Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2019

Nhìn từ cuộc 'tự thú"' ồn ào


Trong vụ án nữ sinh giao gà bị làm nhục và sát hại ở Điện Biên hồi đầu Xuân Kỷ Hợi, mẹ nạn nhân là bà Trần Thị Hiền dù biết con gái đang nằm trong tay kẻ ác nhưng không khai báo. Hành vi che dấu cho bọn tội phạm đó khiến dư luận có nhiều người muốn phạm tội Giết người với mẹ ấy.



Trong vụ án 39 người chết thảm thương khi xâm nhập lãnh thổ nước Anh vừa qua, dù cảnh sát xứ sương mù đang mù mờ quốc tịch nạn nhân, song tại Việt Nam đã có nhiều gia đình tới trình báo chính quyền rằng con em họ vượt biên và mất tích.

Một cuộc tự thú tập thể ồn ào chưa từng có trong lịch sử Việt Nam?.

Và dư luận rất bao dung với sự nhận thức pháp luật dù hơi muộn này nên không phản ứng gay gắt như với ả Hiền kia, thậm chí còn xót xa, thông cảm.

Giá như hàng chục gia đình ấy báo công an ngăn chặn hành vi trốn Tổ Quốc của người thân họ ngay từ đầu, thì giờ đã không phải ngồi nhà nơm nớp suy đoán về quốc tịch 39 số phận thảm thương kia.

Mạng sống của bất cứ cá nhân nào cũng đều là vô giá, và để cái giá đó không trở thành “vô giá trị” thì nhà nước nơi mạng sống ấy tự hào đăng ký công dân phải biết cách để sánh ngang, thậm chí ngạo nghễ với cường quốc năm châu.

Và dù dân tộc, màu da nào cũng quý như nhau, nhưng mình hi vọng những người chết không phải đồng bào.

Anh Tuấn

(Xin lỗi nếu ai đó gọi cách đặt tựa của mình là tàn nhẫn)

  

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019

Việt Nam vượt Mỹ cả trăm năm


Giống như bóng đá, một nhiệm kỳ của Bộ trưởng nếu chưa tới “phút 90” thì chưa thể khẳng định vị đó sẽ ưỡn ngực tự hào hay cúi đầu tủi hổ. 

Tương tự, những lãnh đạo cấp thấp hoặc cao hơn, nếu chưa tới phút 90 cũng chưa thể khẳng định cúi đầu hay ưỡn ngực.



Song, có điều (hiện tại tưởng như) nghịch lý: Là một thứ trưởng vốn chưa mấy nổi danh vì cống hiến bỗng trở thành thân thiết ruột thịt hơn cha mẹ của vô số anh chị khi trong đám tang ông có “dòng người nghẹn ngào tiếc thương, đưa tiễn”.

Có điều (hiện tại tưởng như) nghịch lý: Là ông Đinh La Thăng tư lệnh ngành GTVT với cây cầu đi bộ cho bệnh nhân ung thư; tư lệnh Đảng TP.HCM với giấc mơ bò sữa của nông dân Củ Chi… kỳ thực đã “ngã ngựa” từ thủa làm sếp dầu khí hàng chục năm trước.

Có điều (hiện tại tưởng như) nghịch lý: Là nữ tướng ngành duy nhất không phải ủy viên Trung ương Đảng Nguyễn Thị Kim Tiến vốn chịu nhiều dè bỉu lại là người đóng góp công lao một trong năm chỉ tiêu vượt kế hoạch của chính phủ.

Có điều hiện tại là nghịch lý nhưng (có thể) hợp lý. Đó là việc những đoàn chiếu bóng rong ruổi ở đồng bằng từ những năm 80 của thế ký trước, đến thời đại 4.0 vẫn là niềm mong mỏi của bọn trẻ miền núi nhưng chả mấy ai trăn trở. Bởi họ đang bận cay cú vì thua trình độ phát triển của nước bạn từ 5 đến 20 năm….

Tạm kết: Nghịch lý và hợp lý trên xét cho cùng đều rất hợp lý.

Giống như chuyện ta thua bạn về miếng ăn, tấm mặc nhưng Hình thái Kinh tế - Xã hội của ta đã vượt xa cả trăm năm so với bọn thừa mặc, ngán ăn.

Anh Tuấn

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2019

Cổ tích thời gian




“Anh em ơi ơi ơi!... 20-10 qua rồi, xin mời tất cả quay trở lại vị trí!”.



Hắn hào hứng hét toáng lên như thế, tưởng là vừa lập ngôn một câu hay ho lắm. Ai dè, nhìn quanh thấy một dòng đàn ông cuồn cuộn đổ về, mỗi ông thọi cho hắn một phát…
Từ đống tương bần ấy mọc lên một tượng đài mang tên Sám hối. 
Và từ đó thế giới có thêm một ngày 21-10 cực kỳ trọng đại.

