Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

GIA TRƯỞNG - NHỮNG CHUYỆN KHÔNG LIÊN QUAN...






Giống như thuốc phiện dùng đúng thì giảm cơn đau, dùng sai thì thành con nghiện.
Giống như người đẹp, đứng xa chiêm ngưỡng thì hào hứng dâng cao, tới lúc sở hữu được rồi thì lại lao đao vì quá nhiều ham hố…
Và,…giống như … Gia trưởng. Điều hành nghiêm chỉnh thì được ghép thêm mỹ từ “uy thế”, nếu như chuệch choặc sẽ đương nhiên “se duyên” cùng “thói, tật”
Gia trưởng, hiểu nôm na theo nghĩa đen là chủ một cái nhà, nghĩa bóng là thái độ khư khư “một mình một chợ” của vị đứng đầu gia đình. Việc cái chợ ấy trật tự hay ồn ào vẫn là đề tài nóng hôi hổi với những bậc tu mi nam tử trót mang trong mình sự cay cú có từ thời ông Adam biết bị mất chiếc xương sườn….

Có anh bạn sau dăm năm du học bên trời Âu, khi về mang theo một nàng vợ Tây mới coóng ra mắt gia đình. Ngày đầu tiên để vợ một mình đi siêu thị, chàng ra nghị quyết về số tiền mua sắm, dặn mua gì thì mua nhưng cấm có vượt quá 300 đô. Nàng “Yes! Yes! Ok!” mù mịt rồi tung tăng hớn hở trèo lên Tắc xi. Lúc trở về kéo theo một chiếc xe tải nhỏ với lỉnh kỉnh đồ điện máy và quần áo hàng hiệu bên trong….
Tiền không xót mà xót cái sự “bất tuân thượng lệnh”! Tức khí, anh chàng nọc cô ả ra quất cho mấy roi quắn đít.
Tội nghiệp cho nàng dâu xứ sở cờ hoa lần đầu biết thế nào là mùi vị phục tùng, ấm ức không chịu nổi, nửa đêm mò dậy thút thít ghi vào nhật ký mấy câu tiếng Việt chưa sõi “Chồng gì mà chồng bé, bé tẹo tèo teo!” – ý là chê anh này nhỏ nhen.
Vô tình sáng ra bà mẹ chồng trong lúc dọn dẹp bỗng trông thấy mấy dòng “biểu tình” nguệch ngoạc ấy, chẳng biết hiểu thế nào mà cứ tủm tỉm cười rồi mang ra nhấm nháy khoe với bố chồng… Ông cụ gần sáu chục tuổi hấp háy đôi mắt tình tứ nhìn nội tướng trước khi phán một câu xanh rờn “Cái thằng! chỉ được cái giống bố!”

Cũng lấy vợ tây nhưng là vợ miền “Tây bắc”, sau hai năm công tác ở vùng núi cao, H dẫn cô dâu từ giã bản làng trở xuống miền xuôi xây tổ ấm. Đôi uyên ương thuê trọ trong khu chung cư yên ả để nàng quen và thích nghi dần dần. Ngày đầu tiên dọn về nơi ở mới, “đức lang quân” treo ngay trước phòng ngủ một bảng cáo thị to hơn khổ giấy A0 ghi chi tiết 6 mục 18 điều về trách nhiệm và nghĩa vụ của hiền thê, bắt nàng học thuộc và thực hiện. Một tuần sau, thấy chẳng như ý muốn, chàng bổ sung thêm khoản chế tài “nếu vi phạm sẽ … cấm vận!”
Vợ chồng son, hàng ngày ra vào gặp mặt nhau, “vợ tây” lại đang tuổi xuân phơi phới, lộng lẫy như đoá hoa rừng… Nên chẳng biết “cấm vận” kiểu gì mà chưa tới nửa năm, cái bụng cô gái Hơ Mông đã lùm lùm lớn mà vẫn còn lọ mọ đánh vần bảng nội quy…

Phái mạnh gia trưởng đôi khi còn gặp những thảm bại trớt quớt như thế, chứ “phe bên kia” mà có dịp nắm cờ thì tuyệt đối không bao giờ mắc lỗi kỹ thuật. Tại cơ quan, thủ trưởng C nổi tiếng bởi khí chất hét ra lửa với nhân viên, ấy vậy mà về đến nhà là mấy bố con ông đứng chung hàng ngũ phía sau lãnh đạo bà. Chỉ thiếu mỗi việc điểm danh, chứ cứ đúng 9h30 mỗi tối là phải tập hợp đầy đủ để báo cáo tình hình trong ngày, lịch hoạt động của hôm sau. Và mỗi khi bà chém tay xuống bàn hàm ý “đã quyết” nghĩa là bố con ông cấm còn được ý kiến ý cò gì nữa.
Hôm có anh nhân viên ký được bản hợp đồng béo bở, muốn đa tạ thủ trưởng bằng việc mời đi liên hoan mà phải đến tận nhà năn nỉ ỉ ôi với sếp bà. Sau màn trình bày hoàn cảnh dài lê thê, được vợ thủ trưởng mở đường cho đại tiệc, không quên kèm theo mấy lời đánh bóng ông xã “Chú xin phép tôi làm gì! Ông nhà tôi mà đã đi thì ai cản nổi… Nhưng đừng về quá khuya, chứ lo cho sức khoẻ của ông ấy lắm! Là rường cột mà lại…”
Được lời như cởi tấm lòng, ông hí hửng dẫn đầu đám lâu la đi đánh chén. 11h đêm bấm chuông vào nhà đã thấy cô con gái rượu chờ sẵn từ khi nào. Đưa cho bố xấp giấy rồi thì thào vào tai ông như… buôn bạc giả: “Má nói hôm nay ba ngủ một mình, dặn ba phải  giải trình 4 tiếng vắng mặt và ký tên trong bản kiểm điểm viết sẵn này!...”
Hoá ra trong cuộc say sưa, ông cao hứng thả vào ly bia sóng sánh mấy câu thơ luận về vợ
“Mẹ mày”, “Bu nó”, “Bà nhà” 
Đều là cách gọi “Vợ già”! thế thôi!”….
Ấy thế mà đã có thằng nhân viên nào đã tranh thủ hóng hớt alô về ton hót với “bu nó” liền liền!
Tức thì không tức… nhưng… ức!. Ông ức cái đứa thóc mách đó lắm. Thế nào rồi “thằng phản bội anh em” ấy  cũng lộ rõ cái mặt nịnh thần ra, vì chắc chắn thời gian tới bà sẽ đề nghị ông cân nhắc nó vào vị trí ngon hơn.
Nhưng đành chịu chứ biết làm sao bây giờ? Nghĩ vậy nên ông ngoan ngoãn gò lưng trên ghế gỗ, nghiêm túc trải sự thật vào bản tường trình theo đúng như chiếu chỉ của “vua bà”.
…………….
Vậy mới biết “Gia trưởng” cũng là một kỹ nghệ. Giống như lửa, biết dùng thì thắp sáng đêm tối, mà không khéo dụng thì có nguy cơ thiêu rụi cả mấy cánh rừng….
Mới có thơ rằng:
“Điều binh khiển tướng thời nay
Mười ông chưa đấu nổi tay một bà”


