Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

SỰ KIỆN CỦA TÔI


TIN ĐẶC BIỆT GỬI TỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA TÔI


Chả biết là vui hay quá vui!: Cuối cùng thì Trần Anh Tuấn và Hoàng Thị Hằng đã quyết định nói lời chia tay...
Sau hơn nửa thập kỷ, chính xác là 68 tháng 27 ngày, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Từ bực bội, đố kỵ, ngỡ ngàng phát hiện, trằn trọc tương tư, trường kỳ mai phục, gian khổ chinh phục, vỡ òa trong chiến thắng,... rồi tới bồn chồn ngóng đợi, thấp thỏm hẹn hò, hờn dỗi vu vơ, ghen lồng ghen lộn,.... Nói chung, quá trình “tìm” và “hiểu” nhau của chúng tôi đã diễn biến theo lối của những bản giao hưởng lộn xộn. Nghĩa là đang mưa thì bừng nắng, đang nắng bỗng sóng thần, đang sóng thần lại mở toang ra một thảo nguyên tràn ngập hoa hồng,...  Âu đó cũng là lẽ vận động đương nhiên của tình yêu.
Từng có khi Trần Anh Tuấn trăn trở bởi bóng hồng khác nhưng bằng tình yêu tuyệt vời cùng những “biện pháp giáo dục” không lời, nàng đã khéo léo khiến cho “cánh chim trời” này tự nguyện quay trở về nhảy nhót, bay lượn ở vườn nhà – Thực hiện “chuẩn mực”!.
Xin nói lại cho tròn câu: Cuối cùng thì Trần Anh Tuấn và Hoàng Thị Hằng đã quyết định nói lời chia tay với cuộc sống độc thân!
Vì “lễ nhận còng” (trước Valentine’s Day nguyên một tháng - 14.01.2012 tức 21 tháng chạp năm Tân Mão) chỉ khiêm tốn tổ chức tại 2/3 đất nước (miền Bắc và miền Trung), lại không thể liên lạc hết với bạn bè. Có thể có nhiều người không biết hoặc không đến nhân vui được. Vậy nên mượn diễn đàn này thân chuyển thông báo cùng lời mời trân trọng tới các bạn. Rất mong mọi người tới dự hoặc nếu không có điều kiện thì ở nhà nhâm nhi niềm vui tất bật, bất tận cùng chúng tôi.
Vì, hiện tại tuy chưa, nhưng dự kiến sẽ thay đổi sang cách xưng hô thân mật nhất (đăng ký) tại quê hương vài ngày trước khi thế giới nhập thêm vào bảng thống kê của mình một cuộc hôn nhân hạnh phúc nữa




Thân mến giới thiệu “phóng sự” mà chúng tôi tự làm và phần đầu của “Nhật ký tình yêu”  bằng đôi dòng vui vui theo lối Lục bát  dưới đây
Về “Phóng sự”, nếu bạn có hứng thú, thì mong hãy “cố gắng” hiểu rằng sau phần mở đầu là diễn biến của câu chuyện với: Gặp mặt, rồi suy tư, rồi mưu đồ, toan tính, rồi thực hiện kế sách chinh phục, để rồi cuối cùng nhẹ nhàng lôi nhau ra .... trói

Phần giới thiệu:


Phần đầu - Giới thiệu tình yêu
Hoàng Hằng - Anh Tuấn với nhiều nhạc thơ...


 
 
Phần một:


Một lần "sét đánh" - bơ phờ
Đêm về.. thơ thẩn... ngẩn ngơ... nhớ người...


 
Phần hai:

Lập mưu giăng kín lưới trời
Phen này quyết gắn cuộc đời cho nhau!
 

 
Phần ba & Hậu kỳ:

Cuối cùng nàng cũng dính câu
Cam tâm tình nguyện gối đầu kề vai...
 


Phía sau “Phóng sự tình yêu”:


....................................................................................................


THÊM MỘT VÀI TƯ LIỆU CHO TRỌN VẸN HƠN NHÂN NGÀY 
LỄ TÌNH YÊU 14.02


Trăm năm - ngày tháng không dài
Trầu cau sắm gấp - một hai - cưới liền!

LỄ ĂN HỎI

LỄ VU QUY





......................................................................................

&

NHẬT KÝ TÌNH YÊU

Hồi thứ I

Trần Anh Tuấn, Hoàng Thị Hằng
Tình yêu ấy cả vạn năm mãi còn
Giờ xin điểm những nét son,
Cả u buồn nữa cho tròn nhân duyên.
.........................
Cái năm gà gáy lên đường (2005- Ất Dậu)
Trăm ngàn sĩ tử bốn phương đua tài
Đất Ninh Bình, một chàng trai
Tuổi ngoài hai chục vẫn hoài cô đơn

Thông minh hơn cả tiếng đồn
Mộng cao, chí lớn: Giang sơn thu về!
Dáng nam nhi hết chỗ chê
Phong lưu là tính, đam mê là thần
Bảy năm lưu lạc phong trần
Gió sương càng vững bước chân anh hùng
Đệm “Anh”, tên “Tuấn”, họ “Trần”
Chỉ nghe qua đến quỷ thần cũng ghê
Đi thi thắng... như chẻ tre
Viết chơi chơi cũng rinh về giải cao
Đại học Văn Hiến nghênh chào
Sửa sang hành lý chàng vào phía nam...

