Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

TỔ HÙNG VƯƠNG ƠI!


TỔ HÙNG VƯƠNG ƠI!
 NGƯỜI CÒN BAO NHIÊU CON CHÁU?

Dù “Đất nước” gồm cả những thang đo định lượng như Lãnh thổ, Lãnh Hải, núi non,...  Còn “Dân tộc” thường đặt vấn đề về Truyền thống, Bản sắc,..v...v....  Tuy nhiên, nói “Yêu nước” mà không đồng nhất với “Yêu dân tộc” thì anh thành người mất gốc! Hộ chiếu của anh chỉ là Hộ chiếu rởm!



1.     Lịch sử hào hùng
Vài nghìn năm trước, Tổ Hùng Vương lập cõi, gây dựng giống nòi, định hình và phát triển lên một nhà nước của dân tộc Việt Nam ngày nay.
Trải bao thăng trầm lịch sử, con cháu Người với tiềm chất của Rồng Tiên luôn vững vàng trước  sóng gió, đè chân lên khó khăn và vươn tay dũng mãnh nắm giữ ngọn cờ tự chủ trước kế độc mưu thâm của những loài ba ba, thuồng luồng. Những dã thú này thích nhăm nhe giơ nanh thò vuốt đòi nuốt sống nước Việt bằng những thủ đoạn từ Văn hóa, Kinh tế cho tới Quân sự
Tinh thần dân tộc của người Việt đã khiến cho cả nghìn năm âm mưu đồng hóa của lũ sài lang trở nên công cốc, thậm chí còn khiến chúng tự tay khắc lên khuôn mặt vốn đã hắc ám của mình những vết thương đầy dơ bẩn, ê chề nhục nhã.
Nước nhà từng có lúc trở nên hùng cường. Các triều đại huy hoàng Đinh, Lý, Trần, Lê,.. đã tô thắm trang sử vẻ vang bằng võ công anh hùng, bằng máu và bằng tinh thần tự tôn dân tộc cao ngất trời
Đã có những tuyên ngôn tràn khí tiết “... Ta muốn đạp cơn gió mạnh, cưỡi luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Nam Hán..”.
 Đã có những tiếng thét bi hùng “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc” .
 Đã có những tinh thần khẳng khái “Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu tôi đi!”.
 Đã có những ý chí mãnh liệt “Đánh cho để tóc dài, đánh cho để răng đen... Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ!”. ...
          Đã có rất nhiều những tấm gương giữ nước, rất nhiều những biểu tượng nâng niu hồn dân tộc.... Phẩm chất ấy luôn mạnh mẽ và xuyên suốt các thế hệ kể từ khi Tổ Hùng Vương dựng nước


2.     Nguy cơ
Hồ Chủ tịch từng dặn “Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”.
Lời này đặt trong thời đại hôm nay nghe có vẻ như lý luận không phù hợp lắm với thực tiễn.
Chẳng biết từ khi nào, có vẻ như lũ Lê Chiêu Thống bỗng đội mồ ngoi ngóp sống trở lại. Chúng tự xem Việt Nam giống như một cái chuồng gà của Trung Quốc.
Cái chuồng ấy nó muốn đan rộng bao nhiêu thì đan, thu vừa, co nhỏ thế nào cũng tùy. Và cái phận gà cùng lắm chỉ rướn cổ quang quác lên vài tiếng, rồi thì cũng phải dồn cả vào với nhau.
Dân số thì mỗi ngày mỗi to, tài nguyên thì mỗi giờ mỗi nhỏ. Cái quan trọng nhất là ngọn lửa thiêng mang tên “Dân tộc” lại chẳng biết tù mù, le lói ở chỗ nào.
(Ngọn lửa ấy khi ẩn khi hiện bởi có phần nhiều đóng góp của các anh nhà giáo. Mà ngay trong đội quân “những người lái đò” ấy, có một bộ phận không nhỏ những chàng, nàng phản quốc.
Tôi coi giáo viên làm gương xấu đồng nghĩa với việc giết chết cả một thế hệ. Thế thì đâu chỉ mỗi đất Hà Giang mới có một hiệu trưởng Nguyễn Trường Tô?)
Xã hội văn minh, loài người cũng tiến bộ. Khái niệm “Đầu hàng giặc” thời Phong kiến bây giờ đôi khi man trá đội lốt những ngôn từ ru ngủ.
 Không biết có đúng hay không nhưng trong chuyện “Giữ lấy nước”,  giới truyền thông gần đây có vẻ như lạm phát những “Yêu cầu”, “Mềm dẻo”, “Hết sức kiềm chế”, “Tôn trọng lẫn nhau”, “Đấu tranh hòa bình”,...
Mạnh hơn tí nữa là “Kiên quyết” với “Quyết tâm”... Mà chẳng đếm nổi quyết tâm tới lần thứ bao nhiêu rồi.?
Và vì xã hội văn minh nên cái cách xâm lược của giặc ngoài cũng thay đổi ít nhiều. Trước đây thì phang nhau trên chiến trường, khi thắng trận thì dìm nhau trong nền văn hóa nhằm đồng hóa. Giờ đây thì ve vãn thay cho đấm đá. Bá cổ choàng vai, tay bắt mặt mừng mà gửi tới nhau những con vi trùng thổ tả.
          Mức độ lấn của loại này còn độc hơn cỏ dại. Khi nó đã tròng vào cổ dăm ba thứ “tốt” với một đống dây xích có chữ “vàng” thì cứ tha hồ mà sống chung với ung thư. Họa lâu lâu có ho he ấm ức thì cũng chỉ “Cục cục” trong cổ họng như vịt bị nhồi vậy.
Cay thì không cay nhưng cú!.
 Tức thì không tức mà bực!

