ọe phát biểu vài câu không đắt tiền nhằm gửi tới các... quý ông.

Và nó đây:
Người ta hay ví phụ nữ như mèo bởi đơn giản là mèo có những đặc tính của đa số chị em ta: Hung dữ, ăn vụng, gian dối và... biết giấu những gì cần giấu. “Giấu như mèo giấu....” mà lại!
Để chinh phục phái đẹp, đàn ông phải cố tỏ ra mình là... người xấu xa. Vì các nàng thường có mộng ước ngông cuồng là: “Nhất quyết cải tạo bản tính của thằng cha ấy!”.
Giai đoạn tìm hiểu thường kết thúc bằng hôn nhân, và hôn nhân lại khởi đầu cho một giai đoạn mới: Tìm hiểu xem còn ai hơn vợ (chồng) ta nữa không?
Tiêu chuẩn của người phụ nữ về người đàn ông là phải mạnh mẽ và thông minh. Ngược lại, phái mạnh luôn muốn người đẹp... không đủ thông minh để hiểu rõ mình. Sự lệch pha này dẫn tới những cơn say bí tỉ của anh chồng cùng bài ca muôn thủa của cô vợ mỗi khi có dịp “ngồi lại với nhau”
Thực ra Thượng đế tạo ra đàn bà trước đàn ông. Vì trong những lúc cãi nhau căng thẳng, đa số bậc trượng phu thường thoái lui trong danh dự bằng câu “Im mồm đi .. mẹ!” hoặc “Thôi xin! Con lạy bà!”
Một trăm cặp yêu nhau thường mơ về một mái nhà hạnh phúc với tiếng trẻ con ríu rít nô đùa. Nhưng sau khi lấy nhau, họ không nghĩ về điều ấy nhiều nữa bởi luôn thường trực mối bận tâm “Không biết lão ấy giấu quỹ đen ở đâu?” và “Chỉ mong mụ già ấy đừng có réo lên mỗi khi ta về muộn”
Để được an toàn, các ông chồng thường rất xa xỉ những lời có cánh đối với một nửa của mình. Đơn giản vì họ nghĩ rằng:
“Mẹ mày”, “Bu nó”, “Bà nhà”,...
Đều là cách gọi “Vợ già” chứ đâu!
Câu tổng kết chí lý nhất từ xưa tới nay “Anh em như tay chân, vợ con như áo mặc”. Tất nhiên rồi! Đa số các bậc tu mi nam tử chấp nhận thà tàn phế chứ nhất quyết không chịu... cởi trần tới nơi làm việc.

Trần Anh Tuấn

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

SINH NHẬT



Thật xấu hổ vì tới bây giờ vẫn khiến hai bậc sinh thành còn quá nhiều nỗi lo âu!

Trắng một đêm này ta với ta
Tàn trăng, lạnh gió, lạt hương trà
Bao nhiêu mộng ước như sương khói
Thoắt vội thay bằng trăm xót xa...



Buổi chiều ngồi quán cà phê vỉa hè khu vực vòng xoay Hàng Xanh để tiễn đưa tuổi cũ và lập trình lại cho bước chân của mình sao cho đi được đúng hướng. Trong mịt mù của khói bụi và hối hả của người xe qua lại tự nhiên thấy có cái gì đó hao hao giống một thứ triết lý cuộc sống khi vận vào những đắn đo, trăn trở của mình.
          Từ vòng xoay này, một nơi tới Q1 sầm uất, một hướng về Q3 hoa lệ, một phía chạy ra cầu Sài Gòn và một nẻo nữa là đoạn đường bán nhiều vòng hoa, câu đối cùng những cửa hàng kinh doanh quan tài....
A ha! Hình như cái la bàn mang tên Lý tưởng của ta cũng trục trặc, chạm mạch rồi rối tung lên như vụ tắc đường nghiêm trọng trước cửa ngõ thành phố này chăng? Mà nếu có thoát được thì sẽ lại phải chạy theo hướng nào đây?.
Đi hướng nào đây sau ngày mai, khi:
Tuổi mới chầm chầm nhưng lừng lững như chiếc xe lu thêm một lần nữa phũ phàng cán xuống cuộc đời ta.?
 Vẫn biết thời gian luôn khắc nghiệt, sao vẫn cảm thấy đau đớn khi dần dần nói lời giã biệt tuổi thanh xuân.?
Vẫn hiểu sức người có hạn nhưng cứ mãi hằn học bởi chưa thực sự nỗ lực hết sức mình. Hãy còn lười biếng, dựa dẫm và ảo tưởng về một sự ngẫu nhiên thần kỳ.?
Vẫn là một thằng Trần Anh Tuấn của 10 năm về trước: Nhâm nhi nỗi bất hạnh tự mình phong, chán đời và phó mặc số phận.?
............................................
Thế rồi cứ vẩn vơ ngồi mãi đến tối mịt mà vẫn chưa dũng cảm quyết được một điều gì cho ra hồn. Đành găm ủ nỗi thật vọng chán chường quay trở về để đêm nay (tức bây giờ đây) lại lôi ra chưng cất tiếp.
Mà chưng cất mẹ gì nữa! Cái thứ men do ta tự sản xuất ấy uống mãi, say mãi mà cũng mãi chán rồi!
Vì nó giống như bài thơ ta viết từ năm nảo năm nào, mà giờ đọc lại vẫn thấy hình như còn rất mới
Khi đầu, bao giờ cũng hăng hái hạ quyết tâm cải tạo bản thân:
Một lần này nữa ra đi
Một lần này nữa ganh đua với mình!
Mê cung khúc khuỷu gập ghềnh
Chông chênh lý tưởng bồng bềnh ước mơ.