Trần Tuấn

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2019

Giải pháp để người Thủ đô muôn năm dùng nước sạch




Trong lúc công ty Sông Đà loay hoay súc rửa, kiện toàn, bố trí lại quy trình bán nước...

Trong lúc chính quyền Hà Nội tướt mồ hôi điều xe bồn cấp nước sạch xuống dân, che chắn thông tin bất lợi, vá lỗ thủng trách nhiệm trong việc dân biết trước cán bộ biết sau...



Trong lúc người Thủ đô bị trao một cơ hội bất đắc dĩ trở về quá khứ bao cấp vàng son, xách thùng, xô, chậu xếp hàng nhận nước…

Và trong lúc 62 tỉnh thành còn lại vì những chuyện này mà xáo động, tự nhìn lại mình…

Thì, giải pháp căn cơ để Hà Nội nói riêng, cả nước nói chung chặn đứng tình trạng nước nấu ăn nhiễm bẩn do chất thải từ sông, rất đơn giản.

Đó là lùa cánh lái xe chuyên chở chất thải đi học tiến sĩ hết.

Có như vậy, những tài xế ấy mới đủ kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệp, phương pháp luận, suy tính luận, hành động luận… về vấn đề môi trường. Qua đó, đảm bảo lái xe đổ thải một cách khoa học, đúng thời điểm, đúng vị trí để các nhà máy luôn nhận được từ những dòng sông nguồn nước chất lượng.

Ý kiến của mình là vậy, nếu có nhầm lẫn thì không phải mình.

Mà có thể là do sai sót đánh máy.

Trần Tuấn

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2019

'Cách mạng dù' và 'Ô dù'



Mình vẫn thường nói, một chuyện gì đó nếu nhìn dưới những lăng kính khác nhau chuyện ấy sẽ mang những ý nghĩa phản bội nhau.



Hoa hồng cơ bản là đẹp trong mắt những chàng trai, cô gái, tuy nhiên, nó lại là yếu tố tạo nên những cuộc hẹn hò khiến thế giới tăng dân số một cách vô trách nhiệm.

Hoàng tử và công chúa là những hình tượng rất lung linh trong truyện cổ tích, có điều, lại là đối tượng cần quyết liệt tiêu diệt trong những cuộc cách mạng xã hội.

Nỗi lo về thực phẩm bẩn, môi trường ô nhiễm khiến người ta khiếp hãi hơn cả tai nạn giao thông, nhưng nỗi lo ấy góp phần xoa dịu nỗi đau của những dân tộc luôn lấy tiêu chuẩn Mỹ, Anh, Pháp, Nhật làm lẽ sống trong khi thu nhập mỗi tháng chỉ chừng 200 USD đổ lại,

Dân chủ là khái niệm đa số các chính quyền sính dùng, tuy nhiên, trong số những chính quyền ấy có hiện tượng ứng xử với nó kiểu Bề ngoài thơn thớt nói cười/ mà trong nham hiểm (cộng với)  sợ nó bỏ mẹ.

… Thì câu chuyện chàng thanh niên “mặt dơi mũi chuột” trong biến cố thần thánh tại quê hương Lý Tiểu Long có lẽ cũng tương tự vậy.

Nên trong tranh luận, ưu tiên đầu tiên là cần thống nhất khái niệm.

Có như vậy, hoa hồng mới không bị suy diễn thành một công cụ quảng cáo cho việc xài bao cao su.

Anh Tuấn

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2019

Lịch âm và lịch dương


Nửa thế kỷ âm lịch sau khi  bác Hồ đi về miền bất tử, hôm kìa (ngày Canh dần, tháng Nhâm thân, năm Kỷ Hợi), nhiều nơi trong cả nước tổ chức lễ giỗ Bác. Đây là truyền thống quý báu trong tưởng nhớ nhân vật lịch sử của người Á Đông.



Bỗng nghĩ nước chảy đá mòn, trò chơi ú tim của thời gian với thế giới luôn để lại những kết quả hoặc hậu quả bất ngờ… song có một điều dường như bất biến đó là thói quen sử dụng lịch âm và giá trị triết học từ lịch âm mang lại.

Thứ nhất, lịch âm ghi nhận sự chuyển đổi thời gian theo tiết, mùa, tên các linh vật và cứ 60 xuân lặp lại vòng tròn như nhau. Do vậy, lịch âm mang thông điệp cân bằng và vĩnh cửu. Trong khi đó, dương lịch dùng những con số, tức mỗi ngày trôi qua là gần thêm thời điểm tận thế như lời nhiều bậc tiên tri bên phe lịch ấy quả quyết.