3.     Nội giặc và ngoại tặc
Được một ngày nghỉ lễ, buổi sáng ra quán nước vỉa hè cùng ông bạn. Nhâm nhi ly cà phê đắng, đọc một bài báo đưa tin vui rằng Nhà nước đang đề nghị lễ hội Đền Hùng trở thành Di sản văn hóa thế giới, nói chuyện ôn lại truyền thống cha ông và nhớ tới lời nói của cụ Chủ tịch nước căn dặn các cháu thiếu nhi. Tôi hỏi bạn là làm thế nào để “cùng nhau giữ lấy nước”?.
Trả lời “Thì phải yêu nước trước đã!”.
Tôi lại hỏi “Yêu nước là như thế nào?”...
Hắn nhếch mép lôi ra một lô xích xông loảng xoảng những câu khẩu hiệu rền vang, bóng loáng:
 Yêu nước là yêu XHCN! Là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh! Là nộp thuế! Là cống hiến cho xã hội! Là bảo vệ cảnh quang môi trường! Dọn dẹp đường thông hè thoáng! Là cầm súng giữ gìn biên cương! Là....
Nhiều lắm! Tôi nghe ù hết tai mà mãi không thấy bạn tôi gợi trúng trái tim mình đành cắt lời:
-         Yêu nước là yêu dân tộc! Trước tiên phải có tình yêu dân tộc đã.!
Nghe có vẻ chung chung nhưng chắc không sai. Phải rồi! Nếu không có tình yêu dân tộc, lòng tự hào nòi giống, hãnh diện truyền thống vẻ vang của ông cha và trân trọng những giá trị tổ tiên để lại. Nếu không có những tình cảm như thế trước tiên, thì không thể gọi là yêu nước!
Khi đã yêu dân tộc, nghĩa là đừng khi nào có ý định làm suy thoái nòi giống. Cổ vũ cho hiện tượng hối lộ, chạy quyền chức,... có khác nào sắm thêm binh khí cho con ma bán giang sơn?
Nghĩa là kẻ nào đó xúc phạm đến quyền lợi dù chỉ một người anh em có quốc tịch trên vùng lãnh thổ hình “tia chớp” này mà ta không làm gì tức là ta đang bị Tổ Hùng Vương loại ra khỏi dòng giống Tiên Rồng rồi! Còn đâu Nước nữa mà yêu!

Lần này hắn cũng lại im lặng, đứng dậy trả tiền. Ai về nhà nấy

Trần Anh Tuấn

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

TỐI HẬU THƯ!


THƯ VIẾT THÁNG 3 NGÀY MỒNG 8

       .Suy cho cùng, hôm nay cũng là ngày Quốc tế đàn ông!... Bởi có niềm vui được đội các chị em lên đầu mà không sợ bị mẹ đánh vì tội "rúc váy đền bà" 



Mến gửi các chị em!
Các chị đừng có “vùng lên” làm gì cho mất công! Vì từ lâu rồi cánh mày râu chúng em đã cam phận “nhãi nhép”, luôn run rẩy và phủ phục dưới những bàn chân mềm mại. Dẫu cho những gót sen ngọc ngà ấy thường ưa thích vận những đôi giầy cao nghễu nghện có đế làm bằng đinh.
Nếu có trót “vùng lên” thì cứ tà tà mà hạ xuống để bọn này còn mảy may nuôi chút cơ hội được ôm eo mà đỡ ngồi dậy như trong phim

Các chị cũng đừng dại dột mà đòi quyền công bằng như chúng tôi! Vất vả lắm!
Toàn phải luyện tập như tù hình sự để tăng sức bền cho mấy món công phu “Thăm dò”, “Thậm thụt”, “Rình rập”,  “Ve vãn”, “Theo đuổi”,.... thậm chí phanh ngực áo sẵn sàng tử chiến trước những kẻ cùng giới để giành bằng được “con mồi” là các chị
Với lại công bằng thế quái nào được mà đòi với chả hỏi! Có ông bác sĩ nào lại nhất định giành quyền được mổ lợn cùng anh chàng thiến heo không? Cũng chẳng có thằng cha lái xe nào lại yêu sách đòi cầm cái vô lăng máy bay cả...
Thượng đế bắt chúng tôi không được đẻ nên cũng tước luôn cả bổn phận cho con bú, vào bếp với giặt giũ mất rồi.

Và các nàng cũng đừng hăm dọa chúng tôi bằng những giọt châu ngọc trên hai khóe mắt thần tiên của các nàng làm gì!. Tất cả chúng ta khi sinh ra không ai là không ọ ẹ cất tiếng oe oe hết.
 Thành thử kỉ niệm đầu đời của riêng phái mạnh là thứ âm thanh ngồ ngộ, chát chúa và rất đáng xấu hổ. Nó từa tựa như tiếng của con dê đầu đàn đang trong thời kỳ hăng hái.
Cho nên, nếu các chị cứ khóc sụt sùi hay thút thít thì cánh này vẫn cứ liên tưởng như thường tới âm thanh của kỷ niệm đầu đời: “Oe oe!” Hoặc “Be be!” gì đấy. Mà lúc đó lại nghĩ các chị đang bắt chước dê thì không lịch sự chút nào.


Thân nhắn các đồng đội!
Xin gửi tới lời chào mừng toàn thể thế giới đàn ông!
Hôm nay thì cứ xả láng dùng các mỹ từ  như “Nàng tiên”, “Nữ thần”, “Mẹ chúa”,  “Bà hoàng”,.... hay “Người quản lý tuyệt vời”, “Tư lệnh của đời tôi”,...  hoặc “Bông hoa của vũ trụ”, “Nơi khởi nguồn của niềm tin”, v..v.... vô tư đi.
Vì  ngày hôm nay, lũ anh hùng chúng ta cứ tha hồ chém gió mà không sợ bị mè nheo, dè bỉu là “Những kẻ nịnh thần”.
Trường hợp nếu chúng ta không may bị ném vào bếp tự nấu bữa cơm, hay bị quẳng vào nhà tắm thơm nức hương xà phòng để giặt cái áo của chính mình thì còn chần chờ gì nữa mà không xuống đường giương cao cờ phướn, khẩu hiệu yêu cầu thế giới buộc phải đẻ thêm ra một ngày, kiểu như : “Quốc tế đàn ông khởi nghĩa” chẳng hạn

          Tóm lại là lũ chúng ta sẽ phải đồng thanh như các đấng Vẹt, Khướu đang chễm chệ trong  lồng sơn sơn thếp vàng ở ngoài vườn kia mà thi nhau rướn cái cổ cò lên tấu một giai điệu muôn đời, tỷ như:
Xin trao cả cuộc đời chúng tôi cho các bà, các mẹ, các chị, các em, các nàng... trong ngày 8.3 này – Ngày mà riêng mấy con số oái oăm cũng khéo xếp thành 1,5 cái còng số tám (8)

........................................................
......................................................................