Xé lòng đốt một câu thơ
Xé bao nhiêu mảnh cho vừa lòng đau?
Mảnh âm u, mảnh uất sầu,
Mảnh ghê giớm lạnh, mảnh sâu vô cùng!

Bước này... bước... có ... đúng không?
Bước này... này nữa... là vòng? hay đi?
Lò dò trong cõi gió mưa
Đích về là nẻo mơ hồ nào đây?

Bao nhiêu tỉnh? Bao nhiêu say?
Cuộc đời này mãi thế này mãi ư?
Một lần này nữa ra đi...
Có hơn thêm được chút gì Ta không?

Để rồi sau đó lại chặc lưỡi:
Rồi ta lại gặp lại ta,
Rồi hoàng hôn ngày hôm qua – bây giờ,...,
Rồi cuộc đời chết mộng mơ
Rồi như đang lở một bờ thế gian...

Vầng trăng mãi “một khuôn vàng”
Mùa thu mãi vẫn “dịu dàng nắng thu”
Mãi là “rừng rậm âm u”
Mãi “xanh là biển” mãi ru là “hời”!

Chán đời ngửa mặt lên giời
Đã như thế! Thế thì thôi! Chán gì?
Lối mòn cứ thế mà đi
Hành tinh còn quẩn chứ gì riêng ai?

          Và tiếp tục đón nhận một sự tự mình hành xác mình như thế này nữa chăng?
Có một cơn sóng lạ
Tràn đến phủ đời ta!
Có một trận phong ba
Quật quăng đầu xanh trẻ!

Tất cả như giằng xé
Tất cả đều đớn đau
Tâm hồn ta tan vỡ
Chưa kịp hiểu vì đâu...

Đối ẩm cùng đêm sâu
Rùng mình trong chát đắng
Ta soi vào sâu lắng
Màu chè thăm thẳm đen

Thấy một nét căm hờn
Thấy một viền uất hận
Thấy vằn lên quặn thắt
Nơi mắt mình , khô khan

Buồn dâng lên ào ạt
Đắng cay òa bão giông
Từ sâu thẳm cõi lòng
Ứa giọt ĐỜI mặn chát!

Soi đời trong đôi mắt
“Tâm hồn ta nơi đâu?”
Mịt mù nối tiếp nhau
Đêm trập trùng thâm hiểm!...

Hi vọng là không!
Trần Anh Tuấn

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

DƯ LUẬN XÃ HỘI!

TẠI SAO CỨ BẮT PHẢI CHẾT?


Sự khác nhau giữa văn minh và lạc hậu, giữa tiến bộ và không tiến bộ phải chăng xuất phát từ cảm hứng nhân đạo, nhân văn, đặt vị trí con người chính thức đứng ở đâu trong các thang bậc giá trị tại các quốc gia trên thế giới?


