Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019

Khi Thượng đỉnh Mỹ - Triều về lại đáy



Giống như đôi trai gái, tháng trước chửi nhau thì tháng sau khó cùng sánh bước đi chia thiệp cưới. Cặp đôi ấy cần thêm thời gian hờn dỗi vu vơ hoặc tức lồng tức lộn trước khi nhảy chung lên một con thuyền…



Việc thượng đỉnh Mỹ-Triều bất thần trở lại "đáy" cũng tương tự thế. Chuyện “Tình trong như đã mặt ngoài còn e” là bình thường, và điều đó hợp lý.

Chỉ lạ, Mỹ sau đó hoành tráng tổ chức họp báo với rổn rảng những lời có cánh thì Triều gom trống thu cờ im phăng phắc, tới thời điểm 17 giờ chiều 28-2 vẫn không ra nổi một phát ngôn.

Và tiếc, Việt Nam chưa được gọi tên như là một nơi ghi dấu ấn cho hai giải Nobel Hòa Bình của hai vị thủ lĩnh ngoại quốc Trump – Kim.

Nhưng cũng thường, vì chúng ta quen với thất bại, thậm chí từ lâu đã nâng tầm thất bại thành bài học kinh nghiệm, thì sá gì danh hiệu hão này!.

Anh Tuấn



Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

Lịch sử lại gọi tên Việt Nam?


Miền Nam Việt Nam kể từ sau 1954 tới 1975 được nhiều người gọi là chiến trường của hai hệ tư tưởng. Cuộc so tài giữa đôi bên đó, cũng theo họ, đã tiễn hàng trăm ngàn sinh mạng tới miền cực lạc hoặc lên thiên đường.



Tới 2019, tức 44 mùa xuân sau thời điểm phe tư bản thoái lui, tới lượt Miền Bắc Việt Nam trở thành nơi diễn ra cuộc đối mặt giữa hai thế lực sở hữu công nghệ vũ khí hạt nhân chính thức và phi chính thức, từng tuyên bố hàm ý hủy diệt đối phương lẫn bạn thân của đối phương.

Hai đại diện của những thế lực ấy, một từ Đồng Đăng tiến ra Hà Nội, một từ Nội Bài vào Thủ Đô. Mỗi chú đi từ mỗi hướng cùng tùy tùng hùng hậu với các trang thiết bị tối tân.

Sự nóng rừng rực của cuộc giáp mặt đó không khó để nhận ra. Thậm chí  mức độ quan tâm của giới truyền thông tới đám vệ sĩ của “trùm tư bản” hay cái ló người qua cửa kính chống đạn của hậu duệ “khai quốc công thần Nam Triều tiên đời thứ 3” lúc đi giữa nước Việt đầy thanh bình và thân thiện... cho thấy thủ lĩnh của mỗi bên được bảo vệ cẩn mật vì sự sống của hành tinh ra sao.

Nhưng dường như ngoài sự hồi hộp trong nước thì thế giới chả qua tâm đến những chuyện lẻ mẻ trên.  Họ có lẽ chỉ đặt mối quan tâm rằng kết cục cuộc “so găng quan điểm” sẽ ra sao? Hà Nội có được lịch sử ghi nhận là nơi đặt dấu ấn “Giải giáp vũ khí tư tưởng” của một bên hay không?

Và tôi, với tư duy của một người trong dân tộc yêu chuộng hòa bình, đương nhiên không muốn đất Thăng Long trở thành địa điểm đánh dấu một cuộc chiến ý thức hệ khốc liệt sau một tuần tới đây, nếu cái bắt tay nhau không ưng ý....

Anh Tuấn



Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019

Những món ngon của truyền thông


Một án hôn nhân, điều cốt yếu là trái tim cặp đôi ấy còn thuộc về nhau không. Vấn đề tài sản, nhỏ thì tòa tự truy xuất nguồn gốc, lớn thì... thuê thám tử kinh tế lần dấu vết.

Mà khi đã tan vỡ, nhiều đứa còn hắt xăng vào nhau thì tiền là đứa bố láo nào?


Thế nhưng, câu chuyện đương kim giáo chủ Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ và đương kim đệ nhất phu nhân giáo chủ Trung Nguyên Lê Hoàng Diệp Thảo có phần khác với những cặp đôi bình thường. Bởi nó dường như vượt xa quy luật giới tính để tiệm cận mức độ triết học: Vật chất quyết định ý thức.