Hôm nay! 
mùng tám tháng ba...
Chúng tôi xin chúc các "bà" vài câu:
Em xanh tóc,
chị nhuộm đầu,...
Đều vui như thể phút đầu mới yêu
càng xinh..
càng đẹp...
... Càng kiêu...
Đã cười - Quán đổ đình xiêu mới cười...

Dạ thưa các "mẹ", chúng tôi:
Tháng ba mùng tám...
sướng đời Nam nhi
"Vùng lên" thì vùng lên đi!
Tặng hoa cho "phía bên kia" mới là...

Hôm nay
là "chị"
là "bà"...
Ngày mai thì nhé! Chỉ là "em thôi"
Đừng hòng soán vị, đoạt ngôi
Coi chừng lệch đất nghiêng trời!!! Biết chưa?

E hèm!... Dà dạ!... Xin thưa.....


Thân mến!
Trần Anh Tuấn

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

PHẢN BIỆN? PHẢN BIỆN XÃ HỘI?


CÒN LÂU LẮM!



Đương nhiên, một xã hội chậm phát triển là một xã hội thiếu nhiều ... cơ sở cho sự phát triển. Trong đó, không thể không nhắc tới “Phản biện” nói riêng và “Phản biện xã hội” nói riêng. Thậm chí đây còn là một tiền đề tối quan trọng trong việc mãi dẫm chân dưới vũng lầy hay cất cánh bay lên.



Bài viết này xin mạo muội nêu lên một giả thuyết, lý giải tại sao ở nhiều quốc gia, đã từ lâu Phản biện là một phần không thể thiếu trong cuộc sống thì tại Việt Nam, nó vẫn là một khái niệm xa xỉ của đa số trí thức, đừng nói là nhân dân.
Hãy bắt đầu từ câu chuyện văn hóa. Tại Châu Âu, người ta chấp nhận đánh đổi mọi thứ để đi tới tận cùng chân lý. Copecnic chống lại nhà thờ với thuyết “Nhật tâm”, “Nguồn gốc các loài” của Darwin giúp khoa học thêm một cách nhìn mới về lịch sử tiến hóa của loài người.  K. Marx với câu nói “Hạnh phúc là đấu tranh”, ông tổ của học thuyết Cộng Sản này đã đưa ra hệ thống lý luận nhằm phản biện, bác bỏ những giá trị cơ bản của Chủ nghĩa Tư Bản. Chưa biết đúng sai thế nào nhưng chắc chắn khiến phần bên kia của thế giới buộc phải điều chỉnh lại. Xã hội nói chung tốt đẹp hơn lên.
Còn tại Việt Nam, “Lời nói chẳng mất tiền mua – Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” có tức quá thì cũng cố mà an ủi “Chín bỏ làm mười”. Sống xuê xoa, hòa thuận, thà chấp nhận sống chung với khuyết điểm còn hơn là nỗ lực tìm hiểu, cải tạo đối tượng.
 Lại có đứa bé 5 tuổi nhất định đòi cha nó phải giữ lời hứa từ tuần trước, là chủ nhật này đưa cả gia đình đi chơi Thảo cẩm viên. Oái oăm thay, người bố lại coi việc tụ tập, bù khú với bạn bè trong ngày nghỉ quan trọng hơn là giữ lời với con trẻ. Thế là ông mắng “Im ngay! Để tao nói mẹ mày ra chợ mua đền cho món đồ chơi!”. Nó vẫn không chịu.
A! Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư!... Thế là thằng bé bị nọc ra tặng cho mấy con lươn vào mông đít. Lần này nó xin tha rối rít để tránh bị ăn thêm đòn chứ chẳng còn chút ý kiến ý cò gì về việc đi sở thú nữa, và thấy mong muốn ấy là một sai lầm khiến phải mang vạ vào thân.
Văn hóa ứng xử tại Việt Nam cơ bản là:  Sẵn sàng hùng hổ hành động khi ai đó va chạm xe cộ nhè nhẹ với ta nhưng thường làm ngơ trước thiệt thòi lớn của cộng đồng nếu sự thiệt thòi ấy không trực tiếp ảnh hưởng tới quyền lợi của mình.  Người trẻ buộc phải nghe người già, kẻ dưới tự nguyện với người trên, mặc nhiên coi những phát biểu của bậc đi trước là “chân lý”.
Thế mới có chuyện cả nghìn năm nay, chúng ta coi đạo Nho là khuôn vàng thước ngọc mà chẳng thèm để ý đến những tì vết dù là nho nhỏ trong cái hệ thống lung linh ấy.
 Cho mãi tới thời đại ngày nay mới mang máng nhận ra sự bất hợp lý, ví như cổ vũ chế độ độc tài (Vua là con trời), ủng hộ lối học tầm chương trích cú, hay khuyến khích lối ứng xử mang nặng tính bất bình đẳng giới (Trọng nam khinh nữ), v...v...
Trở lại với câu chuyện trên, giả sử đây là trường hợp xảy ra tại một quốc gia phương Tây, chắc chắn người hạ roi xuống đứa trẻ sẽ phải lo sốt vó, vì biết đâu chừng, thằng nhóc lại nhấc điện thoại lên nhờ cảnh sát can thiệp vào hành động trấn áp vô lý của người sinh ra nó.