           Tôi không muốn tìm con số thống kê để so sánh một nước Việt Nam gần 90 triệu dân với một nước “Tư bản thối nát” là Mỹ có trên 300 triệu người trong một năm có bao nhiêu án tử hình được thực thi? Vì dù sao với tôi, việc tước đoạt mạng sống của một con người dưới bất cứ lý do gì, bất cứ hình thức nào đều là một tội ác.
Lịch sử xã hội loài người là quá trình đi từ mông muội tới văn minh, từ dã man tới nhân văn. Ở một số quốc gia tiến bộ, người ta từ lâu đã loại bỏ án tử hình ra khỏi các văn bản pháp luật. Sự khai tử này không làm đất nước họ nhiễu nhương hơn, rối loạn hơn mà còn khiến cho công dân của họ sâu sắc thấm thía giá trị của hai chữ “Dân chủ”, “Nhân đạo”. Niềm tin vào tính người, sự gắn kết cộng đồng càng thêm sâu sắc. Đó là những xã hội rất nhân bản.
Người ta phòng chống nguy cơ phạm tội ác không chỉ bằng những bộ luật sắt thép và tanh mùi máu. Mà họ “trấn áp” những hành vi nguy hiểm ấy bằng giáo dục, bằng mối quan hệ giữa người với người, bằng các chính sách xã hội công bằng, hệ thống an sinh xã hội tốt đẹp,... Ở những nơi đó không phải là không có những tên tội phạm nguy hiểm, nhưng (hình như) khác ta ở chỗ: Chúng hiểu được cái giá sẽ phải trả khi bị phát hiện, dẫu không ảnh hưởng đến mạng sống nhưng chẳng khác gì chết mòn trong ăn năn và hối tiếc khi đối diện với các giá trị xã hội, với lương tâm của chính mình.
“Sát thủ” Lê Văn Luyện, nghi can chính trong vụ giết người dã man tại Bắc Giang gần đây khiến dư luận xôn xao. Đa phần đều bảy tỏ sự căm phẫn về cách thức xuống tay tàn độc, thiếu nhân tính. Rất nhiều người còn lấy làm tiếc, thậm chí đòi sửa lại luật vì kẻ thủ ác chưa đủ 18 tuổi. Người ta muốn Lê Văn Luyện phải ra trước tòa nhận hình phạt “Tử hình” mới xứng.
Dư luận xã hội sôi sục như vậy là điều rất dễ hiểu.
Tuy nhiên, nếu cứ đứng xa xa một chút để nhìn vào một khía cạnh khác của sự kiện này, phải chăng đó là tâm lý của xã hội hãy còn chưa thoát khỏi sự mông muội, dã man, khát máu: Giết người đền mạng, lấy máu trả máu,...?
Dường như sự phân tích đa nhân tố, lòng trắc ẩn, tiếng nói lương tri không được phép can thiệp vào  dòng chảy suy nghĩ đang sôi sục và hăm hở gán cho kẻ tội phạm cái nhãn “Máu lạnh”, “Mất nhân tính”, “Thú tính”.?
 Nghĩa là nhất quyết từ chối thanh niên trẻ này cùng chung đẳng cấp “Người”. Nghĩa là coi giống như con chó, con lợn để vô tư và thản nhiên tống vào lò giết mổ.?
Lê Văn Luyện suy cho cùng cũng chỉ là một nạn nhân của xã hội thôi chứ đâu!
........................
Hơi dài dòng như thế chỉ để nói rằng:
Với bất kỳ hình thức và lý do nào, giết một đồng loại bao giờ cũng là một tội ác dã man.
Phạt tù nên là biện pháp cuối cùng để cải tạo phạm nhân, đưa những kẻ lệch lạc trở về với các chuẩn mực xã hội.
Và, Dư luận xã hội phần nào phản ánh đặc điểm của xã hội đó.
Việt Nam ta có câu “Thương người như thể thương thân” , ấy vậy mà vẫn còn một lời kinh điển nữa “Sát nhân giả tử”. Sự mâu thuẫn này có vẻ đang phần nào phản ánh lối tư duy tư lợi, thu vén, ích kỷ,... với việc: Cứ cái gì cứ thỏa mãn được mong muốn của mình thì lý luận thế nào cũng được?