Hồi thứ II

Huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An
Xã Nghi Phương, ở một thôn êm đềm
Vào năm cô chuột lên hương (1984-Giáp Tý)
Thiên đình gửi một nương nương xuống trần
Dân gian gọi : Hoàng Thị Hằng
Tên “trăng” mà đẹp hơn trăng đêm rằm
(Chỉ phiền: Da... hơi ngăm ngăm
Nhọ nồi phải gọi bằng ông bằng bà)
Nàng là chị nhớn trong nhà
Giỏi giang là tính, nết na là người
Muôn hoa ghen một nụ cười
Tóc như suối mát, mắt thời ánh sao
Môi ngon như tiệc bàn đào (Ta là “khỉ” mà!)
Dáng đi như thể rẽ vào thiên thai
Ngẩn ngơ bao kẻ tài trai
Nàng không “ôm”, chỉ “ôm” bài ôn thi
Và rồi năm ấy nàng đi...
Vào Văn Hiến, mở thần kỳ tình yêu.

Hồi thứ III

Trăm năm trong “cõi người liều”
Chữ “kiêu” cùng với chữ “xiêu” một vần
Trải qua mấy vụ bực mình
Những điều thu được là tình đơm hoa

Giờ Anh văn, mỗi nàng ta
Hăng hăng hái hái như là... hâm hâm

Lên bảng tựa .. quân xung phong
(So bạn phía dưới như trăng với đèn)
Khiến cho Anh Tuấn điên lên
Định cho cô ả một phen biết tài
“Học hành đã ai hơn ai?
Mà lếu láo, cứ thích oai .. mới kỳ!
Nhưng mà... con nhóc cũng... lỳ!
Làm sao đây? Tính cách gì trị đây?...”

Ngày qua, ngày lại qua ngày
Trong lòng chàng cứ chất đầy ưu tư...

HỒI THỨ IV

Buổi sáng hôm ấy trời mưa
Nước lên xăm xắp, lá khô rơi nhiều
Sân trường vắng vẻ tiêu điều
Sinh viên lác đác lội nhiều hơn đi

Chán chường pha lẫn ưu tư
Khi chàng mới đến... nhỏ vừa.. xuống xe
“Tiên nga? Hay mắt mình hoa?”
(Chàng dụi mấy cái.. ngỡ là... đang mơ)
Nàng đẹp như một bài thơ..
(Vừa mới ráo mực thì mưa rớt vào)
Vô cùng lộng lẫy, thanh tao
(Y như tiên nữ trong Đào hoa viên)
Tóc mây rỏ những giọt thiền
Xiêm y (áo mưa) phấp phới che nghiêng khoảng trời
Mắt trong, răng trắng,... tuyệt vời!
Bỗng nhiên... quay lại... nàng... cười với ai!?
Thế là từ đấy, một hai...
Hạ quyết tâm, chàng tính bài làm thân..

HỒI THỨ V

Thư qua thư lại mấy lần
Nửa năm trôi... lại sắp gần một năm
Nhằm ngay giờ học Anh văn (lại Anh văn!)
Trần Anh Tuấn tự trói mình vào “gông”
“Cú ni, một là chết vinh
Còn hơn chịu sự lặng thinh của nàng!”
Anh dũng! chàng quyết tiến lên
Vượt một bàn... lại vượt thêm một bàn...
Tim run run, tay vội vàng
Rụt rè, luống cuống chìa sang... thư tình:
“Hằng mà biết được ý mình
Thì “đây” với “đấy” sẽ cùng... ấy nha!” (liều thật!)

Đó là bức thư bằng thơ
Làm từ mới đẻ, tới vừa giờ mới xong.
...........................................
HỒI THỨ VI

Có gì hơn cả nhớ mong
Một người chín ngóng mười trông một người
Thư qua đã hai hôm rồi
Mà không thấy nhận được hồi âm chi
Nghĩ lại... rồi lại.. nghĩ đi
Đầu óc chàng nặng như chì vì lo
“Cú này mà nàng không ưa
Thì “tiêu” hai mươi sáu mùa mùa xuân xanh”
“Sông Sài Gòn nước có trong?
Hay sông Lam với núi Hồng gọi đây?”
Chán đời ra tỉnh vào say
“Hôm nay! Chỉ một hôm này nữa thôi!
Nàng mà không trả lời tôi
Thì “đây” nhất định lên trời kêu ca!”