Trần Anh Tuấn

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

LỜI CẦU HÒA THẤT BẠI



Họ yêu nhau ngày còn trên giảng đường Đại học. Một lần anh mắc lỗi, nàng giận dỗi không thèm nói chuyện “Ai bảo hứa với người ta là bỏ thuốc lá mà vẫn thậm thụt hút giấu? Đã thế khi nhắc lại còn cãi!..”…
Đi theo năn nỉ mãi không xong, chàng đổi phương pháp, kéo giật nàng lại, nhìn  vào đôi mắt trong veo thoáng pha chút ngạc nhiên, giọng nghiêm trọng: “Bây giờ em là người yêu của anh, mấy nữa anh là chồng của em, rồi một thời gian sau em là mẹ của các con của anh, rồi sau một thời gian nữa anh là ông của các cháu của em,… rồi đến một lúc nào anh và em sẽ sở hữu nguyên một cái… ban thờ… Khi ấy, ngồi trên đấy cãi nhau vẫn chưa muộn cơ mà!”… Nàng bật cười vì câu làm hòa dí dỏm. Thế là không giận nữa.
Họ làm đám cưới, sinh con, rồi có cháu,… mỗi lần bị vợ giận vì làm sai điều gì chồng lại lôi “công thức cầu hòa” ra, lần nào cũng được vợ nguýt dài và “tha bổng”.. chỉ có điều, theo thời gian, công thức ấy cứ rút ngắn đi ở những đoạn đầu…
……………….
Trong bệnh viện, ông lão tóc bạc phơ nằm thiêm thiếp trên chiếc giường bệnh phủ ga trắng. Bà ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa khăn lên chấm chấm hai khóe mắt già nua. Bác sĩ vừa nói với riêng bà rằng sự sống của ông chỉ còn tính được bằng ngày…
Ông lão chợt mở mắt, lần lần tìm bàn tay nhăn nheo của vợ. Tuổi già lại đang bệnh thì yếu nhiều mà bà vẫn cảm nhận được cái nắm tay ấy rất chặt, rất chắc chắn, rất mạnh mẽ. Bà sụt sùi nhìn ông, cả hai tâm trạng như song hành trở về với tuổi trẻ. Một lát, ông nói:
- Chắc tôi chỉ sống hết đêm nay nữa bà à…
Người vợ già hốt hoảng giơ tay bịt lấy miệng chồng, mắng:
- Đồ độc miệng! Cái lão già hâm!...Ông còn phải sống với con, với cháu, với… tôi… vài chục năm nữa…
Bà nổi sùng, bực bội, giận dỗi cứ như đang ở tuổi hai mươi. Ông lão thở ra, chợt nhìn bà, khuôn mặt rất lạ, mệt mỏi, thấp thoáng đâu đó vẻ bồn chồn, lưu luyến mà vẫn ánh lên long lanh nét hóm hỉnh như năm nào. Ông mỉm cười nói nhẹ “Bà đừng có mắng tôi nữa…Chắc.. tôi đi trước để đặt chỗ cho tôi với bà sau này ngồi thong thả mà cãi nhau…”
Bà lão gục xuống, mái tóc trắng như mây phủ kín ngực ông, tiếng nấc của bà, tiếng nấc nghèn nghẹn của tuổi già trong căn phòng tĩnh lặng nghe bồi hồi, đằm đằm, day dứt…
Lần này lời cầu hòa của ông lão đã thất bại…


Trần Anh Tuấn

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

HÊ LÔ NGỌC ANH!


HẾ LÔ 
TRẦN HOÀNG NGỌC ANH!


Từ ngày hôm nay của tròn 1 tháng trước, hôm 16 tháng lịch âm năm Nhâm Thìn (tức 30.11.2012)....
Nghĩa là 10 tháng thiếu 2 tuần sau khi bố mẹ sở hữu nhau...
Khi đó, không gian cùng thời gian đang lục đục tính tính toán toán mở bữa đại tiệc hoàng hôn thì tiếng hét của “ả” đã kéo giật lại mặt trời. Hét rằng: Ẹ!.. Oa!... Oa!... Oa!