Trần Anh Tuấn

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

NHỮNG KẺ MÁU LẠNH




BÀN VỀ 1 GIẢ THUYẾT


Báo chí mấy ngày nay nóng hôi hổi thông tin về “Sát thủ máu lạnh” Lê Văn Luyện,  nghi can chính trong vụ giết người cướp của chấn động dư luận cả nước
Mức độ say máu, tàn độc, thực hiện tội ác đến cùng của kẻ chưa thành niên này có lẽ một thời gian rất lâu nữa vẫn đứng đầu bảng trong top ten những tên tội phạm mặt người mà lòng thú.
Vài vụ án tốn nhiều giấy mực trước đó như vụ “Xác chết không đầu”, vụ “Đốt chồng”,...  cùng vô số những hành vi man rợ nhất quyết không cho tiếng nói lương tâm có mảy may chút cơ hội can thiệp đã và đang xảy ra nhan nhản trong xã hội gần đây nữa.
Có người cho rằng: Những hiện tượng này chỉ là bề nổi của tảng băng khổng lồ mang tên “Tha hóa niềm tin”, “Thủ tiêu các giá trị”  hoặc “Khủng hoảng đạo đức xã hội”.
Vì còn có những hình thức giết người không dao, thậm chí giết nhiều người, giết cả một thế hệ chỉ bằng những suy nghĩ hoặc phát ngôn thiếu sự kiểm soát của lý trí, của trái tim....
Tựu trung lại, dù độc địa với hình thức nào cũng đều xuất phát từ chính sự vô cảm.
Thử bàn về một giả thuyết:
Hiện trạng phân tầng xã hội sâu sắc tại Việt Nam là điều khó có thể bàn cãi. Người ta ung dung ngồi nhâm nhi bát phở sáng cả triệu bạc để nhìn ra bên ngoài những gánh hàng rong bánh mì, xôi, bún,... phục vụ những đứa sinh viên đang vội vã vừa đi vừa nhai tới giảng đường đại học. Người ta tự hào lái những chiếc “Siêu xe” cả tỉ bạc bóp còi inh ỏi và phun khói vào mặt chủ nhân của những chiếc xe đạp lộc cộc chằng hai bên hai bao tải chứa đầy ve chai. Người ta lạnh lùng ký quyết định giải tỏa, thu hồi đất rồi đẩy cả một vùng dân cư vào tình trạng không nhà cửa hoặc sống chui nhủi nơi những gầm cầu, ổ chuột tạm bợ để có một khu vực rộng rãi cho việc xây dựng sân gôn, khu nghỉ mát dành phục vụ những thành phần “Đại gia” lắm tiền bạc hay dư thừa trình độ ăn chơi.
Sự khủng hoảng của giáo dục nước nhà trong vài chục năm nay, rồi căn bệnh thành tích khiến vô số học sinh được đôn lên ngồi những lớp không phù hợp với trình độ khiến cho quá trình Xã hội hóa của những cá nhân này hoặc bị đứt đoạn, hoặc bị lệch lạc, không theo hướng mà gia đình và cộng đồng kỳ vọng ở chúng.
Sự lạnh lùng trong các phát ngôn, các quyết định liên quan tới tương lai đất nước cũng không phải là điều hiếm gặp:
Khi Biển Đông bắt đầu có dấu hiệu sóng thần do cô bạn “16 chữ vàng” thè xuống cái lưỡi bò nham nhở quấy loạn lên thì vị chủ tịch quốc hội, bây giờ là tân Tổng bí thư với khuôn mặt bình thản, giọng nói đều đều mà giáng xuống nghị trường một nhát kéo cắt đứt toàn bộ mọi băn khoăn, trăn trở của các đại biểu nhân dân với phát biểu xanh rờn “Tình hình Biển Đông không có gì mới!”