Câu chuyện về Văn hóa lại kéo theo câu chuyện về Giáo dục. Một nền học mà cái “danh” nhiều hơn cái thực chất đã khiến cho nhà trường đôi khi lại trở thành cha mẹ của các bậc phụ huynh có con em từ lớp Chồi tới bậc Tiểu học. Để khi xin được cho chúng nó vào trường rồi thì lại muốn “Con của tớ là đứa học giỏi nhất nhì lớp”. Mà trong muôn ngàn cách lấy thành tích học tập thì việc ngoan ngoãn nghe lời giáo viên vẫn là một “tiểu xảo” phổ biến. Lâu dần, “tiểu xảo” ấy mặc nhiên được chấp nhận như là một dạng của thiết chế.  – Thầy đã nói thì cấm có sai!
Thế là tiếng nói độc lập của cá nhân khi còn trẻ lại bì vùi thêm một lớp sóng nữa.
Được biết, sự hình thành một nhân cách phụ thuộc rất nhiều vào quá trình Xã hội hóa của cá nhân giai đoạn còn nhỏ tuổi. Ở Thụy Điển, người ta coi đây là “Thời kỳ vàng của cuộc đời”. Tại Nhật Bản, học sinh đến trường tưởng chơi nhiều mà hóa ra lại học chất lượng, từ mỗi trò nghịch ngợm mà các em tự xây dựng tư duy và cách tiếp nhận kiến thức cho riêng mình để không trở thành bản sao của ai hết,...
Do vậy, hình thành hay không hình thành tư duy phản biện cũng manh nha từ lứa tuổi này.
Bức tranh giáo dục nước nhà vốn đã ảm đạm nay còn bị tô điểm thêm những sắc màu đen tối. Ấy là hiện tượng nhiều SV giỏi ra trường chưa chắc đã có việc làm tốt còn những chàng dốt nhưng nhà to, thế lớn – tức “Vốn xã hội” hơn hẳn thì lại băng băng trên đường hoạn lộ. Nỗi bất công ấy đã thành một thứ luật bất thành văn nên chẳng mấy người thèm mở miệng, hoặc do mở mãi mỏi cả hàm mà đâu thấy suy chuyển gì nên đành dằn lòng chịu đựng.
Văn hóa Việt Nam, Giáo dục Việt Nam góp phần tạo nên xã hội Việt Nam. Một xã hội mà “câu chuyện cơ chế” luôn là một đề tài nóng hổi.
Trong nhiều trường hợp, đường lối của nhà nước (có thể) đúng đắn nhưng cấp thi hành lại thực hiện ngả nghiêng. Bởi họ không có hay không dám cất lên tiếng nói phản biện công khai nên chỉ dám “bày tỏ ý kiến” thông qua việc chui qua những lỗ hổng của cơ chế để làm lợi cho bản thân. Câu khẩu hiệu “Phê bình, tự phê bình” chúng ta nghe đã quá quen song thử hỏi có mấy tổ chức hay cá nhân làm tốt? Bởi nền văn hóa và kinh nghiệm trong môi trường giáo dục trước đó đã cho họ những “con đường” ứng xử rồi.
Gần đây, có ông lãnh đạo thành phố Hải Phòng đã cất tiếng nói phản biện cả báo chí lẫn ý kiến của chính phủ. Có người nói ông dũng cảm vì bảo vệ cấp dưới, lại có người nói ông dũng cảm với suy nghĩ của chính ông, rằng: Trước các cụ hưu trí, những người gần đất xa trời, lẩn thẩn hết cả rồi thì nói gì mà chẳng được!
Ông làm thế bởi che chắn cho cấp dưới hay vì có lý do để khẳng định cả báo chí lẫn chính phủ đều sai? Phải chăng đây là một ngoại lệ? Tôi cho rằng không! Vì một lỗ hổng nào đó của cơ chế khiến vị này sẵn sàng đánh một “Canh bạc phản biện”  - Được thì ăn, thua thì cùng lắm làm... kiểm điểm.
Ở đây, “cơ chế” đã tiếp tay cho ông làm liều.
Vậy là...
Nếu như trên thế giới, người ta coi bậc Trí thức sinh ra để nghiên cứu, sáng tạo, hoài nghi khoa học và phản biện xã hội thì tại Việt Nam, hình như phần nhiều các trí thức chỉ bắt đầu học cách phản biện (bức xúc thì đúng hơn) khi thôi làm quan chức.
Vì cơ chế này không khuyến khích họ đánh đổi giữa những ham muốn cá nhân và lợi ích cộng đồng.
Đương nhiên, một xã hội muốn phát triển phải cần rất nhiều yếu tố, song không thể không có sự song hành của “Phản biện” nói chung và “Phản biện xã hội” nói riêng. Khi nào để điều đó không còn là một khái niệm xa xỉ tại Việt Nam? Như trên vừa nói, với nền văn hóa ấy, với đặc điểm giáo dục này, với cơ chế hiện tại,... Hãy còn lâu lắm.!
Hi vọng lắm thay nhận xét vừa rồi chỉ là võ đoán.