HỒI THỨ VII

Đương khi lòng nổi phong ba
Trái tim nhức nhối như là dao đâm
Bồn chồn chân đạp vào chân
Bàn tay nắm đến mấy lần bàn tay
Ngoảnh sau, ngó trước,... Ô hay!...
Tiên nga giáng thế!- Ngất ngây, tuyệt trần
Ngẩn ngơ.. toát mồ hôi lưng
Hoàng Hằng xuất hiện! Hãi hùng Tề Thiên (biệt danh)
Nhoẻn cười (duyên ơi là duyên):
“Em không... từ chối... anh ... còn... buồn không?”
“Tình thư em đã đọc xong
Nhìn là hiểu tỏng tòng tong ý “mình”!
Đây cũng ...bài thơ xinh xinh...
Em viết để ... tỏ tâm tình... của em...”

Trời ơi! Thế giới đang đen
Bỗng bừng sáng trong tâm hồn chàng trai!

HỒI THỨ VIII


Đường đi có rộng có dài
Tình yêu cũng phải một hai nổi chìm
Từ khi máu chảy về tim
Vui cười ba bữa, giận hờn mấy phen

Cái hôm hò hẹn đầu tiên
Chàng, Nàng tới Thảo cẩm viên tự tình
“Anh – Em” rồi lại “Mình – Mình”
Thế rồi nhấm nhẳng... bỗng thành “Ông – Tui”
Hại cho chàng Tuấn đẹp trai
Đi cùng mà ngỡ ở ngoài cuộc vui
Nàng hết tiến, lại chạy lùi
Nhí nha nhí nhảnh như hồi trẻ con
Thi thoảng lại hét toáng lên:
“Anh ơi! Con khỉ nó... lèn đười ươi!”
Đăm chiêu: “Sao thỏ có đuôi?,
Mấy bà hà mã cứ cười vô duyên?”,...
.....................
“Khi yêu thì ai cũng... điên!”
Chàng nghĩ thế nên không phiền - bỏ qua!
Tới khi cô ả quá đà,
Ngước nhìn về phía xa xa cuối trời...
Mụ rằng: “Ngại quá chàng ơi!
Thiếp xin có một vài lời tự khai...”
?????????????????????
(Hú vía! Sắp tới tiết mục “nói xấu thủ trưởng” rồi. Người không dại là người biết dừng lại đúng lúc!... Lỡ nữ thần hung hăng làm cuộc đảo chính vai trò xã hội thì nguy....)

Trần Anh Tuấn.



Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

MỘT VÀI PHÁT BIỂU VUI


          Nay bỗng có hứng thú ngồi xem lại một vài bài của tôi đã đăng trên các báo. Trong số đó thấy có 2 phát biểu ngồ ngộ trên báo Tuổi trẻ cười và báo Làng cười từ... gần 2 năm trước. Thấy vẫn có thể đem lại một chút thư giãn nên tiện tay gom lại vào blog. Vừa là để vui vui, vừa là để ngôi nhà này không quá loảng xoảng, chát chúa bởi những ngôn từ chẳng mấy mát tai.
          Xin lấy luôn hình minh họa trong bài báo đã đăng.


Những người nổi tiếng lý giải
về sự đổ vỡ của mình
(Trên Tuổi trẻ cười, số 399-3/2010)



          Nhà văn: Trên thực tế , cái đẹp trong nghệ thuật và cái đẹp ngoài đời chỉ cách nhau một bát cháo hành. Nhưng bà ấy thậm chí còn không thể phân biệt nổi lúc nào mình đang nấu cháo, lúc nào đang nấu cơm, và lúc nào thì đang nấu bánh đúc.
          Nhà kinh tế: Đó là sự đầu tư vĩ đại, và là sự thua lỗ lớn nhất trong cuộc đời cho đến khi tôi gặp một người một người phụ nữ khác...
           Nhà tâm lý: Mỗi người thường có 3 bản ngã: “Phụ mẫu” , “Người lớn” và “Trẻ con”...  Oái oăm là chúng tôi thường sử dụng 2 bản ngã đầu và cuối. Và bất hạnh thay, sử dụng cùng một lúc..
           Nhà chính trị: Đàm phán không phải  là cách tốt nhất để đổi lấy hòa bình.
           Nhà xã hội học: “ Chấp nhận” là nguyên tắc hàng đầu. “Níu kéo” là một khái niệm phi thực tế . Bởi vậy tôi sẽ chỉ hỏi  “ tại sao”  lúc một mình một giường với một chiếc gối ôm mỗi khi đêm về. 