Cứ theo báo chí mấy hôm nay, cặp đôi “khai giáo công thần” này không quá lấn bấn chuyện chàng/nàng còn yêu tôi không mà là chuyện ai sẽ đứng đầu trong sổ vàng truyền thống của Trung Nguyên hội.

Mà bọn tò mò, khi đã hít phải thứ ma túy tạm gọi là “nhân vật nổi tiếng” thì chúng dễ sinh ảo giác để tự biến mình thành đám tiểu yêu thờ phụng đấng “Tin giật gân”.

Thật tiếc vì Độc cô cầu bại, Kiếm hiệp đường chủ Kim Dung đã trả nợ giang hồ, nếu không, bọn Quách Tĩnh - Hoàng Dung, Cô Long - Dương Hóa... chỉ là lũ tép riu nếu mon men lên vùng Tây Nguyên Việt Nam...

Quay lại câu chuyện trong hàng ngàn án hôn nhân mỗi năm trên thế giới thì trái tim của những cặp đôi từng mặn nồng kia còn thuộc về nhau không....

Trả lời: Còn, nếu đứa nào cũng muốn lòng đứa kia vui sướng!  (trừ việc bất hạnh lọt vào tầm ngắm bọn say tin sốc)


Trần Tuấn

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2019

Nữ sinh giao gà và nhân viên cây xăng bị giết



“THƯỞNG LỰC LƯỢNG PHÁ VỤ GIẾT NHÂN VIÊN CÂY XĂNG ĐÊM 30 TẾT”

Giả sử bạn đọc được thông tin trên sau nhiều ngày đằng đẵng ngóng chờ công an lôi đứa giết người tại Bình Thuận đêm giao thừa ra ánh sáng?...  Bạn nghĩ lực lượng phá án tài tình, cảm ơn các anh?



Hoặc: Nghiệp vụ mấy chú cảnh sát kém cỏi, nửa tháng trời mới bắt được tội phạm. Thật tốn tiền thuế dân nuôi các chú?
Nhiệm vụ của các chú là giữ gìn an ninh, không mắng là may chứ sao lại thưởng?...

Thì tương tự, vụ công an Điện Biên được khen thưởng vì bắt được mấy đứa lên kế hoạch thay nhau hãm hiếp em nữ sinh đi giao gà cũng sẽ được các bạn suy nghĩ theo ít nhất 3 hướng như thế. Trong đó, 2 sự sau được cổ vũ bằng vài tờ báo nhân danh “Ý kiến bạn đọc”.



Xin tỏ quan điểm cá nhân: Đó là những tờ báo thiếu tính xây dựng, sặc mùi đổi chác.

Nếu là lính bảo vệ biên giới, ý chí của bạn là quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, sao có anh nhận huân chương, có anh chật vật về làm chế độ thương binh?

Nếu nhiệm vụ của bọn trẻ là học tập, sao có đứa năm nào cũng nhận giấy khen, có đứa chỉ đủ chuẩn lên lớp?

Nếu trong gia đình của bạn phải thực hiện khả năng làm chồng giỏi, cha tốt thì đẻ ra mấy cái danh hiệu Gia đình văn hóa làm gì để mạt sát những đứa không đạt danh hiệu?

Trong vụ Điện Biên, khen thưởng là một hình thức khuyến khích để về sau thực hiện thành tích nỗ lực và hiệu quả hơn. Thế mà cũng bị chọc ngoáy?

So sánh giữa thành tích phá án với nỗi đau của gia đình nạn nhân là một dạng so sánh khập khiễng, kiểu xã hội tuôn nước mắt thì trời không được hửng nắng!

Cũng trong vụ Điện Biên, việc khai quật tử thi để giám định lại thì đó là một sự cẩn thận cần thiết để hạ xác suất oan sai, giống như Tòa án phải nhiều cấp xét xử.



Tôi nhớ, ở Ninh Bình 22 năm trước (1997) cũng có một vụ tương tự. Cô gái Thanh Hóa bị nhóm 4 thằng giam liền tù tì mấy ngày để làm nô lệ tình dục cho chúng và cho những thằng bạn chúng. Công an sau đó ập vào, nạn nhân thân hình rũ rượi như ma, khi được về nhà, do ám ảnh và tủi nhục đã lao đầu xuống giếng tuẫn tiết.