          (Nói thêm: Bài này tôi gửi và đã đăng trên tuanvietnamnet với tiêu đề “Phản biện xã hội và lối sống tiểu xảo” - http://www.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/61655/phan-bien-xa-hoi-va-loi-song--tieu-xao-.html
Sau khi xem bài, tôi lại muốn bổ sung thêm chút nữa để hoàn thiện hơn theo suy nghĩ của tôi)
Trần Anh Tuấn

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

TÌNH YÊU VỚI LUẬT?



Thông thường, có hiểu nhau thì mới yêu nhau được. Nhưng trong trường hợp này, theo tôi là chẳng mấy biết nhau nhưng vẫn ra rả ca ngợi niềm hạnh phúc vì được sống trong nhau.

Bàn về Pháp luật nước nhà có lẽ là hơi thừa bởi đã được nói tới quá nhiều, chỉ xin có vài lời nhận xét về thái độ ứng xử với luật pháp của dân ta. Lượm lặt một vài vụ chưa hẳn là điển hình cũng thấy vô số chuyện để phân vân.
Khi tiếng súng Đoàn Văn Vươn vừa vang lên, chân dung ông chủ đầm tôm này được đa số báo chí trong nước vẽ nên như là một tên đồ tể máu lạnh, chỉ biết lợi ích cá nhân, ngồi xổm lên chính quyền  mà phì phèo thổi khói vương trên đầu nòng súng đạn hoa cải. Ông giám đốc công an Hải Phòng tô điểm thêm vào bức tranh sinh động những mỹ từ hoành tráng trong cuộc đột kích, cưỡng chế quyền lợi người dân, tung hê thành tích, coi đó như “Một trận đánh đẹp!” và đề nghị đưa vào trong giáo trình để cán bộ, chiến sĩ học tập,...
Cho tới khi dư luận ồn lên, nhân sĩ trí thức đặt câu hỏi, tướng Lê Đức Anh lên tiếng, người đứng đầu chính phủ vào cuộc,... thì gió lại đổi chiều. “Kẻ côn đồ” với những hành xử “Giang hồ” nghiễm nhiên trở thành một “Anh hùng” cũng nhờ báo chí..
Người nông dân chăm chỉ ấy hiện đang trả giá cho hành động bất khuất của mình sau song sắt. Nhà cửa bị san phẳng, đến túp lều mới dựng của vợ con lại cũng vừa bị bọn nào đó đập phá
Làm “Anh hùng” sau khi vác súng chống lại lực lượng vũ trang của chính quyền, lại đẩy một số “đầy tớ” về vườn, buộc phải làm thân “ông chủ” thì một túp lều chứ đến ba bốn cái “chòi canh cá” dựng lên lại bị phá là vẫn còn ít.
Nhưng bà con đã mãn nguyện với kết luận của Thủ tướng nên chẳng mấy để tâm tới kẻ nào đã bình định chốn chui ra chui vào của thân nhân người hùng nữa.

(Cái túp lều dựng tạm lại cũng bị "bình định")


Chuyện thứ hai, ấy là việc một công dân yêu nước phạm tội “Trốn thuế”.
Bloger Điếu Cày tức nhà báo Nguyễn Văn Hải, người hăng hái trong phong trào xuống đường biểu tình chống bành trướng Trung Quốc, tố cáo âm mưu gặm nhấm giang sơn một cách ti tiện của kẻ láng giềng nham hiểm này. Sau khi hết thời gian chấp hành án phạt tù thì bỗng nhiên anh Hải... mất tích. Và chính quyền cũng chẳng thèm giải thích. Một công dân mất liên lạc những gần nửa ngàn ngày (16 tháng) ấy vậy mà việc tìm anh chỉ xôn xao ... bên ngoài lãnh thổ, nhờ những tờ báo nước ngoài.
Tưởng như lòng yêu nước và cái tội hình sự kia là 2 khái niệm chẳng liên quan gì tới nhau. Vậy mà dường như nó lại có mối quan hệ nhân quả khá rõ ràng.
Chợt nhớ tới Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Ông Vũ bị công khai truy tố và kết án bởi tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước sau một vụ khám xét nhà nghỉ bất ngờ của công an, từ đó, các chiến sĩ thu giữ được 2 cái dụng cụ tránh thai dành cho cánh đàn ông. Có người nói vui: Con đường gán Tiến sĩ Vũ vào điều 88 BLHS của nhà nước bắt đầu từ manh mối 2 bao cao su.
Phải chăng trốn thuế và quan hệ không lành  mạnh là 2 trong số hệ thống những lý do nhằm đảm bảo cho dân tình không quá xôn xao?



Vụ thứ 3 cũng ly kỳ chẳng kém.
Những tưởng khái niệm “Án cao su” đã bị khai tử từ những năm 90 của thế kỷ trước, thế mà nay nó lừng lững quay lại rồi đổ ập xuống số phận mong manh của người phụ nữ yếu ớt Bùi Thị Minh Hằng.
Được biết, đây là một thứ “Án chung thân không chính thức” mà các văn bản thường gọi là “Tập trung cải tạo”. Trước kia, nó là nỗi ám ảnh của những “quái tù” sừng sỏ nhất. Không có quan tòa tuyên, cũng chẳng có thời gian cụ thể, người ta dí cho anh một lệnh “Tập trung cải tạo” vài ba năm, sau đó “xét thấy” anh có tiến bộ thì tha, còn nếu ngứa mắt hoặc chưa vừa lòng lại ban cho một chữ ký thêm lệnh nữa, lệnh nữa,... Thế là anh đành ngậm ngùi nói lời chào khoảng trời tự do để tiếp tục công cuộc cho sứ mệnh của “Cục Lao Cải” – Cục Lao động, cải tạo.... Từng có những người cả ¼ thế kỷ sống kiếp “Cơm cân, áo số” mà chẳng rõ mình mang tội danh gì.
Chị Hằng tham gia bày tỏ chính kiến chống Trung Quốc (Lại Trung Quốc) thể hiện một tinh thần yêu nước nồng nàn, chị giương cao khẩu hiệu “Phản đối đàn áp người ủng hộ Quốc hội ra Luật biểu tình” là quyền đương nhiên có của công dân một nước dân chủ. Việt Nam luôn nhận phần “Dân chủ” về mình mà chẳng hiểu cớ gì lại dúi bản án cao su vào tay người phụ nữ yêu tự do, thừa lòng tự tôn dân tộc ấy?




Tôi hơi dài dòng như thế chỉ để sơ sơ một vài nhận xét về thái độ ứng xử với luật pháp của người dân trong nước.
Chuyện thứ nhất, cà xã hội đều quan tâm. Hiện tượng Đoàn Văn Vươn như một ngòi nổ cháy vào thùng thuốc súng đầy bức xúc trong tâm lý đại chúng về vấn nạn tham lam, cửa quyền, độc đoán, dối trá, bao che lẫn nhau,... của một bộ phận luôn tự hào vì trên ngực có thẻ “Đầy tớ”. Người ta mổ xẻ nhiều văn bản sai quy định chưa hẳn vì có thừa tinh thần thượng tôn pháp luật. Mà dường như việc dẫn ra những căn cứ pháp lý này với mục đích bác bỏ những quyết định kia, như đã nói, nhằm thỏa mãn nhu cầu tâm lý ghét lũ sâu mọt mà thôi.
Bởi, với câu chuyện thứ 2 và thứ 3 thì chỉ có một số ít nhân dân chú ý. Nếu trong một quốc gia mà đa số công dân nắm vững luật pháp, hiểu những quyền lợi chính đáng dành cho riêng mình, dành cho cộng đồng mình, cũng như ra sức bảo vệ tới cùng những tổn thương mà luật pháp bảo vệ mình ấy có thể gặp phải thì chắc chắn việc một cá nhân bị chính quyền phong tỏa trái luật hơn năm trời hay việc cũng chính quyền đưa ra quyết định tập trung vô thời hạn trong một nhà nước “Pháp chế XHCN” là không thể chấp nhận. Báo chí phải vào cuộc, công luận sẽ đòi câu trả lời. Chứ không phải im re, khiêm tốn nhường sự thắc mắc cho các cơ quan thông tấn bên ngoài lãnh thổ
Chỉ mong không phải là vì lý do công dân Việt Nam quá hiền lành, bàng quan ngay cả với những quyền cùng lợi ích chính đáng được pháp luật quy định, mà ở nguyên nhân báo chí nước nhà kém cỏi, không làm tốt chức năng cung cấp thông tin (tôi không cho là bị quản lý) khiến cho chẳng mấy người biết mà đòi hỏi.
Tuy nhiên, một nhà nước của dân, do dân và vì dân mà “Dân” lại thờ ơ ngay cả với thứ mình đang sở hữu thì thật đáng phải suy nghĩ.