Những lý giải không thể sai!
(Trên Làng cười, số 29 – 7/2010)
          Có những câu nói hay danh ngôn có khi trở thành quan điểm sống của nhiều người. Và đó là những câu nói không thể sai dù có lý giải xa hơn nữa, đặc biệt là gắn với xã hội hiện nay. Xin đơn cử một vài ví dụ:
           - “Vẻ đẹp không ở trên đôi má hồng của người phụ nữ, mà ở trong đôi mắt của kẻ si tình”... Vì kẻ si tình bao giờ cũng tìm thấy người phụ nữ đẹp.
          - “Phía sau thành công của người đàn ông bao giờ cũng có bóng dáng của người phụ nữ”... Vì người đàn ông biết vượt qua bóng dáng đó.
           - “Thất bại là mẹ thành công”... Quá đúng, vì khi người ta thành công thì sợ gặp thất bại thậm chí hơn cả ...bà nội hay vợ của họ nữa,
           - “Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp”...  Đúng mà hơi... thừa, giống như nói: không có người chồng bất hạnh, chỉ có những chàng trai kém... thông minh..
          - “Khi người ta yêu mọi thứ đều màu hồng”... Họ chỉ nhận ra điều đó sau khi ...kết hôn.
           - “Anh yêu em, hay chúng mình làm đám cưới nhé!”... Là câu mà cả thế giới sử dụng mỗi khi muốn biết đâu là ranh giới giữa tự do và trói buộc, địa ngục với thiên đường.
Trần Anh Tuấn




Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

NHỮNG "SÁT THỦ"?

HAY SỰ KHUYẾN KHÍCH LỐI GIAO TIẾP CẨU THẢ?

Tôi không có tham vọng làm một tên lính gác thành cho cái gọi là “Sự trong sáng của tiếng Việt” Bởi nếu có được giao nhiệm vụ bảo vệ thì cũng chẳng biết bảo vệ làm sao? Bảo vệ thế nào? Bảo vệ ý nghĩa hay bảo vệ từ vựng?... Cái gì cũng lung tung hết cả lên.

Thời gian gần đây, tiếp sau vụ lùm xùm đòi đưa ngôn ngữ chat vào từ điển (1) lại có thêm  một cuốn sách mang tên “Sát thủ đầu mưng mủ” (2) trở thành đề tài bàn tán ồn ào trên đa số phương tiện truyền thông.
Phải chăng đây là thời của “Nhân danh tự do” nên phát ngôn chẳng thèm chỉn chu cho lắm? Những câu chuyện nhí nhố lại là mối quan tâm của những cái đầu bác học?(Thật khổ! Tôi chẳng dám nhận là bác này bác nọ)

Mạn phép dùng chữ “Hiếp dâm tiếng Việt” để nói tới sự lố bịch của cả người đề xuất, khuyến khích lẫn kẻ sử dụng ngôn ngữ chat. Lấy 3 lý do “Nhu cầu về tốc độ chat, quan hệ giữa những người chat, mục đích và những nội dung đề cập”, tác giả Nguyễn Đức Dân (Giáo sư – Tiến sĩ) mong muốn đưa mấy thứ quái thai ấy vào từ điển tiếng Việt.
 Chả biết cái Luận án (nếu có) kia đóng góp được lợi ích gì? Nhưng nếu nó diễn ra theo đúng mong muốn của vị học giả khả kính này thì không biết bao nhiêu thế hệ con cháu của ngài mới có thể lần giở hết bộ từ điển kinh khủng ấy. Bởi 7X có lối nói chuyện của 7X, 8X có cách chat của 8X, 9X lại có lối tán trò của 9X, và vân vân X nữa....
Biết đâu, để ghi nhớ công lao, bọn con nít thế hệ nào đó sẽ vinh danh Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Đức Dân bằng lối chat “ngắn gọn và tốc độ” như sau đây: “Giáo sĩ... D”. Thôi thế “kũg là vig zự cho giáo sĩ rùi, bít hok?”! (Rất xin lỗi giáo sư)
..........................