Cùng năm, 4 án tử hình được tuyên. Sau đó thì không biết có chú nào được Chủ tịch nước tha tội chết không nhưng nhiều người chửi chính quyền đã không làm tròn nhiệm vụ an ủi nạn nhân khiến cô tìm giải pháp là cái chết... (!?)

Anh Tuấn


Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Mấy vần Xuân Kỷ Hợi


Buông

Phố ồn ào nhưng chẳng thấy riêng ai
Chiều sắp rụng mà hào quang chửa tắt
Thằng lãng tử năm xưa nay bỗng tật
Lặng lẽ cười, thong thả bước vào đêm...







Viễn mộng

Kinh đô? Xa lắc ngàn năm!
Đá vôi thì bạc, bờ sông thì bồi
Xa quê bỗng hận đất người 
Cờ lau viễn mộng ngợp trời tái tê…






Ly hương

Đất khách đã nghe mùi cay đắng
Dẫu lòng chưa mỏi cánh thiên di
Hay ta đỗ lại cùng nhân thế
Đau thấm tận cùng chuyện hài - bi?





Trần Anh Tuấn

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019

Phận Cơm chợ vợ đường


Trong trường hợp tước bằng lái xe của họ thì bao nhiêu hàng hóa bị đình trệ, ngưng đường vận chuyển? Nền kinh tế bị ảnh hưởng ra sao? Kế hoạch tạo công ăn việc làm mới để duy trì đời sống của những gia đình tài xế kia đã có chưa?...



Ngày 15-1, thông tin tại Hội nghị Tổng kết công tác năm 2018 của Phòng CSGT (PC08) Công an TP.HCM, Trung tá Huỳnh Trung Phong, Trưởng Phòng PC08, cho hay PC08 sẽ tổ chức cao điểm xử lý nồng độ cồn kèm test ma túy với tài xế xe cơ giới. Cao điểm này sẽ kéo dài từ 16-1 đến 15-2, những tài xế bị phát hiện vi phạm sẽ có biện pháp xử lý và giáo dục tương thích.

Trước đó, Bộ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Văn Thể cho rằng nên tước bằng lái vĩnh viễn những tài xế gây tai nạn đặc biệt nghiêm trọng. Nhiều người sau đó ủng hộ Bộ trưởng và góp thêm vế nữa rằng chỉ cần phát hiện dương tính ma túy cũng phải tước bằng.

Những động thái này diễn ra sau vụ tai nạn giao thông kinh hoàng ở Long An khiến nhiều người chết mà thủ phạm được xác định là tài xế contaner có nồng độ cồn trong người, đồng thời dương tính với ma túy.

Và với vụ ô tô tải lao vào đoàn người đi bộ dưới lòng Quốc lộ 5 ở Hải Dương hôm qua (21-1) tước đi 8 mạng sống, thông tin tài xế chiếc xe tử thần này dùng ma túy ngút ngàn trên các mặt báo.

Bỗng dưng, tài xế dùng ma túy trở thành một “ngáo ộp” với xã hội!.

Nói “bỗng dưng” bởi trước tai nạn trên xảy ra thì từ trước tới nay việc nhiều lái xe dùng ma túy không phải điều gì quá lạ lẫm và từng có một khảo sát từ 6 năm trước chỉ ra có hơn 30% tài xế xe container (bằng lái FC) dương tính với ma túy.

Chỉ tiếc khảo sát ấy không chỉ ra bao nhiêu trong số 30% đó gây tai nạn.



Vậy, thực sự có phải việc dùng chất kích thích là lý do chính yếu dẫn tới sự mất an toàn khi điều khiển xe? Cứ cho là tỉ lệ trên 1/3 đó tới nay không đổi thì xứ lý thế nào để hợp lý?

Trong trường hợp tước bằng của họ thì bao nhiêu hàng hóa bị đình trệ, ngưng đường vận chuyển? Nền kinh tế bị ảnh hưởng ra sao? Kế hoạch tạo công ăn việc làm mới để duy trì đời sống của những gia đình tài xế kia đã có chưa?...

Được biết, giới tài xế từ những năm 2000 đổ về trước đã mang tiếng “cơm chợ vợ đường. Ngoài một số ít “đua đòi rồi sai ngã” thì đa phần cuộc sống sau vô lăng của họ là những chuỗi ngày mệt mỏi đếm số km, ăn cơm bụi và giải quyết nhu cầu sinh lý với những cô gái buôn phấn bán hương trên các chặng hành trình. Thời gian nhàn nhã quây quần dưới mái nhà rộn rã tiếng cười, ấm áp bên vợ con hoặc cùng nhau đi du lịch là những ước mơ xa xỉ với họ.