Trần Anh Tuấn

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

TỪ BỎ


LẠI MỘT CUỘC CÁCH MẠNG LÙI

Nghịch lý là ta sinh ra nó, tôn thờ nó để rồi nó quay lại vụt vào mặt ta một cú đau điếng, bóp nghẹt trái tim ta nhức nhối, vùi ta ngập ngụa trong vũng lầy thất vọng... Thế mà cho tới bây giờ ta vẫn muốn có nó.



Từ việc nho nhỏ như cai thuốc lá tới việc lớn hơn là tự kết liễu cuộc đời mình, đó là những sự từ bỏ mà đa số chủ thể của những hành động ấy không cảm thấy tiếc nuối.
Còn có một sự chia tay luôn để lại trong lòng người những trăn trở, dằn vặt, thậm chí đau đớn. Nó vô hình nhưng tất cả sức nặng của bao nhiêu ngậm ngùi, tức tưởi, nhức nhối, khổ sở lại hữu hình hằn sâu lên đôi mắt của đời người mỗi khi ngước mắt lên nhìn trời, dõi về phía xa xăm và nhớ về nó. Tôi tạm gọi đó là sự từ bỏ những giá trị.
Anh A đành dang dở giấc mơ vào đại học vì hoàn cảnh kinh tế gia đình quá khó khăn.
Chị B tan vỡ mộng giai nhân khi trong lúc vui đùa bị con chó phản chủ táp cho một cái trúng mũi
Ông C trước khi nhắm mắt vẫn tự trách mình không dám theo đuổi tới cùng một mối tình nên thơ thời trai trẻ.
..v....v...............
Vì hoàn cảnh cuộc sống, vì tình thế xã hội, vì năng lực bản thân,... Không phải ai cũng thực hiện được những mong ước của mình. Lý tưởng khi đã lập trình mà không thể thực hiện có khác gì một cánh chim trời ủ rũ, buồn bã và gục ngã trong hằn học bởi cái lồng sắt lạnh lùng, kiên cố đâu?. Và cánh chim ấy coi khoảng không gian cao rộng ngoài kia là một giá trị cao vời để rồi dẫu không muốn nhưng cũng phải chiêm chiếp cái mỏ buồn tủi mà hót lên giai điệu chia tay.
Trong tác phẩm “Đời thừa”, nhà văn Nam Cao đã vẽ lại quá trình chia tay vừa âm thầm vừa đau đớn của nhân vật Hộ với ước mơ được đoạt giải Nobel của mình. Hộ muốn làm nghệ thuật chân chính nhưng lại buộc phải sáng tác những tác phẩm cẩu thả bởi sự thúc ép của manh áo, miếng cơm. Tôi coi đây là một trong nhiều điển hình của nỗi cay đắng, buộc phải gói gém ước mơ, cẩn trọng gói ước mơ lại, cài thêm hoa, tô thêm phấn, rồi từ từ thả nó vào thùng rác.
Đời người là quá trình thay đổi vị trí giữa các giá trị. Đứa bé mới sinh luôn cần bầu vú mẹ, khi chập chững, giá trị của nó là cái kẹo hay cây kem. Lớn lên một chút nữa thì đồng tiền mới là thứ có ý nghĩa hơn. Rồi tình yêu, sự nghiệp, danh vọng,.... Cho tới khi ngửi thấy mùi thơm thơm của đất thì một viên kẹo của đứa cháu nội dúi vào bàn tay nhăn nheo đôi khi lại mang một giá trị vô cùng lớn đối với cá nhân ấy.
Tuy mỗi giai đoạn cuộc sống luôn có sự thay đổi vị trí các giá trị như đã nói ở trên, nhưng có một thứ giá trị cơ bản, hầu như bất biến, luôn luôn hiện hữu trong tư tưởng dẫu trong bất cứ thời kỳ nào. Giá trị ấy, như đã nói, tôi gọi là lý tưởng.
Mỗi người mỗi lý tưởng, khó ai có thể sống mà không lý tưởng. Hiện thực hóa lý tưởng là hạnh phúc lớn nhất của cá nhân. Ngược lại, đó là bi kịch dai dẳng kéo dài, cho tới khi con cháu tề tựu đông đủ phủ lên mắt một chiếc khăn mùi xoa mà hãy còn nuối tiếc, hậm hực lắm lắm
Nghịch lý là, những giá trị ấy, ta sinh ra nó, nuôi dưỡng nó, tôn thờ nó để rồi nó quay lại vụt vào mặt ta một cú đau điếng, bóp nghẹt trái tim ta nhức nhối, vùi ta ngập ngụa trong vũng lầy thất vọng. Thế mà bây giờ ta vẫn muốn có nó. Và nó càng trở nên đáng thèm muốn hơn, đẹp đẽ hơn, lung linh hơn khi ta bắt đầu biết chẳng thể nào chiếm hữu được nó.
Đành thôi chia tay. Chia tay theo nghĩa của một cánh chim vẫn hướng về bầu trời dù không thể thoát lồng.
Lại một đêm này ta với ta
Trà lạnh, trăng suông, bóng nhạt nhòa...
Thôi nhé! lý tưởng của ta, ước mơ của ta, hãy cứ càng trong trẻo, lung linh và đẹp đẽ hơn nữa nhé. Vì dường như ta đang kết thúc nỗ lực với ngươi rồi.
Trần Anh Tuấn.