Thế rồi trong cơn bão táp của những điều nhảm nhí, suýt tí nữa thì lại khai sinh ra một “Sát thủ đầu mưng mủ”. Nghĩa là những ngôn ngữ vớ vẩn nhằm chuyển tải cái tiếng cười nông cạn được đứng trước cơ hội tập hợp đội ngũ trong một bản thống kê vô bổ đeo bám dưới mác “Văn hóa phẩm” cực kỳ sang trọng. Cốt lõi gây nên sự hào hứng rẻ tiền này là việc sử dụng những từ ngữ có vần điệu giống nhau để chắp nối lại thành đa số câu vô nghĩa, thậm chí phản cảm.
-         Chán như con gián
-         Buồn như con chuồn chuồn
-         Dở hơi biết bơi
-         Bộ đội phải chơi trội
-         Một điều nhịn là chín điều nhục
-         ......................................................................
Vẫn biết đó không phải là sáng tạo của nghệ sĩ Thành Phong mà chỉ là việc nhắc lại và minh họa bằng tranh vẽ những lời nói thể hiện sự ấu trĩ, tù túng trong tư tưởng (cứ coi cách phát ngôn nào lạ lẫm đã là một niềm vui) trên miệng những ông bà chủ tương lai của đất nước đang nhân danh “Teen” mà thôi. Tuy nhiên, nếu thứ “Văn hóa phẩm” ấy mà phát hành thì khác quái gì “cổ vũ cho người quay về thú” đâu cơ chứ? (dung dưỡng sự vô nghĩa cùng “chọc tiết”  ý thức)
Ấy thế mà vẫn có nhiều người học vấn không thấp vẫn “Đầu to nhưng óc bằng quả nho”  oang oang cất tiếng nói bảo vệ sự ra đời của ấn phẩm giá trị lùn này.
Mà còn “lùn” hơn nữa nếu dại dột so sánh với cách nói vừa vần vè vui vui, vừa thâm thúy lại mang tính giáo dục khá cao của các cụ xưa:
-         Chó treo, mèo đậy
-         Nói phải củ cải cũng phải nghe
-         Sồn sồn như ... L.. phải lá han
-         Tay trái mó dái không xong
-         Chớ đem bì phấn với vôi – Bì.... L... con đĩ với môi anh thợ kèn
-         ........................................................
Kết mà chưa hết:
Lo lắm, mới chiều nay thôi, ngồi quán cà phê vỉa hè nghe hai thằng trẻ con đối đáp với nhau đúng giọng của “sát thủ đầu có mủ”. Một thằng mắng “Mày tồ như... cái hồ!” , đứa kia vặc lại “Ừ! Mày giỏi thì ... cũng củ tỏi sớm thôi con ạ!”
Tóm lại, đưa ngôn ngữ chat vào từ điển tiếng Việt hay rùm beng cổ vũ cho lối giao tiếp “hóm hỉnh thì ít mà đần độn thì nhiều” có lẽ sẽ góp phần đáng kể nào đó nâng dân tộc lên một tầm mới của... đỉnh cao ngây ngô?.
Cho nên, bài này chỉ là “Tiếng nói phát ói” của cái thằng tôi vì lo rằng: Dù các bác quản lý nhà mình hôm nay đã bật đèn đỏ chặn đứng những ý tưởng quái dị ấy, nhưng biết đâu một ngày xấu trời nào đó, số phận của chúng sẽ lại được hân hoan tiến bước giống như bộ phim Tàu nói tiếng Việt “Đường tới thành Thăng Long”  đang sắp sửa phủ cái hồn người Trung Hoa lên đầu chín chục triệu dân mình (dẫu rằng trước đấy nó đã từng bị tuýt còi).
Trần Anh Tuấn

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

KHAI SINH TRONG VÙNG SÁNG?