Vì sinh vào thời điểm bão Sơn Tinh đổ bộ nên tính gọi bằng tên của con gái Hùng Vương thứ mười tám...
Song thấy có vẻ không ổn vì thần núi thời nay đã theo “thế lực thù địch” mà hóa bão nên cái tên Mỵ Nương bị loại hồ sơ từ vòng gửi xe.
Thấy thời điểm con giao tiếp với thế giới đúng vào độ trăng tròn nhất, thành thử cứ băn khoăn hay đặt tên là Như Nguyệt?...
Nhưng biết con rất ghét việc sở hữu “không chính chủ”.  Lại phiền vì chú Cuội chưa đủ tầm đăng ký hộ khẩu trong lòng con nên thôi.
Định gọi là Hoàng Yến nhưng ngại bản tính con sẽ cheo leo như loài chim bám mình nơi vách đá nên còn do dự...


May quá, nhờ thượng tôn tinh thần dân chủ, lấy phiếu bầu từ các thành viên đại gia đình hai bên Nội – Ngoại đã ra được một quyết định hoàn mỹ: Lấy chữ lót của ông bố tài hoa để khai sinh cho con gái.. cồn (tức mức độ yêu quý gấp đôi con gái rượu) – Ngọc Anh
Ai cũng vui, chỉ mỗi chồng... của mẹ nó là có đôi chút thiệt thòi....
 Thế là từ nay danh hiệu (tự xưng) “Thiên hạ đệ nhất kỳ tài”  bị cướp, tước và lột sạch sẽ một cách không thương tiếc.
Thế là từ nay ngậm ngùi với vị trí á quân trong hầu hết các lĩnh vực cần tới phẩm chất tài giỏi, thông minh, tháo vát,... Thế gian 7 môn nghệ thuật thì con bé có triển vọng ôm gọn cả ... 8 (nếu tính cả bản lĩnh “chém gió” mà bố nó đang sở hữu lưỡi đao vô địch nữa)
Thế là từ nay, bố Tuấn xếp hàng ở vị trí thứ nhì sau công chúa Ngọc Anh trong thứ tự ưu tiên trao gởi yêu thương từ mẹ Hằng....
Nói chung, bố  luôn thua con gái . Vì, các cụ xưa nay vẫn nói “Con hơn cha là nhà có phúc” mà.



Mà thua khẩu phục tâm phục!
Về truyền thông, “bố mày” hơn 8 tuổi mới được nhắc đến trên báo (mà báo Nhi Đồng mới đau!), còn “mày”, chưa đầy 1 tháng đã đàng hoàng xuất hiện cả hình lẫn tiếng giữa cộng đồng mạng (người ta gọi là mạng Im – Thọc lét – hay Internet gì đấy).
“Mày” tuổi rồng mà sợ nước, mỗi lần tắm cho mày thì cả bà nội, bà ngoại lẫn mẹ Hằng đều phải đánh vật với mày như lên đồng! Vậy mà ném vào cái chậu to đùng để thử xem cân nặng thì im thin thít...
Nghĩa là rút kinh nghiệm để không ngu như “bố mày”, 12 tuổi mà nhiều hơn những... 3 lần suýt... chết đuối.
Sự gan lỳ, kỹ thuật làm người nổi tiếng của con cũng cao cường hơn người đẻ ra con. Tối qua nằm dỏng tai nghe bà nội nói chuyện điện thoại với bố, bà lỡ tay đánh rơi nguyên một “cục đập đá” Nokia xuống đầu. Ấy thế mà chỉ khóc vẻn vẹn đúng 5 giây... sau đó thì mới gào tướng lên!
Khốn khổ cho cả khu phố, nháo nhào hết cả, suýt tí nữa thì ùn ùn kéo nhau sang để xem con đang tạo scandan gì.
Bái phục con gái của bố, còn nhỏ thế mà sở hữu chất giọng tốt thế không biết!


.....................................................................
Dù sao, hôm nay cũng là ngày mà thế giới chào mừng lễ đầy tháng của của con...
Thế mà, cũng hôm nay, NASA lại ra thông báo mới nhất về “ngày tận thế” tháng 12 sắp tới...
Chắc họ chưa kịp cập nhật sự kiện chào đời của một thiên thần mang trong mình sứ mệnh giải cứu nhân loại là công chúa Ngọc Anh của bố đấy.
Đừng chấp nhé, con gái ... cồn!






Bố
Trần Anh Tuấn

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

"ĐẠI GIA" & "NGÔI SAO"??....?


 HAY MỐI QUAN HỆ TRỌC PHÚ - KỸ NỮ?

Trong vụ việc hai đường dây mại dâm ngàn đô đang gây xôn xao truyền thông, nên chăng cần đặt câu hỏi về tính dễ dãi của công luận khi “phong tặng danh hiệu” – dù đó đôi khi chỉ là danh hiệu truyền miệng?