Thứ nhị, cứ 3 xuân, lịch âm lại hào sảng thêm vào một tháng trong khi dương lịch vài năm mới chịu chi thêm một ngày 29 trong tháng 2. Điều này nói rằng người Á Đông phóng khoáng và tinh thần yêu lao động miệt mài hơn hẳn đồng loại trời Tây.

Thứ tam, phía xài Tây lịch mỗi năm có hẳn 353 ngày bình an hạnh phúc, chỉ ngày 13 của từng tháng là ra đường cần rón rén đề phòng củi lửa. So sánh với lịch âm hàng tuần, hàng ngày, thậm chí hàng giờ đều có những thời điểm cảnh báo hoàng đạo, hắc đạo… mới thấy phe âm lịch chịu nhiều rủi ro hơn nên kinh nghiệm vượt khó dày hơn, trưởng thành hơn nhờ rèn luyện qua bão táp phong ba.



Thứ tứ, thứ n…. Tạm kết luận: Âm lịch giếng sâu, Dương lịch cơi trầu!
Quay trở lại câu chuyện lễ giỗ bác Hồ, dù 200 mùa đã đi qua, dù dải đất hình tia chớp có nhiều thay đổi từ tên quốc gia đến vị  thế dân tộc nhưng những thần dân của âm lịch vẫn tôn sùng lịch âm bởi siêu triết lý mà hệ thống đo đếm thời gian này mang lại (như khái lược ở trên).

Do thế, Bác là người Việt, không phải công dân của thế giới đại đồng nên tưởng nhớ Bác theo quy tắc truyền thống của dân tộc là đúng rồi!

Lan man vậy mà vẫn chưa trả lời được câu hỏi “Tại sao những ngày mùa Thu này hai sự kiện giỗ Bác và sinh nhật di chúc Bác lại một ngày theo Đông, một ngày theo Tây?”

Trần Tuấn

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019

Nịnh thần?


“Cần nhiều tiền” là một đặc điểm tham không giới hạn trong mỗi cá nhân. Nó nâng tầm lên “Hội”, lên “Tập đoàn”, lên cấp cao hơn tập đoàn...



Thuế là một nguồn tiền quan trọng nuôi bộ máy nhà nước, và nói riêng tại Việt Nam, nó không những là nguồn thu mà còn là nguồn cảm hứng cho việc sinh sôi thuế con, thuế cháu, thuế chắt, thuế chút, thuế chít…

Đơn cử, bạn vào một quán ăn gọi tô hủ tiếu, số tiền bạn trả gồm tiền thực phẩm, tiền chế biến, tiền chào mời của nhân viên, tiền lau dọn, tiền chỗ ngồi, tiền trông giữ xe, tiền để chủ quán trích ra nộp thuế kinh doanh….

Rất là nhiêu khê nhưng thực ra số tiền bạn bỏ cho món hủ tiếu khoái khẩu ấy ước tính khoảng 30 ngàn đổ lại. Tức là thực chất, nguồn năng lượng bạn nạp vào thông qua bữa điểm tâm ấy chỉ chừng 5 ngàn. Vậy là 25 ngàn kia bạn chi cho “thuế”.

Giá cứ gộp mẹ nó lại là ăn bữa sáng cho đỡ tức, chứ cứ chia kiểu thế này không chừng chưa ăn đã “no” bởi ấm ức.

Hôm qua (12-6) tại Quốc hội, một đại diện của tiếng dân phát ngôn rằng ông đề xuất thu thêm chừng 5USD với mỗi công dân Việt muốn ra nước ngoài, gọi là “phí chia tay”. Mình thấy:

Thứ nhất, ông đề xuất tiền đô chứ không phải tiền Việt, điều này cho thấy tầm nhìn cực xa, trăn trở đến cả nỗi lo trượt giá của đồng bạc quốc nội.

Thứ hai, ông tách “Thuế xuất ngoại” thành các thứ thuế “con” gồm thuế vé máy bay, thuế trả dịch vụ sân bay, thuế nước mắt xa người thân, thuế lưu luyến rời Tổ quốc, thuế được chào đón khi trở lại quê hương….

Thứ ba,  bởi “phí chia tay” dễ được hiểu là “phí tình cảm”, tức trả tiền cho cảm xúc, vì vậy, với đề xuất của mình, ông thể hiện là người sở hữu tư duy cao cấp hơn các đại thần siêu tính thuế (xăng, nước, điện, xe, nhà, …) khác.

Sao không gộp cha nó lại, giống như tính tô hủ tiếu thành 100 ngàn, có khi còn hay hơn việc xắt nhỏ động tác móc hầu bao, hỡi nhà “Nịnh Thuế”?

Trần Tuấn