NHỮNG “NÀNG KIỀU” VÀI TRĂM NĂM SAU



Vương Thúy Kiều lần thứ nhất bán thân xác chuộc cha thông qua môi giới hôn nhân với Mã Giám Sinh. Lần thứ hai, Kiều bán sạch phẩm giá bằng việc định xỏ mũi Hoạn Thư, rồi ăn trộm vàng ngọc tại nhà cô này để cao chạy xa bay. Lần thứ ba, người đẹp thực hiện thương vụ bằng cả cơ đồ của đấng trượng phu Từ Hải với mong muốn được yên thân....
Bởi thế nghe đâu trước 1945, tác phẩm “Truyện Kiều”  dù với tên mỹ miều hơn là “Đoạn trường tân thanh”  vẫn bị dân gian coi là một “bản dâm thư”.  Nói nôm na thì là một dạng “Nhật ký của gái điếm”... Thế nhưng đùng một cái sau cách mạng, từ thân phận một con vịt nàng chuyển mình hóa chim Phượng hoàng với vô số những biểu tượng tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam được phần nhiều các tác giả đương thời tán tụng lên.
Nghĩa là một sự việc khi nhìn bởi lăng kính khác nhau sẽ hiện lên những màu sắc lung linh hoặc u ám khác nhau. Ngoài ra, phương pháp  nhận thức cũng có thể đưa một cuốn kinh thánh nào đó vào sọt rác hoặc nâng một chủ thuyết gì đấy lên đỉnh cao chói lọi vinh quang.
Chuyện xưa qua lời đồn đại mơ hồ nên khó chính xác. Kẻ này không dám nói nhiều, chỉ sơ sơ muốn bàn rõ hơn một tý ti cái hiện tượng đang sờ sờ phủ chiếc váy đụp lên một phần cuộc sống.  Ấy là thân phận của những em ún Thúy Kiều hiện nay (xét dưới góc độ mang tới “cánh cửa thiên đường” (chữ dùng của một số chị em) cho các đấng Anh hùng có, Tiểu nhân có, Lưu manh có, Trí thức, Quan chức hay dân đen rất đen... đều có)
Về cái khoản sung sướng thì từ Đức thánh Khổng ở bên Tàu cho tới em nhỏ 14, 15 tuổi bán vé số dạo đều cần. Còn chuyện ông tổ của đạo Nho có khi nào tập tành đi hát ả đào như các cụ Tú Xương, Tản Đà, Nguyễn Tuân không thì chưa dám nói. Có điều, phàm đã là Người khi đã nảy sinh nhu cầu mà không được thỏa mãn tất sẽ khó chịu, bức bối lắm lắm. Trong vô số các nhu cầu thì “chuyện ấy” lại là một vấn đề khá quan trọng. Nó không chỉ thực hiện chức năng tái sản xuất xã hội mà còn giải tỏa căng thẳng, mang lại tinh thần hưng phấn cho mỗi “cầu thủ” tham gia.
Mại dâm có khả năng đáp ứng hai vế sau đó. Đây là một hiện tượng đương nhiên của xã hội, lịch sử tồn tại của nó có lẽ cũng lâu dài như từ khi loài người bắt đầu biết tới giới hạn của quyền sở hữu. Nói một cách khác, nó chỉ có thể mất đi khi không có ai trên thế giới còn lòng tham, bản năng tính dục hoặc chế độ một vợ một chồng hoàn toàn biến mất trong các văn bản pháp luật.
Thế thì cấm sao khi luật pháp hô một đằng, thực tiễn nhào một nẻo? Có ai chỉ cho tôi ở bất cứ nơi xa xôi nào đó có tổ chức xã hội mà không có hiện tượng mại dâm?
 Ấy vậy mà nghe nói chỉ có Đức, Hà Lan, Thái Lan và một vài quốc gia “lạc loài” khác coi các chị em hành nghề “tình một đêm” như những người lao động bình thường. Còn lại là tước quyền kinh doanh “vốn tự có” của những nàng Kiều hiện đại. Phải chăng từ nguyên nhân của làn sóng “nữ quyền”?  Mại dâm gặp một rào cản ghê gớm ở phía những bà vợ chính chuyên đàng hoàng ngồi trong căn phòng ấm cúng mà nơm nớp lo anh chồng trăng hoa không biết đang đánh quả tù mù ở xó xỉnh nào?
Nhưng, khi đã cấm một hiện tượng “đương nhiên” thì đương nhiên lãnh chịu hậu quả. Vì cấm nên cả một hệ thống mại dâm luôn hoạt động trong tình trạng lén lút (Hệ thống tính sơ sơ đã bao gồm ngần này mũi thuốc độc tiêm vào cơ thể xã hội: Bệnh tật nhiều do quan hệ không an toàn, trại phục hồi chật bởi những màn “thu gom”, nhà tù đông vì nhiều “má mì” sa lưới, rồi đâm chém loạn xị khi tranh địa bàn “gái gọi”,...chưa nói tới thảm cảnh nhân vật chính bị “tú bà” bóc và lột cả nghĩa đen lẫn bóng.) Cho nên, cái gì cũng có sự đánh đổi cả. Ví như (ví dụ thôi): Muốn trung thành với chủ nghĩa Mác – Lê thì lùa dân vào Hợp tác xã, còn muốn nền KTTT nghĩa là phải chấp nhận diễn giải thêm lời của hai ông ấy. Hoặc như chuyện người đẹp Ngọc Trinh khoe “hàng quý”, nếu muốn em gái hở vô tư thì phải dẹp sĩ diện mà thu hồi vương miện, còn muốn nàng vẫn là một trong những Miss VN thì ít nhất cũng cần dán miệng cái đám báo chí lắm chuyện lại... Tương tự, muốn đất nước bớt nhiều gánh nặng thì cứ thả cửa để mấy “mụ già” không khéo chiều chồng ghen lồng lộn mỗi khi đức lang quân vắng mặt đi (Mà chắc không tới mức đó đâu).
Luật pháp nước mình từ lâu bị gán cho cái nhãn không hay ho lắm, tức là “cái gì không quản được thì cấm” . Nhưng (ít nhất) trong cách ứng xử với hiện tượng “mua son bán phấn” lại có vẻ như ngược lại. Kẻ này từ lâu đã nghe lẻ tẻ những tiếng nói đề nghị một sự chính danh cho các cô gái tội nghiệp làm nghề mua vui cho khách thiên hạ. Ngày hôm qua lại vớ phải một phát ngôn trên báo Tuổi trẻ, bài “Nên có cách nhìn mới về người bán dâm” dẫn lời ngài Chủ tịch Hội nông dân TP Hà Nội Trịnh Thế Khiết tại phiên thảo luận ở tổ trong Quốc hội. Ông đề nghị nên có “quy định” cho những nàng Kiều lỡ bước ấy. Vui quá! Thế tức là đỡ đầu cho một phần thế giới Xã hội đen có cơ hội khai sinh trong ánh sáng rồi còn gì nữa.
Bỗng nhớ tới một kỷ niệm năm 2006 ngày còn là sinh viên năm II. Thay mặt cho nhóm học tập, kẻ này có trình bày và bảo vệ ý tưởng “Hợp pháp hóa hoạt động mại dâm”... Thế là một cuộc tranh luận, đúng hơn là cãi nhau giữa một nửa lớp với... phần còn lại. “Phe” nào cũng có cả nam và nữ, và rất thú vị vì “chủ lực” cho “cánh” đề nghị Mại dâm phải được pháp luật thừa nhận  lại là “nữ tướng” Trịnh Thị Hồng Thư
Xin đăng lại nguyên bản bài bảo vệ đề tài hơn 5 năm trước của kẻ này vừa để khẳng định lại quan điểm “Nên coi mại dâm là một nghề hợp pháp” vừa là để thay lời muốn tỏ về nỗi nhớ chị Thư, nhớ nhóm học tập cũng như nhớ toàn bộ những thành viên của lớp Xã hội học 05 thân yêu.
Thân mến.