Câu chuyện về các Hoa khôi, người mẫu bán dâm vẫn tiếp tục được viết thêm nhiều kỳ khi mỗi ngày người ta lại khám phá ra những tình tiết mới. Hôm nay thì lộ diện Đại gia mua dâm, ngày mai lại phát hiện những vòi bạch tuộc vươn ra ngoài nước.... Và câu chuyện sẽ không có hồi kết nếu như không bắt đầu từ nguyên nhân của những hiện tượng phi chuẩn mực trên
Một cô bé có đời sống nhọc nhằn, tuổi thơ gắn liền với hè đường cùng những tờ vé số.  Nhờ ngoại hình trời phú cùng khả năng học thuộc lòng đáp án một cuộc thi bỗng biến thành một Hoa khôi được nhiều người ao ước, ngưỡng mộ. Một chân dài khác trình độ học vấn chỉ tới lớp 9 trường làng,...
Họ là 2 nhân vật đình đám thời gian gần đây với tội danh “Tổ chức hành nghề, môi giới mại dâm”.
          Họ cũng là 2 trong số trên 80% Người mẫu đang hoạt động hiện nay mà cái sự “Học” chỉ dừng lại ở PTTH.
Không phải ngẫu nhiên mà từ lâu người ta gắn cho những cô nàng xinh xắn trong giới Showbiz Việt cái nhãn chẳng mấy hay ho là “Đầu ngắn, chân dài”.
 Cũng không phải ngẫu nhiên mà những hành vi phi đạo đức, thiếu văn hóa, vi phạm pháp luật lại tập trung chủ yếu vào tầng lớp có học thức không cao.



HỌC VẤN CHƯA XUÔI, NHÂN CÁCH KHÓ LỌT

Để hình thành một nhân cách đáp ứng kỳ vọng xã hội, cá nhân phải trải qua quá trình Xã hội hóa công phu và có chọn lọc. Trong đó, Giáo dục là một thành tố quan trọng giúp cá nhân thẩm thấu tri thức cùng những giá trị mà cộng đồng tôn trọng, cổ súy. Do vậy, trình độ học vấn của ai đó càng thấp thì nguy cơ lệch lạc của họ càng cao.
Tại Việt Nam, con đường đến với nghề người mẫu, diễn viên hay ca sĩ chẳng gian lao cho lắm. Chỉ cần một thân hình chuẩn, chất giọng khá, được ông bầu nào đấy phát hiện là cơ bản có thể dạo bước trên sàn Catwalk, tung tăng múa may tại các chương trình truyền hình giải trí và trở thành “Người của công chúng”. Khán giả yêu cái đẹp trong từng bước chân của họ chứ không mấy quan tâm tới vốn liếng văn hóa của “ngôi sao” ấy.
Nghĩa là một cách không chính thức, sự dễ dãi của công chúng đã khiến cho đa số chân dài coi việc làm “Sao” đơn giản như trò chơi gấp giấy.
Các cuộc thi sắc đẹp tổ chức sơ sài, các quá trình tuyển dụng người mẫu, ca sĩ, diễn viên,... dễ dãi (xem nhẹ trình độ học vấn, xem nhẹ vốn văn hóa,...) đã cẩu thả khoác lên mình những con vịt xiêm đen đúa bộ cánh lộng lẫy của thiên nga. Đó chính là những nhân tố đầu tiên vô tư đặt mìn hẹn giờ vào trái tim người hâm mộ.
Quay lại vấn đề Xã hội hóa cá nhân, trong đường dây của Tú bà M.X có cả người đẹp chưa tốt nghiệp cấp 2, bản thân cô Hoa khôi xứ Miền Tây cũng là người vào đời sớm khi mới chỉ lơ ngơ biết tới giá trị của đồng tiền. Chính vì thế, cô đã ngây thơ biến mùi vị lạnh lùng của những tờ bạc ấy trờ thành cái khát vọng mãnh liệt nhất cao cấp nhất, vượt trên các chuẩn mực về phong tục, tập quán, nhân phẩm,...
Tại Hà Nội, người mẫu H.H cùng đám em ún cũng thế, dù họ ở hai vùng địa lý khác nhau, các chiêu trò thủ đoạn, vị thế xã hội có thể khác nhau nhưng đều có chung cái tầm nhận thức chưa tới.
Và đây chỉ là hai hiện tượng điển hình của sự sa ngã. Vẫn còn những khoảng tối chưa được các cơ quan chức năng soi rọi...
 Họ vừa là thủ phạm gây nên cơn địa chấn dư luận, lại vừa là nạn nhân của cách đánh giá dễ dãi trong công chúng.



KHI TIỀN VÀ THÓI HIẾU DANH
PHẢN ÁNH QUY LUẬT “CUNG – CẦU”