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

SỰ KIỆN CỦA TÔI


TIN ĐẶC BIỆT GỬI TỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA TÔI


Chả biết là vui hay quá vui!: Cuối cùng thì Trần Anh Tuấn và Hoàng Thị Hằng đã quyết định nói lời chia tay...
Sau hơn nửa thập kỷ, chính xác là 68 tháng 27 ngày, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Từ bực bội, đố kỵ, ngỡ ngàng phát hiện, trằn trọc tương tư, trường kỳ mai phục, gian khổ chinh phục, vỡ òa trong chiến thắng,... rồi tới bồn chồn ngóng đợi, thấp thỏm hẹn hò, hờn dỗi vu vơ, ghen lồng ghen lộn,.... Nói chung, quá trình “tìm” và “hiểu” nhau của chúng tôi đã diễn biến theo lối của những bản giao hưởng lộn xộn. Nghĩa là đang mưa thì bừng nắng, đang nắng bỗng sóng thần, đang sóng thần lại mở toang ra một thảo nguyên tràn ngập hoa hồng,...  Âu đó cũng là lẽ vận động đương nhiên của tình yêu.
Từng có khi Trần Anh Tuấn trăn trở bởi bóng hồng khác nhưng bằng tình yêu tuyệt vời cùng những “biện pháp giáo dục” không lời, nàng đã khéo léo khiến cho “cánh chim trời” này tự nguyện quay trở về nhảy nhót, bay lượn ở vườn nhà – Thực hiện “chuẩn mực”!.
Xin nói lại cho tròn câu: Cuối cùng thì Trần Anh Tuấn và Hoàng Thị Hằng đã quyết định nói lời chia tay với cuộc sống độc thân!
Vì “lễ nhận còng” (trước Valentine’s Day nguyên một tháng - 14.01.2012 tức 21 tháng chạp năm Tân Mão) chỉ khiêm tốn tổ chức tại 2/3 đất nước (miền Bắc và miền Trung), lại không thể liên lạc hết với bạn bè. Có thể có nhiều người không biết hoặc không đến nhân vui được. Vậy nên mượn diễn đàn này thân chuyển thông báo cùng lời mời trân trọng tới các bạn. Rất mong mọi người tới dự hoặc nếu không có điều kiện thì ở nhà nhâm nhi niềm vui tất bật, bất tận cùng chúng tôi.
Vì, hiện tại tuy chưa, nhưng dự kiến sẽ thay đổi sang cách xưng hô thân mật nhất (đăng ký) tại quê hương vài ngày trước khi thế giới nhập thêm vào bảng thống kê của mình một cuộc hôn nhân hạnh phúc nữa




Thân mến giới thiệu “phóng sự” mà chúng tôi tự làm và phần đầu của “Nhật ký tình yêu”  bằng đôi dòng vui vui theo lối Lục bát  dưới đây
Về “Phóng sự”, nếu bạn có hứng thú, thì mong hãy “cố gắng” hiểu rằng sau phần mở đầu là diễn biến của câu chuyện với: Gặp mặt, rồi suy tư, rồi mưu đồ, toan tính, rồi thực hiện kế sách chinh phục, để rồi cuối cùng nhẹ nhàng lôi nhau ra .... trói

Phần giới thiệu:


Phần đầu - Giới thiệu tình yêu
Hoàng Hằng - Anh Tuấn với nhiều nhạc thơ...


 
 
Phần một:


Một lần "sét đánh" - bơ phờ
Đêm về.. thơ thẩn... ngẩn ngơ... nhớ người...


 
Phần hai:

Lập mưu giăng kín lưới trời
Phen này quyết gắn cuộc đời cho nhau!
 

 
Phần ba & Hậu kỳ:

Cuối cùng nàng cũng dính câu
Cam tâm tình nguyện gối đầu kề vai...
 


Phía sau “Phóng sự tình yêu”:


....................................................................................................


THÊM MỘT VÀI TƯ LIỆU CHO TRỌN VẸN HƠN NHÂN NGÀY 
LỄ TÌNH YÊU 14.02


Trăm năm - ngày tháng không dài
Trầu cau sắm gấp - một hai - cưới liền!

LỄ ĂN HỎI

LỄ VU QUY





......................................................................................

&

NHẬT KÝ TÌNH YÊU

Hồi thứ I

Trần Anh Tuấn, Hoàng Thị Hằng
Tình yêu ấy cả vạn năm mãi còn
Giờ xin điểm những nét son,
Cả u buồn nữa cho tròn nhân duyên.
.........................
Cái năm gà gáy lên đường (2005- Ất Dậu)
Trăm ngàn sĩ tử bốn phương đua tài
Đất Ninh Bình, một chàng trai
Tuổi ngoài hai chục vẫn hoài cô đơn

Thông minh hơn cả tiếng đồn
Mộng cao, chí lớn: Giang sơn thu về!
Dáng nam nhi hết chỗ chê
Phong lưu là tính, đam mê là thần
Bảy năm lưu lạc phong trần
Gió sương càng vững bước chân anh hùng
Đệm “Anh”, tên “Tuấn”, họ “Trần”
Chỉ nghe qua đến quỷ thần cũng ghê
Đi thi thắng... như chẻ tre
Viết chơi chơi cũng rinh về giải cao
Đại học Văn Hiến nghênh chào
Sửa sang hành lý chàng vào phía nam...

Hồi thứ II

Huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An
Xã Nghi Phương, ở một thôn êm đềm
Vào năm cô chuột lên hương (1984-Giáp Tý)
Thiên đình gửi một nương nương xuống trần
Dân gian gọi : Hoàng Thị Hằng
Tên “trăng” mà đẹp hơn trăng đêm rằm
(Chỉ phiền: Da... hơi ngăm ngăm
Nhọ nồi phải gọi bằng ông bằng bà)
Nàng là chị nhớn trong nhà
Giỏi giang là tính, nết na là người
Muôn hoa ghen một nụ cười
Tóc như suối mát, mắt thời ánh sao
Môi ngon như tiệc bàn đào (Ta là “khỉ” mà!)
Dáng đi như thể rẽ vào thiên thai
Ngẩn ngơ bao kẻ tài trai
Nàng không “ôm”, chỉ “ôm” bài ôn thi
Và rồi năm ấy nàng đi...
Vào Văn Hiến, mở thần kỳ tình yêu.