Và nó đây:
NÊN COI MẠI DÂM LÀ MỘT NGHỀ HỢP PHÁP!


" Mại Dâm"  - hiểu một cách ngắn gọn là một sự trao đổi về tình dục có thu tiền hay một phần thưởng khác.
Mại dâm được ghi nhận xuất hiện tại Ai Cập khi đồng tiền xuất hiện. Như vậy Mại dâm có một quá trình lịch sử lâu dài, tồn tại , sống mãnh liệt cho tới ngày nay bất kể là ở thời kì hay chế độ nào. Nó xuất phát từ nhu cầu sinh lý, bản năng của con người. Do vậy cấm đoán nó là một việc hầu như vô ích và mang lại những hậu quả còn tệ hại hơn việc nó được công khai (Tỉ lệ tội phạm , tình trạng lây nhiễm HIV/AIDS , ... tăng )
          Trên thế giới, những quốc gia như Hà Lan, Đức, Chi Lê, Thái Lan ,...đã hợp pháp hóa hoạt động mại dâm, thu được nguồn lợi to lớn vào ngân sách, các giá trị xã hội , đạo đức cũng không bị biến đổi tồi tệ.
          Tại Việt Nam,trên các mặt báo hàng ngày, chúng ta gặp không ít những thông tin về "phá một ổ mại dâm này, bắt một đường dây gái gọi kia,.."....Phải chăng chính quyền chưa mạnh tay hay sức sống tiềm tàng của mại dâm quá lớn? Chỉ biết rằng , khi các cơ sở mại dâm hoạt động lén lút, lẩn tránh pháp luật thì trật tự xã hội thêm phần rối ren, tình trạng tội phạm tăng, tình trạng lây bệnh , nhiễm bệnh do quan hệ tình dục không an toàn tăng. Các cô gái do nhiều lý do , hoàn cảnh khác nhau phải dấn thân và dấn sâu vào con đường ấy do mặc cảm bị xã hội thành kiến , mỉa mai, xua đuổi,.. Số các cô gái sau khi ra khỏi những trung tâm phục hồi nhân phẩm lại tiếp tục tái phạm với một tỉ lệ cao là điều chúng ta phải suy nghĩ.
          Hàng ngàn năm nay chúng ta đều cấm và hàng ngàn năm nay chúng ta đều thất bại. Vậy nên chăng chúng ta hợp pháp hóa hoạt động mại dâm theo lộ trình sau:
    - Trước tiên , nhà nước phải có một hệ thống pháp luật hoàn chỉnh để trừng trị nghiêm khắc, thẳng tay những dịch vụ mại dâm do tư nhân làm chủ
    - Triệt phá hoàn toàn các ổ mại dâm hiện nay ( Nhà nước và nhân dân cùng làm)
    - Nhà nước quản lý hoạt động mại dâm . Ban hành những quy định vừa đảm bảo giải quyết nhu cầu của người mua dâm, vừa đảm bảo lợi ích, sức khỏe của người bán dâm
-   Đổi tên Mại dâm thành 1 tên khác để góp phần xoá bớt mặc cảm, thành kiến trong xã hội.
    - Xem xét và cấp thẻ hành nghề cho những người muốn hành nghề bán dâm
    - Kiểm tra sức khỏe, khám bệnh định kì cho người bán dâm. Đảm bảo độ an toàn tuyệt đối cho người bán và người mua dâm.
    - Bắt buộc dùng các biện pháp , dụng cụ an toàn tình dục ( Bao cao su,...) trong lúc mua bán dâm
    - Phải trang bị một số nghề nhất định cho những người bán dâm sau khi từ bỏ nghề để họ dễ dàng hòa nhập với xã hội.
          Bên cạnh đó, công tác giáo dục, tuyên truyền phải luôn đi song hành để xóa đi thành kiến lâu nay của xã hội. Chúng ta vẫn khuyến khích chế độ chung thủy một vợ một chồng nhưng không thể lên án nhu cầu của con người, đặc biệt là những người góa vợ, cô đơn hay tàn tật.
          Nếu hợp pháp hóa với những bước như thế,chúng ta có thể thu được những kết quả sau:
    - Xóa bỏ được cái gọi là " tệ nạn nhức nhối trong xã hội:
    - Chấm dứt một dạng làm ăn lén lút, coi thường pháp luật , tính mạng người khác của một số kẻ hám lợi
    - Xóa bỏ được mặc cảm tội lỗi, xấu hổ của những người hành nghề bán dâm. Họ được pháp luật công nhận và hoạt động công khai như những người làm công việc khác
    - Xóa bỏ được thành kiến xã  hội, coi những người làm nghề này là xấu xa, bỉ ổi, không lương thiện.
    - Đem lại một khoản thu không nhỏ cho ngân sách nhà nước.Du lịch và dịch vụ sẽ phát triển mạnh hơn do lượng du khách tăng lên
    - Hạn chế đáng kể tình trạng lây nhiễm các bệnh tình dục do quan hệ tình dục bừa bãi lén lút. Giảm gánh nặng cho y tế, tiết kiệm được một khoản tiền lớn
chi phí phòng ngừa, điều trị những căn bệnh này.