Văn hóa Việt Nam có một câu vè mai mỉa nhưng nay lại là “chân lý” đối với một bộ phận “Giàu nhưng không Sang”. Số này luôn coi “Tiền là tiên là phật”.
Văn hóa Việt Nam cũng đẻ ra một vài đứa con không hoàn chỉnh, mà điển hình trong số đó là thói hiếu danh.
 Khi xưa,  cụ Nguyễn Công Trứ trăn trở, đau đáu để “Làm trai sống ở trong trời đất - Phải có danh gì với núi sông” thể hiện tráng khí lẫm liệt của một bậc quân tử trước thời cuộc thì nay những kẻ tiểu nhân học đòi thói trưởng giả định nghĩa chữ “danh” có lẽ chỉ gói gọn trong oai phong ngớ ngẩn: Lên giường cùng người nổi tiếng.
Những kẻ có nhân cách khiếm khuyết này vì tôn thờ giá trị của đồng tiền nên có lẽ nghĩ rằng ai ai cũng thế. Và hợp thay, chúng ghép hoàn hảo với những nhân cách chưa hoàn chỉnh mà người viết đề cập trước đó: Những “Chân dài đầu ngắn”. Đúng là “Nồi nào úp vung nấy!”
Xã hội hay dùng khái niệm “Đại gia” để chỉ những người giàu có. Không phân biệt, không cần biết  họ đi lên bằng cách nào? Chân chính hay hắc ám?  Làm thương gia hay quan chức? Phẩm chất, lối sống ra làm sao? Bởi thế, những kẻ hiếu danh lại khuyết tật về nhân cách khi đã được liệt vào hàng “Đại gia” thì lại càng muốn danh tiếng nổi như cồn bằng bất cứ thủ đoạn nào.
 “Qua đêm với ngôi sao” là một trong những thủ đoạn đó.
Để được “xả xui” sau mỗi vụ làm ăn thất bát, để được hả hê khoe “chiến tích đàn ông” trong một bàn tiệc sóng sánh rượu ngoại, để được vỗ vai lên mặt dạy đời anh bạn trẻ lún phún ria mép “Lên giường với con nhỏ trên Tivi kia chưa? Chưa hả? Chú em kém lắm!...”, để được thỏa mãn cái oai phong “Đã là đại gia thì thích gì được nấy”..v...v.... Rất nhiều lý do để gắn lên ve áo các ông vài danh hiệu “Chơi với người nổi tiếng”
Số tiền để ném vào cái sự “thích gì được nấy” ấy lên tới hàng ngàn đô Mỹ, đôi khi bằng cả tài sản của đời ông, đời bố đại gia tích cóp khi xưa. Nhưng có hề gì vì trên miệng những trọc phú thời nay luôn thường trực chuỗi từ “Vui là được”, “Tiền để làm gì?”, “Đời còn đáng mấy”,....
Đã có nhu cầu mua danh cùng gái đẹp tất có nguồn “cung” gái đẹp để phục vụ danh. Một bên cần tiền nhiều, một bên cần thỏa mãn sự chơi ngông. Dẫu rằng trong cuộc mây mưa cả hai đều ngấm ngầm dành tặng nhau sự khinh bỉ, miệt thị nhưng cuộc cộng sinh này đều thấy cái lợi từ nhau nên kẻ trong cuộc chắc chắn không một mảy may cắn rứt.
Chỉ xã hội là trả giá. Trả giá cho chính sự nông nổi, bồng bột của mình khi đưa ra những tiêu chuẩn hết sức sơ sài cho khái niệm “Đại gia”, “Người của công chúng”...


Trần Anh Tuấn

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

PHÙ PHÉP


“TẮC KÈ HOA”

Từ điển Bách khoa toàn thư mở Wikipedia định nghĩa về Mại dâm “...là hoạt động dùng các dịch vụ ngoài hôn nhân giữa người mua dâm và người bán dâm để trao đổi tiền bạc, vật chất hay quyền lợi. Đây là hoạt động bất hợp pháp ở phần lớn các quốc gia trên thế giới”
Theo đó thì ngay cả những bậc “Chính chuyên” trót sa ngã với sếp của chồng bởi lý do “vì sự thăng tiến của ông xã” cũng bị liệt vào “Người bán dâm”. Tuy nhiên, bài viết chỉ xin đề cập tới cách hiểu phổ thông nhất trong xã hội hiện nay.


NHỮNG NẺO ĐƯỜNG BUÔN HƯƠNG BÁN PHẤN

Gần đây, điểm các mặt báo hàng ngày thấy ngập tràn thông tin về hai đường dây mại dâm cao cấp tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh vừa bị phanh phui. Tưởng như cả xã hội phải giật mình bởi đột nhiên nhìn ra mặt tối phía sau ánh hào quang của những nhân vật từng được tung hô là “Thần tượng” hoặc chí ít cũng là “Ngôi sao” trong làng giải trí Việt..
Nhưng thực tế chuyện này như chuyện cái kim trong bọc, ai cũng biết, chỉ là chưa có cơ hội để khẳng định. (Giống như cô ca sĩ nổi tiếng nọ hả hê trên các diễn đàn vì “tới bây giờ mới được minh oan” bởi lời “tố dâm” từng bị đồng nghiệp “ném đá” vài năm trước).
Trước đó, năm 2005, người viết bài này đã từng nghe một người bạn học chung lớp Đại học, cũng là ca sĩ vào tới chung kết của cuộc thi Sao Mai Điểm Hẹn chia sẻ “Làm ngôi sao phải trả giá nhiều lắm... Đầu tư về công sức luyện tập, mất tiền mua trang phục, đạo cụ lại phải chi tình cho mấy lão bầu dê xồm có quyền lực nữa...Hầu như ai cũng thế cả, nếu không thì còn xa mới nổi tiếng...”
Cứ chiếu theo định nghĩa thì đó chính là một hành động bán dâm để đổi lấy danh vọng. Chuyện này có hơi khác về động cơ so với hai người đẹp má mì H.H và M.X vừa qua. Nhưng nó nói lên một sự thật rằng: Bên trong những ngôi đền thiêng vẫn có thể có những gã “sư hổ mang”.
Đó là chuyện của giới Showbiz Việt. Còn tại tầng lớp ít nổi tiếng hơn thì cái sự mua phấn bán hương lại diễn ra với hình thức và thủ đoạn khác.
Về mặt không gian, những khoảng tối góc công viên, những hành lang đi bộ trên cầu, những quán cà phê heo hút hay những tiệm hớt tóc gội đầu, trong sàn nhảy, quán Bar luôn có thể trở thành sàn giao dịch tình dục. Thời gian hoạt động mạnh nhất thường là từ 19h tối hôm trước đến 5h sáng hôm sau. “Địa điểm trả hàng” cũng rất đa dạng: Đơn giản là một cái chiếu ngủ dưới gầm một công trình xây dựng, tiện lợi hơn là ngay trên ghế gội đầu hoặc phía sau tấm vải mỏng tang che quấy quá trước mỗi căn phòng chật hẹp. Cao cấp chút nữa thì dẫn nhau vào nhà nghỉ.v..v...
Lại có cả kiểu bán dâm độc đáo tạm gọi là “Bán dâm... miệng”. Ngã giá xong, “anh, ả” tìm thuê phòng nghỉ. Nàng bảo chàng vào tắm nước nóng cho cuộc mây mưa thêm phần sảng khoái. Tin lời mỹ nữ, khách làng chơi hí hửng bước vào WC, xong xuôi trở ra mới tá hỏa giật mình lao xuống cằn nhằn với nhân viên tiếp tân “Khốn kiếp! Con đĩ đó nẫng hết ví tiền cùng giấy tờ của tao rồi”.... Bạn tôi một thời làm quản lý tại một khách sạn mini gần Ga Sài Gòn (Q.3) sôi nổi kể lại việc thông đồng giữa nhân viên khách sạn và gái bán dâm. ... Rồi hắn đập bàn quả quyết “Anh có tin không? Có con bé đêm nào cũng lừa được mấy “thằng ngu” vào nhà nghỉ, thế mà nó vẫn còn zin 100%!”