Hồi thứ III

Trăm năm trong “cõi người liều”
Chữ “kiêu” cùng với chữ “xiêu” một vần
Trải qua mấy vụ bực mình
Những điều thu được là tình đơm hoa

Giờ Anh văn, mỗi nàng ta
Hăng hăng hái hái như là... hâm hâm

Lên bảng tựa .. quân xung phong
(So bạn phía dưới như trăng với đèn)
Khiến cho Anh Tuấn điên lên
Định cho cô ả một phen biết tài
“Học hành đã ai hơn ai?
Mà lếu láo, cứ thích oai .. mới kỳ!
Nhưng mà... con nhóc cũng... lỳ!
Làm sao đây? Tính cách gì trị đây?...”

Ngày qua, ngày lại qua ngày
Trong lòng chàng cứ chất đầy ưu tư...

HỒI THỨ IV

Buổi sáng hôm ấy trời mưa
Nước lên xăm xắp, lá khô rơi nhiều
Sân trường vắng vẻ tiêu điều
Sinh viên lác đác lội nhiều hơn đi

Chán chường pha lẫn ưu tư
Khi chàng mới đến... nhỏ vừa.. xuống xe
“Tiên nga? Hay mắt mình hoa?”
(Chàng dụi mấy cái.. ngỡ là... đang mơ)
Nàng đẹp như một bài thơ..
(Vừa mới ráo mực thì mưa rớt vào)
Vô cùng lộng lẫy, thanh tao
(Y như tiên nữ trong Đào hoa viên)
Tóc mây rỏ những giọt thiền
Xiêm y (áo mưa) phấp phới che nghiêng khoảng trời
Mắt trong, răng trắng,... tuyệt vời!
Bỗng nhiên... quay lại... nàng... cười với ai!?
Thế là từ đấy, một hai...
Hạ quyết tâm, chàng tính bài làm thân..

HỒI THỨ V

Thư qua thư lại mấy lần
Nửa năm trôi... lại sắp gần một năm
Nhằm ngay giờ học Anh văn (lại Anh văn!)
Trần Anh Tuấn tự trói mình vào “gông”
“Cú ni, một là chết vinh
Còn hơn chịu sự lặng thinh của nàng!”
Anh dũng! chàng quyết tiến lên
Vượt một bàn... lại vượt thêm một bàn...
Tim run run, tay vội vàng
Rụt rè, luống cuống chìa sang... thư tình:
“Hằng mà biết được ý mình
Thì “đây” với “đấy” sẽ cùng... ấy nha!” (liều thật!)

Đó là bức thư bằng thơ
Làm từ mới đẻ, tới vừa giờ mới xong.
...........................................
HỒI THỨ VI

Có gì hơn cả nhớ mong
Một người chín ngóng mười trông một người
Thư qua đã hai hôm rồi
Mà không thấy nhận được hồi âm chi
Nghĩ lại... rồi lại.. nghĩ đi
Đầu óc chàng nặng như chì vì lo
“Cú này mà nàng không ưa
Thì “tiêu” hai mươi sáu mùa mùa xuân xanh”
“Sông Sài Gòn nước có trong?
Hay sông Lam với núi Hồng gọi đây?”
Chán đời ra tỉnh vào say
“Hôm nay! Chỉ một hôm này nữa thôi!
Nàng mà không trả lời tôi
Thì “đây” nhất định lên trời kêu ca!”



HỒI THỨ VII

Đương khi lòng nổi phong ba
Trái tim nhức nhối như là dao đâm
Bồn chồn chân đạp vào chân
Bàn tay nắm đến mấy lần bàn tay
Ngoảnh sau, ngó trước,... Ô hay!...
Tiên nga giáng thế!- Ngất ngây, tuyệt trần
Ngẩn ngơ.. toát mồ hôi lưng
Hoàng Hằng xuất hiện! Hãi hùng Tề Thiên (biệt danh)
Nhoẻn cười (duyên ơi là duyên):
“Em không... từ chối... anh ... còn... buồn không?”
“Tình thư em đã đọc xong
Nhìn là hiểu tỏng tòng tong ý “mình”!
Đây cũng ...bài thơ xinh xinh...
Em viết để ... tỏ tâm tình... của em...”

Trời ơi! Thế giới đang đen
Bỗng bừng sáng trong tâm hồn chàng trai!

HỒI THỨ VIII


Đường đi có rộng có dài
Tình yêu cũng phải một hai nổi chìm
Từ khi máu chảy về tim
Vui cười ba bữa, giận hờn mấy phen

Cái hôm hò hẹn đầu tiên
Chàng, Nàng tới Thảo cẩm viên tự tình
“Anh – Em” rồi lại “Mình – Mình”
Thế rồi nhấm nhẳng... bỗng thành “Ông – Tui”
Hại cho chàng Tuấn đẹp trai
Đi cùng mà ngỡ ở ngoài cuộc vui
Nàng hết tiến, lại chạy lùi
Nhí nha nhí nhảnh như hồi trẻ con
Thi thoảng lại hét toáng lên:
“Anh ơi! Con khỉ nó... lèn đười ươi!”
Đăm chiêu: “Sao thỏ có đuôi?,
Mấy bà hà mã cứ cười vô duyên?”,...
.....................
“Khi yêu thì ai cũng... điên!”
Chàng nghĩ thế nên không phiền - bỏ qua!
Tới khi cô ả quá đà,
Ngước nhìn về phía xa xa cuối trời...
Mụ rằng: “Ngại quá chàng ơi!
Thiếp xin có một vài lời tự khai...”
?????????????????????
(Hú vía! Sắp tới tiết mục “nói xấu thủ trưởng” rồi. Người không dại là người biết dừng lại đúng lúc!... Lỡ nữ thần hung hăng làm cuộc đảo chính vai trò xã hội thì nguy....)

Trần Anh Tuấn.