Khi ý định xé lẻ dự án bô xít Tây Nguyên bất thành, khi nhiều tầng lớp nhân dân bày tỏ lo ngại về thảm họa bùn đỏ hoặc xa hơn nữa là mưu đồ tinh quái của kẻ láng giềng trên “Nóc nhà Đông Dương”. Thì vị thủ tướng tự tin khẳng định việc khai thác bô xít “...Là một chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước!”. Nghĩa là không cần những tính toán khách quan, khoa học, không cần một cuộc thăm dò dư luận trong quốc gia luôn tự nhận là “Dân chủ”, bỏ ngoài tai những tiếng nói tâm huyết của nhiều nhân sĩ, trí thức,...Chỉ với 3 triệu đảng viên và một bộ máy cũng sinh ra từ số đảng viên ấy đã dám quyết định thay cho vận mệnh của 90 triệu đồng bào chỉ bằng lời tuyên bố đanh thép, vô cảm ấy?
Đường sắt cao tốc cũng là một biểu hiện của quyết tâm sắt đá trong chính phủ. Một dự án thừa háu ăn, đủ sức ngốn cả chục tỉ đô la Mỹ từ tiền thuế của nhân dân một đất nước nghèo nàn nhưng cũng chẳng mảy may khiến (ít nhất là) ông phó thủ tướng Hùng, giờ là Chủ tịch Quốc hội xúc động. Thái độ hăng hái cùng ngôn ngữ quyết liệt, ngài chậm rãi đóng mạnh cây đinh ý chí xuống cái ván thiên của con tàu kinh tế nước nhà với câu “Không thể không làm đường sắt cao tốc!”. Những tưởng cây đinh ấy sẽ im re sau khi bị Quốc hội dứt khoát nhổ ra. Ngờ đâu nó vẫn sống mãnh liệt và có ý định gim cắm thêm nhiều nhát nữa qua lời phát biểu có phần ngụy biện vụng về của ông bộ trưởng GTVT Dũng sau đó “Tuy Quốc hội chưa thông qua dự án này nhưng Quốc hội không cấm việc tiếp tục nghiên cứu. Vì vậy, việc tiếp tục nghiên cứu là đúng luật...”.. Phải chăng chỉ có một từ “ngoan cố” để nói về lời tuyên bố lạnh máu này.?
Gần đây hơn là vô số những hành động cùng tuyên bố kiểu “Ổng chẳng bà chuộc” của chính quyền trước hiện tượng nhiều người yêu nước bày tỏ thái độ phản đối Trung Quốc xâm lược. Từ những chuyện như bắt người lên xe bus với lý do “Đảm bảo an ninh trật tự”, lau giày vào mặt công dân rồi chối bay chối biến, ... tới việc vị giám đốc công an Hà Nội vừa nói “Không chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước” thì ngay lập tức một công văn không chữ ký, không số má mang nội dung “trấn áp” lập tức ra đời. Để rồi sau đó, chị Nga bên Bộ Ngoại giao lại lật đật đăng đàn thanh minh cho hành động cấm đoán dân chủ bằng cách kịch liệt phản đối Hòa Kỳ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam với lời lẽ tưởng như mềm mại mà cực kỳ gan góc “Đây là phát biểu sai trái, không phù hợp”
..........................................
Câu hỏi:
Lê Văn Luyện, Nguyễn Đức Nghĩa, Trần Thúy Liễu hay vô số những kẻ bất lương khác có môi trường để nuôi dưỡng động cơ tối tăm, bởi suy cho cùng, họ cũng là nạn nhân của xã hội?
Cái xã hội nói một đường làm một nẻo. Đề cao tư tưởng đạo đức, hăng hái thực hiện chí công vô tư, thực hiện công bằng, dân chủ,.. song thái độ ươn hèn, tư tưởng tham nhũng và hành động tội ác cứ năm này đẻ nhiều hơn năm trước. Sự khủng hoảng niềm tin và sụp đổ lý tưởng cũng từ đó mà sinh ra?
Cái xã hội mà những người điều hành nó chưa thể làm tượng đài để toàn dân cảm thấy có một chút gì đó xứng đáng noi theo?
 Cái xã hội đang quyết liệt đi theo con đường CSCN dẫu chưa giải xong bài toán về Kiến trúc thượng tầng?.
Trần Anh Tuấn 