ĐỊA CHỈ “GIAO HÀNG”

Và vì mại dâm là hành vi trái pháp luật nên nó phải khoác cái áo tắc kè hoa mà ngôn ngữ thường dùng gọi là “trá hình”. Giá mỗi cuộc vui vẻ càng cao thì hình thức trá hình... càng đẳng cấp. Từ những cô gái đóng vai người đi bộ nơi gầm cầu, góc công viên tới những cửa hiệu kinh doanh mát xa xông hơi, cà phê bóng tối. Rồi sang trọng nữa thì bỏ tiền cùng tình (tình dục) mua lấy mác “diễn viên”, “người mẫu” để có đà lao đi rao bán cái khoản sung sướng... Nói chung quy luật của thị trường có “cầu” ắt sẽ có “cung”. Có người mua là có người bán.
Thế nên phê phán những người hành nghề mại dâm là cần thiết, nhưng chụp hết mọi tội lỗi của họ vào cái mũ “Thiếu đạo đức, phi chuẩn mực, phản văn hóa” thì cần phải xem xét lại. Nhất là khi nhìn vào “khách hàng” của họ.
Một vị hiệu trưởng được khen là khả kính, một ông quan đầu tỉnh nổi tiếng trong sạch gương mẫu, một đại gia vượt tầm Công tử Bạc Liêu sẵn sàng chi 2.500 tiền Mỹ cho một “cuốc” vui vẻ,v..v...  Họ đều có thể đứng chung trong hàng ngũ “khách mua dâm” - Ngang nhân cách với một anh thợ quét vôi xa quê hương, thiếu tình cảm...
 Đó mới thực là thủ phạm chính khuyến khích cũng như tiếp tay cho những thân phận kia trượt dài trong nấc thang Văn hóa dân tộc. Và càng khủng khiếp bao nhiêu khi những cái miệng trơn mỡ ấy sau cuộc ngã giá mây mưa với người đẹp lại oang oang trên diễn đàn rao giảng về phẩm chất, đạo đức, lối sống,...
Đau đớn thay, một xã hội mà trong tầng lớp được kính trọng nhất lại có những cá nhân đáng khinh bỉ nhất thì Kinh doanh tình dục và Kinh doanh thói dối trá, cái nào phản dân tộc hơn đây?
Dĩ nhiên, nếu tiền làm từ mồ hôi nước mắt, chẳng mấy ai rồ dại mà quăng cả ngàn đô Mỹ chỉ để đổi lấy cái ham muốn oai phong bệnh hoạn là “Được lên giường cùng ngôi sao” cả. Và đối tượng bán dâm cũng chỉ mãi ê chề với phận “Bán trôn nuôi miệng” chứ làm sao mà xênh xang mũ áo, vênh vang mua rồi gắn vào cổ cái mác “Người của công chúng” được?
          Vậy thì phải đặt câu hỏi về tính minh bạch của những khoản tiền chi cho việc mua bán nhơ nhớp ấy?.
          Đặc điểm của Tắc kè hoa là đổi màu rất tài tình!

Trần Anh Tuấn

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

SÁNG NGỜI TINH THẦN NHÂN ĐẠO?




Nhân vụ việc 2 đường dây kỹ nữ tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh khiến dư luận xôn xao, một tờ báo nhờ tôi viết tuyến bài về Mại dâm với lời nhắn “Cứ phang cho tới bến”. Nhận lời,  lang thang trên mạng tìm thông tin viết bài hầu tránh trùng nội dung với các cây bút khác thì ở xó xỉnh nào tôi hầu hết cũng dẫm phải phát ngôn đầy tinh thần Khổng giáo của quan ngài Lê Đức Hiền, Phó cục trưởng Cục phòng chống tệ nạn xã hội: “CHƯA CÔNG BỐ TÊN NGƯỜI MUA DÂM VÌ... NHÂN ĐẠO!”
Hay quá! Khoan dung với Khách làng chơi nhưng thẳng thừng tống những nhành liễu mảnh mai vào Trại phục hồi nhân phẩm?
Bỗng nhiên, lời vàng ngọc đó hướng tôi sang một liên tưởng ngỡ lạ mà rất quen: Nhân đạo kiểu Xã hội Chủ nghĩa.
Năm 1946, vụ án tang thương phố Ôn Như Hầu để lại nhiều dấu hỏi về sự đàng hoàng của một đảng trên đường  muốn nắm giữ sinh mệnh dân tộc
Cải cách ruộng đất (1953 -1956)  với hàng chục ngàn người chết oan, và trên 80% địa chủ là địa chủ... rởm. Đình chùa miếu mạo, sách vở thư tịch trải qua một cuộc binh lửa dẫu rằng chẳng có chiến tranh.
Sau 1975, “Thống nhất đất nước”, hơn 1 triệu thuyền nhân mang dòng máu Việt phải bỏ mình dưới biển khơi. Vì cuộc Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, và vì hoảng sợ trước những người anh em cùng giống nòi, tay khư khư một học thuyết ngoại lai khăng khăng trồng cây chuối ngược trên con đường phát triển của dân tộc.
Gần đây, những đế giày da mang ấn tín “an ninh” phũ phàng lau trên mặt người yêu nước. Các vũ khí dùng để giết người như: Dùi cui điện, súng, lựu đạn,... sẵn sàng lao vào đám dân oan khốn khổ tại Tiên Lãng, Văn Giang chỉ để quyết liệt thực hiện bằng được một chữ “Trung” cho ai đó.
...v..v...




