Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

Quốc tang, Quốc giỗ?


Theo mình biết, 3 quốc tang gần đây, việc an táng tại địa điểm nào được thực hiện theo di nguyện của người quá cố.


Chuyện một lãnh tụ có cống hiến lớn lao cho dân tộc qua đời thì nhà nước ghi nhận cống hiến ấy bằng việc đưa thi hài đi vòng quanh thế giới cũng là điều nên làm. Không nên bàn việc quá cầu kỳ hay lãng phí ở đây, vì bàn thì rất vô duyên.
Mình chỉ băn khoăn, tại sao sau quốc tang, những năm sau không có quốc giỗ?
Hoặc nếu có quốc giỗ, sao không đúc tượng? rồi ai sẽ chủ tế?
Hoặc nếu có người chủ tế, địa điểm hành lễ mỗi năm sẽ ở đâu?
Băn khoăn vậy, chứ mình ngờ rằng các quốc gia bình đẳng ở chỗ đều ngán trả lời mấy điều trên.
Trần Tuấn

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Không gì vĩnh cửu



Thời Công tử Bạc Liêu đốt tiền nấu trứng có lẽ luật pháp không đếm xỉa hành vi Huỷ hoại tiền tệ. Nếu có như bây giờ thì thay vì nức tiếng oai phong, chàng đã bị tù mọt gông!



Lại nói về “mọt giông”, đó là ngôn ngữ phổ biến bây giờ dù cái còng số 8 đã thay thế nó từ lâu. “Mọt gông” vươn lên thành biểu tượng khi ai đó muốn nói về những tay anh chị chịu cảnh tù lâu án dài.
Như vậy, nhiều điều tưởng như là tiêu chuẩn của thời đại này thì lại lạc lõng ở thời đại khác. Điều này đã rõ, chỉ trẻ em mới thắc mắc.
Giờ nói chuyện người lớn. Thằng bạn mình bị bồ mắng té tát vì “dâm”. Lý do là cu cậu chăm chăm khen vòng 1, vòng 3 của người yêu hấp dẫn nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến bộ nhai “mùa thu tỏa nắng” duyên như thiếu nữ Kinh Bắc đầu thế kỷ 20 trong thơ Hoàng Cầm.
Rồi con bạn mình tiếp tục chửi thằng bồ ngu vì sống chết gì cũng không khen hàm răng, bởi “Em thông cảm, anh không thể tự sỉ nhục phẩm chất thật thà, trung thực của anh!”
Tức là, ít nhất trong chuyện tình yêu, chân thành và thẳng thắn đích thị là thủ phạm gây tan vỡ hạnh phúc, chia lìa lứa đôi.
Gộp hai chuyện “đốt tiền” và “răng xỉn” lại để nói rằng đôi khi thấy mình lạc hậu. Có lẽ mình không thuộc về thế giới này!
Nhưng cũng có thể nói: Có lẽ thế giới này không thuộc về mình!
Tất nhiên, mình không bất đắc chí tới mức lật lọng thời cuộc như cụ Nguyễn Công Trứ, khi tuổi trẻ tuyên bố “Đã mang tiếng ở trong trời đất/ Phải có danh gì với núi sông!” mà cuối đời lại tự chuyển hoá: “Kiếp sau xin chớ làm người/ Làm cây thông đứng giữa trời mà reo!”.
… Mà mình chỉ muốn nói rằng chuyện đúng sai trên thế gian không phải bất biến.

Trần Tuấn

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Nợ



Bỗng nhiên ta muốn thành thi sĩ
Nhưng khổ, mộng còn ở dưới sông
Thôi đành hong áng mây khô lại
Đợi má người thương dậy sắc hồng…



Bỗng dưng ta muốn làm lính đảo
Ngắm sóng cuồng lên mỗi rạng đông
Nhưng ngại, vì lòng như ao đọng
Chẳng dám bôn ba đến tận cùng…

Rồi bỗng dưng… ta thấy ghét mình
Nửa đời chìm đắm chuyện viển vông
Xưa bán thời gian cho mộng ảo
Giờ nợ thanh xuân chồng chất chồng…
Anh Tuấn

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Đại bàng sợ gió?


Tờ báo hàng triệu độc giả gặp họa bởi ý kiến của độc giả là chuyện bình thường, và điều đó từng xảy ra. 
Việc này hợp lý bởi anh là cơ quan xuất bản thì anh phải chịu trách nhiệm với từng dấu phẩy trong sản phẩm của mình.



Nhưng, ý kiến không thuận chiều của những độc giả lẻ loi mà khiến nhiều tờ báo lớn lao đao, cảnh giác, dè chừng… thì dường hơi nghịch lý. 
Ở chỗ, tiếng nói của anh được mặc định là tiếng nói chính thống, có tầm ảnh hưởng mang tính bao trùm, vậy mà lo lắng những bày tỏ thiểu số?
Nếu anh tự tin có sức mạnh của đại bàng thì xét nét gì những màu mây lạ?

Anh Tuấn


Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Họp lớp...


 20 năm - Ừ nhỉ, 1/5 thế kỷ
Và trưa qua lòng lại bão giông về
Có gì đó dù chưa từng rơi mất
Nhưng vời xa, hút đắm ở cuối trời…



Ta sắp trôi về nửa cuối cuộc đời
Những gửi lại là trăm ngàn tiếc nuối
Màu hoa phượng dầu không phai sắc chói
Mà tinh thần hiu hắt nhuộm mùa thu

20 năm, đã tiễn một người đi
Cũng từng ấy thời gian mình lưu lạc...
Khi nỗi nhớ được đong bằng nước mắt
Tự thấy lòng chồn mỏi cánh thiên di…

Anh Tuấn


Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2018

Hoang mang hơn chuyện chờ vợ đẻ


Mình thấy, đặt nặng sự chém giết thay vì kiến thiết đất nước là một lối tư duy lãng mạn. Lãng mạn, hiểu theo cách giải thích của một từ điển lâu rồi không nhớ, là buông tay khỏi mạn thuyền để phiêu lưu với dòng nước xoáy.

Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Nguyễn Xuân Anh, Phan Văn Vĩnh, một loạt sự biến ngân hàng… và sắp tới đây có thể là vụ AVG cho thấy không khí ngột ngạt đang bao trùm một quốc gia vốn rất chuộng thanh bình.



Mà thu lại là gì? Cho là vài chục ngàn tỉ đồng trên giấy tờ của tòa án, niềm tin của nhân dân vào bộ máy nhà nước được một phần củng cố, quốc tế đánh giá cao vị thế của Việt Nam trong nỗ lực minh bạch hóa thể chế…

Nhưng cái mất có lẽ lớn hơn nhiều, đó là phủ định chính nền văn hóa với đặc trưng là Duy tình khắc Duy Lý. Sự nể nang, thấu cảm, xuê xoa cho nhau vốn là lối ứng xử cả ngàn năm nay của người Việt phải nhường chỗ cho cách hành xử máy móc, rập khuôn “quân pháp bất vị thân” của tư tưởng Pháp trị thời tiền Tần bên Trung Quốc.

Điều gì cũng có kết quả (hoặc hệ lụy) của nó.  Anh muốn lái xe rút ngắn thời gian và quãng đường thì anh buộc phải chấp nhận có thể vào tù vì gây tai nạn. Anh muốn gấp gáp đua theo cuộc sống giàu sang của thằng hàng xóm thì chỉ còn đường anh từ bỏ bản sắc nhàn nhã, ung dung của anh để kiên trì tiết kiệm hoặc liều lĩnh buôn thuốc phiện.

Và, những ham muốn ấy đang tha hóa (theo nghĩa triết học) chính anh.  Nó không giúp anh thành ông chủ của cuộc chơi mà biến anh thành một dạng nô lệ của thời đại.
Anh đang hung hăng chỉ mặt một số đứa đồng bào của anh vì chúng làm ảnh hưởng cuộc sống những đồng bào khác.



Thế nhưng, lối tư duy của anh là một lối tư duy của một dân tộc khác! Nó không thuộc về dân tộc Việt Nam!. Vì những gì mình biết, người Việt “thương nhau chín bỏ làm mười”, “một bồ cái lý không bằng một tí cái tình”, “khôn ngoan đá đáp người ngoài – gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”…

Và, ừ thôi, cứ cho là anh quyết liệt xử lý một vài cá nhân để được tiếng thượng tôn pháp luật với thế giới, thì mọi sự nếu đã bình đẳng trước pháp luật thì nên bình đẳng đồng đều.

Vậy mấy cái Đặc khu mà anh đang cổ súy là gì, nếu không phải là khu vực được hưởng cơ chế đặc biệt, tức là khác bình thường?

Với tiểu chi tiết rằng cho nước ngoài thuê đất 99 năm, đồ rằng tư duy “kiến thiết đất nước” của anh dường như đang chấp nhận Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc là 3 phiên bản của HongKong trước năm 1997?

Vậy sao không cho thuê hẳn 900 năm đi để đỡ mất công ký lại hợp đồng?


Anh Tuấn

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

Án bỏ túi


Là một dạng án hiểu nôm na là án man rợ. Nó được ấn định trước khi phiên tòa bắt đầu. Và, sau khi loài người tiến bộ nhận ra bộ mặt thật của những kẻ tự phong mình nhân danh công lý thì bản án đó phải trả giá.



Gần 10 tỉ tiền thuế của nhân dân phải lạy lục để trả cho ông Huỳnh Văn Nén, hơn chục tỉ để nịnh nọt danh dự ông Nguyễn Thanh Chấn và nhiều hơn thế để thành khẩn xin lỗi ông Hàn Đức Long… là những minh chứng sinh động về lối tư duy của những Hội đồng xét xử móc từ túi quần ra Thần Công lý.

Mình là người nghi ngờ mọi thứ, kể cả bộ não của chính bản thân, nên câu chuyện Giám đốc thẩm vụ án Dâm ô trẻ em ở Bà Rịa – Vũng Tàu được đưa ra quân bài chốt đúng ngày Quốc tế thiếu nhi (1-6) không nằm ngoài sự nghi ngờ đó.

Quả thật, trong hôm nay, nhiều phụ huynh hả hê khi có món quà là thông tin một ông già gần tám chục tuổi bị tống giam vào ngục.



Song, nếu ông này vẫn một mực kêu oan, đốt thẻ Đảng, viết “huyết thư” trước khi thực hiện một hành động khẳng khái của kẻ trượng phu?... Tin rằng con cháu của những người đưa ra quyết định Giám đốc thẩm trên sẽ ngay lập tức đặt dấu hỏi về sự có hay không sự xu nịnh thời thế, nâng bi dư luận của ông bà chúng.

Xa hơn nữa, nếu thực sự bậc trưởng lão vài chục năm cống hiến cho lý tưởng Cộng Sản Nguyễn Khắc Thủy bị oan thật, thì tiền thuế của đồng bào máu đỏ da vàng lại phải thắt ruột bỏ ra để xin lỗi  danh dự “người chiến sĩ kiên trung, thà chết chứ không nhận tội”.

Ngày Quốc tế thiếu nhi hôm nay, với mình, mang quá nhiều biểu tượng về sự nghi ngờ, thớ lợ, thậm chí ngu xuẩn.

 Trần Tuấn