Gần đây, của đa phần những vụ tai nạn giao thông thảm khốc đều có sự góp mặt của tài xế dính dáng chất kích thích, Đại tá Trần Sơn, nguyên phó Phòng hướng dẫn luật và điều tra, giải quyết tai nạn giao thông (Cục Cảnh sát giao thông, Bộ Công an), cho biết để điều khiển xe lớn đòi hỏi tài xế cần có sức khỏe và thường lái vào ban đêm. “Và để tỉnh táo, hoàn thành nhiệm vụ được giao, nhiều lái xe đã sử dụng chất kích thích nhằm cảm thấy khỏe mạnh, không buồn ngủ...” – vị này nói và lý giải rằng vì lợi nhuận hoặc vì thiếu trách nhiệm, một số doanh nghiệp đã lờ đi việc kiểm tra sức khỏe lái xe dẫn đến những vụ tai nạn đau lòng.

Như vậy, phần nhiều tài dùng ma túy để có cảm giác tỉnh táo điều khiển tay lái?

Với việc nhu cầu vận chuyển hàng hóa luôn tăng trong khi tài xế có hạn, họ phải làm gấp nhiều lần tiêu chuẩn sức khỏe cho phép là dễ hiểu. Và muốn có cảm giác sức khỏe, ma túy nằm trong những lựa chọn ưu tiên dù không muốn.

Nghĩa rằng, ngoài cơm chợ vợ đường, những người cầm lái ô tô tải trọng nặng bị thêm một thiệt thòi nữa là buộc phải dùng ma túy để phục vụ cho công việc của mình.



Được biết, ngoại trừ một số loại ma túy mới gây loại ảo giác quái dị thì những chất kích thích cũ dạng thuốc phiện hay heroin không có tác dụng khiến con người thực hiện việc ác. Thậm chí, chúng là một “dạng tăng lực”, dù thứ tạo cảm giác có sức lực này hơi cực đoan.

Đồng ý rằng việc dùng ma túy rất sai so với pháp luật hiện hành, nhưng, lên án và kỳ thị tài xế sử dụng ma túy, có lẽ bạn đang hiểu sai bản chất của những tai nạn giao thông hàng loạt người chết?.

Mà bản chất, nó có thể liên quan tới vế thứ hai mà đại tá Trần Đại Sơn nếu: “vì lợi nhuận hoặc vì thiếu trách nhiệm, một số doanh nghiệp đã lờ đi việc kiểm tra sức khỏe lái xe dẫn đến những vụ tai nạn đau lòng”. Hoặc, là câu chuyện “đánh trống bỏ dùi” trong đào tạo đạo đức người lái xe của một số cơ quan có thẩm quyền cấp bằng lái.

Dẫu gì, những câu chuyện một tài xế đường dài ngủ ngục ngay trên vô lăng khi vừa kết thúc hành trình giao hàng là không hiếm. Tại sao họ phải phiêu lưu với sinh mệnh của chính mình và đồng loại như vậy? là một câu hỏi không dễ trả lời…

Anh Tuấn

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

Nước sông không phạm nước giếng?


Lực lượng 141 TP.Hà Nội, 911 TP.Đà Nẵng, 363 TP.Hồ Chí Minh sinh ra để làm gì?




Phải chăng, sinh ra để phủ định hệ thống Cảnh sát hình sự cả chìm lẫn nổi trong Công an Nhân dân?

Để khơi gợi quá khứ của Sài Gòn hỗn loạn sau năm 1975 với đội quân SBC lẫy lừng?.

Để đáp ứng nhu cầu “Cơ chế cảnh sát đặc thù” của các vị lãnh đạo sáng tạo ra những lực lượng ấy?.

Câu trả lời bằng thực tế sẽ có trong tương lai gần...

Tuy nhiên, việc một trưởng công an phường ở TP.Đà Nẵng  mất chức chỉ vì bị nhận xét thiếu hợp tác với những đồng đội có tầm hoạt động bao trùm của mình (911) có thể là một gợi ý cho thấy 141, 911, 363 đang là những tác nhân khiến nhiều người anh em chung quân phục "tâm tư"…

Anh Tuấn