Có thể những việc đó chưa tới mức độ khát máu tanh tưởi, giết người chẳng gớm tay. Nhưng ngày hôm nay, họ lại hiền từ hơn Bụt khi dịu dàng ban một tiếng “Nhân đạo” với những kẻ điếm đàng.
Phải chăng họ sợ làm mếch lòng đương kim phu nhân của cựu Tổng bí thư họ Nông: Đại biểu QH Đỗ Thị Huyền Tâm -  người mà theo một số trang mạng, đã bị con gái ruột của ông Tổng này tố cáo lợi dụng mối quan hệ ái tình với cha mình để trục lợi bản thân?.
 Nếu quả đúng thế thì vụ này, “Lính” mới chính là kẻ ban ơn cho “Chúa”.
Phải chăng lòng “Nhân đạo” của họ đang đi theo một quy trình ngược: Dung túng cho những con quỷ khát tính dục mà kịch liệt đòi hỏi phải khắc vào bia đá tên tuổi những cô chân dài ít học, nạn nhân của đồng tiền – xa hơn là nạn nhân của chính họ, trong cái chế độ mà sự lấp lánh của ánh kim được coi là giá trị tối thượng.
Hay phải chăng lòng “Nhân đạo” này là dấu hiệu tươi sáng đánh dấu sự kết liễu giai đoạn “Quá độ” để tiến thẳng lên XHCN – Thiên đường cho “Người với người sống để yêu nhau”?
Nhưng biết đâu đấy, “Nhân đạo” chỉ đơn giản là cái ô rách rưới che mưa che nắng cho người trong cuộc?
Dẫu sao, nếu coi phát ngôn của Đảng viên Lê Đức Hiền là tiếng nói tiêu biểu cho “Lực lượng lãnh đạo xã hội”  thì XHCN cũng thật kỳ lạ. Tàn nhẫn với dân oan nhưng thật từ bi với lũ điếm đàng.
Trần Anh Tuấn

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

TỔ HÙNG VƯƠNG ƠI!


TỔ HÙNG VƯƠNG ƠI!
 NGƯỜI CÒN BAO NHIÊU CON CHÁU?

Dù “Đất nước” gồm cả những thang đo định lượng như Lãnh thổ, Lãnh Hải, núi non,...  Còn “Dân tộc” thường đặt vấn đề về Truyền thống, Bản sắc,..v...v....  Tuy nhiên, nói “Yêu nước” mà không đồng nhất với “Yêu dân tộc” thì anh thành người mất gốc! Hộ chiếu của anh chỉ là Hộ chiếu rởm!



1.     Lịch sử hào hùng
Vài nghìn năm trước, Tổ Hùng Vương lập cõi, gây dựng giống nòi, định hình và phát triển lên một nhà nước của dân tộc Việt Nam ngày nay.
Trải bao thăng trầm lịch sử, con cháu Người với tiềm chất của Rồng Tiên luôn vững vàng trước  sóng gió, đè chân lên khó khăn và vươn tay dũng mãnh nắm giữ ngọn cờ tự chủ trước kế độc mưu thâm của những loài ba ba, thuồng luồng. Những dã thú này thích nhăm nhe giơ nanh thò vuốt đòi nuốt sống nước Việt bằng những thủ đoạn từ Văn hóa, Kinh tế cho tới Quân sự
Tinh thần dân tộc của người Việt đã khiến cho cả nghìn năm âm mưu đồng hóa của lũ sài lang trở nên công cốc, thậm chí còn khiến chúng tự tay khắc lên khuôn mặt vốn đã hắc ám của mình những vết thương đầy dơ bẩn, ê chề nhục nhã.
Nước nhà từng có lúc trở nên hùng cường. Các triều đại huy hoàng Đinh, Lý, Trần, Lê,.. đã tô thắm trang sử vẻ vang bằng võ công anh hùng, bằng máu và bằng tinh thần tự tôn dân tộc cao ngất trời
Đã có những tuyên ngôn tràn khí tiết “... Ta muốn đạp cơn gió mạnh, cưỡi luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Nam Hán..”.
 Đã có những tiếng thét bi hùng “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc” .
 Đã có những tinh thần khẳng khái “Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu tôi đi!”.
 Đã có những ý chí mãnh liệt “Đánh cho để tóc dài, đánh cho để răng đen... Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ!”. ...
          Đã có rất nhiều những tấm gương giữ nước, rất nhiều những biểu tượng nâng niu hồn dân tộc.... Phẩm chất ấy luôn mạnh mẽ và xuyên suốt các thế hệ kể từ khi Tổ Hùng Vương dựng nước