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

TRƯỚC NGÀY 2.9


CÂU CHUYỆN TUYÊN TRUYỀN

Những gì của lịch sử, hãy gọi đúng vai trò của nó trong giai đoạn lịch sử đó.  Giống như thời đại Computer thì không nên mãi tôn thờ việc phát minh ra rìu đá của thời kỳ nguyên thủy


Sáng, chạy một đoạn ngắn chưa hết nửa vòng Quận 1, thấy cơ man những băng rôn, áp phích xanh đỏ với những nội dung tương tự nhau. Biết là những câu vô thưởng vô phạt, không con dấu đỏ để khẳng định tính chính danh nhưng vẫn thấy trong lòng nổi lên một nỗi hậm hực không phải là không có lý:
ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH, MUÔN NĂM
CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VĨ ĐẠI SỐNG MÃI TRONG SỰ NGHIỆP CỦA CHÚNG TA
Một khẩu hiệu rổn rảng treo ở khu vực gần nhà thờ Đức Bà:
CHỦ NGHĨA MÁC – LÊ NIN VÀ TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH LÀ NỀN TẢNG TƯ TƯỞNG QUYẾT ĐỊNH MỌI HÀNH ĐỘNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Cái đảng đẻ ra một bộ máy tham nhũng hàng đầu thế giới?
Cái đảng với 3 triệu phần tử đang thay nhau và thi nhau chỉ lối cho gần 90 triệu nhân dân đẩy ghe thuyền ra chống lại máy bay, tàu ngầm của “Bọn Tư bản thối nát”?
Cái đảng đang cùng người đồng chí Trung Quốc của mình quyết liệt đưa hai dân tộc tiến lên thiên đàng CNXH nhằm thủ tiêu chính khái niệm Dân tộc và Quốc gia (theo  học thuyết Mác)?
Cái đảng ấy hình như cũng đang nhấn chìm lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam, bóp nghẹt những tiếng nói thấm đẫm tình cảm giang sơn bằng việc sử dụng công cụ bạo lực trấn áp biểu tình, sử dụng thông tin quốc doanh để bôi nhọ nồi lên mặt tầng lớp nhân sĩ trí thức. Lấp liếm hiện trạng èo uột về kinh tế quốc gia bằng những lý do tưởng như không thể khách quan hơn,...?
Đó là những hành động được chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh  bảo trợ?
Vậy thì, những tiêu cực của Tồn tại xã hội, những suy thoái về Ý thức xã hội hiện nay không mảy may khiến Đảng bận tâm. Bởi vì đã có “Chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng tư tưởng quyết định mọi hành động của Đảng CSVN”. ?
 Một biện pháp chống lưng,  chối bỏ trách nhiệm không mấy cao cường.!
Ở những quốc gia được công nhận là tiến bộ, người ta không có thói quen tôn thờ hay núp danh lãnh tụ, càng không có chuyện áp dụng máy móc một học thuyết làm bí kíp phát triển của mình. Họ chắt lọc những tinh túy của mọi quan điểm rồi soi qua lăng kính hiện thực xã hội. Nghĩa là không có chuyện cho phép một triết gia từ thế kỷ  thứ nhất, thứ hai,... thứ 18, 19 gì đó áp đặt hoàn toàn tư tưởng của mình vào quá trình phát triển xã hội hiện thời của họ. Những nhân vật lịch sử như: E. Durkheim, M. Weber, K. Marx,...  đều đứng dàn hàng ngang trong sự lựa chọn của họ.
Và như thế, người ta không coi một quan điểm, một đảng phái, một tư tưởng cá nhân nào có giá trị vĩnh viễn như thói quen ở các nước XHCN  với những lời khẳng định vang như sấm, ví như: “Đời đời...”, “...Quang vinh, muôn năm”, “...Sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”,... “Chúng ta” là những ai?
Nếu “chúng ta” là toàn thể đồng bào thì sẽ không có những phiên tòa xử người Việt Nam về các tội danh nói xấu lãnh tụ, âm mưu chống chính quyền,....
Nếu “chúng ta” là một nhóm vài triệu đảng viên kia thì thật thiếu đàng hoàng khi tự cho mình quyền đăng quảng cáo tràn lan tại những nơi công cộng như vậy.
Nếu “chúng ta” chỉ là những anh xe ôm, những chị nhặt ve chai, những em bé lang thang không nhà cửa, những người mà ngành giáo dục chưa kịp gắn cho họ cái trình độ “tiểu học”, họ rất ngây thơ và dễ tin tưởng, thì việc treo những tấm biển đàng hoàng, to đẹp ở nơi đông người như thế phải chăng là một phép thử khả năng tư duy của họ?
Việc treo những câu khẩu hiệu như những lời khẳng định chân lý tại những khu vực công cộng hay việc phát sóng những bộ phim tài liệu, phóng sự mang tính một chiều. Có phải đó là sự lừa dối và coi thường nhân dân trong xã hội đa thông tin hiện nay?
Nếu vậy, trước khi Đảng CSVN có thêm một hành động nữa, nên chăng hãy ngồi lại với nhau để đi tới một nhận thức chung cho câu hỏi rằng “Ta đang sống ở thời đại nào?”
Một hành động đúng chỉ có thể xuất phát từ nhận thức đúng!
(Ấy chết! Tôi là ai trong ánh háo quang soi đường sáng ngời ấy mà dám tỏ vẻ dạy đời chứ?)
Trần Anh Tuấn