2.     Nguy cơ
Hồ Chủ tịch từng dặn “Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”.
Lời này đặt trong thời đại hôm nay nghe có vẻ như lý luận không phù hợp lắm với thực tiễn.
Chẳng biết từ khi nào, có vẻ như lũ Lê Chiêu Thống bỗng đội mồ ngoi ngóp sống trở lại. Chúng tự xem Việt Nam giống như một cái chuồng gà của Trung Quốc.
Cái chuồng ấy nó muốn đan rộng bao nhiêu thì đan, thu vừa, co nhỏ thế nào cũng tùy. Và cái phận gà cùng lắm chỉ rướn cổ quang quác lên vài tiếng, rồi thì cũng phải dồn cả vào với nhau.
Dân số thì mỗi ngày mỗi to, tài nguyên thì mỗi giờ mỗi nhỏ. Cái quan trọng nhất là ngọn lửa thiêng mang tên “Dân tộc” lại chẳng biết tù mù, le lói ở chỗ nào.
(Ngọn lửa ấy khi ẩn khi hiện bởi có phần nhiều đóng góp của các anh nhà giáo. Mà ngay trong đội quân “những người lái đò” ấy, có một bộ phận không nhỏ những chàng, nàng phản quốc.
Tôi coi giáo viên làm gương xấu đồng nghĩa với việc giết chết cả một thế hệ. Thế thì đâu chỉ mỗi đất Hà Giang mới có một hiệu trưởng Nguyễn Trường Tô?)
Xã hội văn minh, loài người cũng tiến bộ. Khái niệm “Đầu hàng giặc” thời Phong kiến bây giờ đôi khi man trá đội lốt những ngôn từ ru ngủ.
 Không biết có đúng hay không nhưng trong chuyện “Giữ lấy nước”,  giới truyền thông gần đây có vẻ như lạm phát những “Yêu cầu”, “Mềm dẻo”, “Hết sức kiềm chế”, “Tôn trọng lẫn nhau”, “Đấu tranh hòa bình”,...
Mạnh hơn tí nữa là “Kiên quyết” với “Quyết tâm”... Mà chẳng đếm nổi quyết tâm tới lần thứ bao nhiêu rồi.?
Và vì xã hội văn minh nên cái cách xâm lược của giặc ngoài cũng thay đổi ít nhiều. Trước đây thì phang nhau trên chiến trường, khi thắng trận thì dìm nhau trong nền văn hóa nhằm đồng hóa. Giờ đây thì ve vãn thay cho đấm đá. Bá cổ choàng vai, tay bắt mặt mừng mà gửi tới nhau những con vi trùng thổ tả.
          Mức độ lấn của loại này còn độc hơn cỏ dại. Khi nó đã tròng vào cổ dăm ba thứ “tốt” với một đống dây xích có chữ “vàng” thì cứ tha hồ mà sống chung với ung thư. Họa lâu lâu có ho he ấm ức thì cũng chỉ “Cục cục” trong cổ họng như vịt bị nhồi vậy.
Cay thì không cay nhưng cú!.
 Tức thì không tức mà bực!

3.     Nội giặc và ngoại tặc
Được một ngày nghỉ lễ, buổi sáng ra quán nước vỉa hè cùng ông bạn. Nhâm nhi ly cà phê đắng, đọc một bài báo đưa tin vui rằng Nhà nước đang đề nghị lễ hội Đền Hùng trở thành Di sản văn hóa thế giới, nói chuyện ôn lại truyền thống cha ông và nhớ tới lời nói của cụ Chủ tịch nước căn dặn các cháu thiếu nhi. Tôi hỏi bạn là làm thế nào để “cùng nhau giữ lấy nước”?.
Trả lời “Thì phải yêu nước trước đã!”.
Tôi lại hỏi “Yêu nước là như thế nào?”...
Hắn nhếch mép lôi ra một lô xích xông loảng xoảng những câu khẩu hiệu rền vang, bóng loáng:
 Yêu nước là yêu XHCN! Là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh! Là nộp thuế! Là cống hiến cho xã hội! Là bảo vệ cảnh quang môi trường! Dọn dẹp đường thông hè thoáng! Là cầm súng giữ gìn biên cương! Là....
Nhiều lắm! Tôi nghe ù hết tai mà mãi không thấy bạn tôi gợi trúng trái tim mình đành cắt lời:
-         Yêu nước là yêu dân tộc! Trước tiên phải có tình yêu dân tộc đã.!
Nghe có vẻ chung chung nhưng chắc không sai. Phải rồi! Nếu không có tình yêu dân tộc, lòng tự hào nòi giống, hãnh diện truyền thống vẻ vang của ông cha và trân trọng những giá trị tổ tiên để lại. Nếu không có những tình cảm như thế trước tiên, thì không thể gọi là yêu nước!
Khi đã yêu dân tộc, nghĩa là đừng khi nào có ý định làm suy thoái nòi giống. Cổ vũ cho hiện tượng hối lộ, chạy quyền chức,... có khác nào sắm thêm binh khí cho con ma bán giang sơn?
Nghĩa là kẻ nào đó xúc phạm đến quyền lợi dù chỉ một người anh em có quốc tịch trên vùng lãnh thổ hình “tia chớp” này mà ta không làm gì tức là ta đang bị Tổ Hùng Vương loại ra khỏi dòng giống Tiên Rồng rồi! Còn đâu Nước nữa mà yêu!

Lần này hắn cũng lại im lặng, đứng dậy trả tiền. Ai về nhà nấy

Trần Anh Tuấn