          Một điều tôi chắc chắn là nhiều người phản đối việc hợp pháp hóa hoạt động mại dâm. Là nó không hợp với văn hóa Việt Nam và liệu các gia đình có đồng ý để người trong nhà đi hoạt động mại dâm công khai hay không.... Xin được nói rằng:Văn hóa là do con người sáng tạo ra và con người cũng có thể thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh. Trước kia, ông cha ta chấp nhận việc một người con trai có thể có nhiều vợ. Chấp nhận hình phạt cạo đầu bôi vôi đối với người phụ nữ chưa chồng mà có mang. Chấp nhận tục cưới vợ hay nộp cheo,...Coi việc càng kéo dài ngày đám hiếu đám hỉ là càng được tôn trọng , v...v..Những điều ấy trước kia được coi là Văn hóa. Nhưng ngày nay, chúng ta coi đó là lạc hậu, là hủ tục,...Như vậy, mỗi một thời đại khác nhauthì cách nhận thức, nhận định, đánh giá cùng một vấn đề sẽ khác nhau. Mại dâm với tính lịch sử của nó cùng với việc làm thỏa mãn nhu cầu của nhiều người trong xã hội hi vọng là sẽ được nhìn nhận một cách khách quan, công bằng.
          Khi thái độ của xã hội đã chấp nhận mại dâm là một nghề nghĩa là nó có đủ tư cách để sánh ngang với mọi nghề trong xã hội. Khi những thành kiến đã mất, công dân có quyền tự do lựa chọn, quyết định nghề nghiệp cho riêng mình. Và tin chắc gia đình họ sẽ không còn xấu hổ mà phản đối nữa.

          Tóm lại, với những điều trên đây, hi vọng mọi người có cái nhìn đúng đắn , công bằng hơn đối với nghề mại dâm. Và hi vọng trong tương lai không xa nó sẽ được nhà nước hợp pháp hóa với những điều khoản, biện pháp hết sức chặt chẽ, nghiêm ngặt.

Trần Anh Tuấn

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

OK! CHIA TAY THÌ ĐỪNG LUNG LAY!


HI VỌNG SẼ KHÔNG CÓ CHUYỆN HÀN VỚI GẮN


Vĩnh biệt nhé! Từ nay thôi vĩnh biệt!
Không còn em lúc trăn trở, buồn phiền
Không còn em những lúc đắng cay thêm...
Vùi tâm trạng trong ưu phiền ảo não

Và không còn em trong những niềm vui hão
Trong đam mê thỏa mãn lúc say đời
Ta ru ta bởi câu hát ngậm ngùi
Bởi chuếnh choáng trong hơi men... ảo giác

Em đã cùng ta chia bùi sẻ chát
Mỗi lần ta cay đắng hoặc u buồn
Hoặc mỗi lần ta tự thấy ta phi thường
Cũng nhâm nhi thành công trong khói thuốc.
Thuốc lá!
Phải, chính là em! Thủy chung, thân thiết
Từng cùng ta trải hơn chục năm rồi

Khi ngạo nghễ vươn khói cuộn lưng trời
Lúc đằm thắm tỏa lan miền tâm trạng...
Em bừng đỏ mỗi lần ta âu yếm
Đặt lên môi... hôn say đắm mặn nồng
Lửa nhiệt tình cháy đến phút cuối cùng
Rồi tức tưởi kêu “xèo” mỗi lần ta dụi tắt

Tình ta và em không ai không biết!
Nhưng đành thôi... từ đây xin vĩnh biệt
Bởi ta nghĩ nên là người khác trước,
Không muốn vì em mà ta phụ thuộc.

Đừng trách ta
          Chỉ vì em dại dột!
Khi em yêu... lại... âu yếm quá đà
Hơi điên khùng trong mỗi lúc thăng hoa
Quăng tặng ta ...màu thâm thâm trong phổi

Nhưng quan trọng hơn...
          Bao nhiêu là rác rưởi
Em hào hứng nghĩ ta là bãi thải
Mà những thứ đó... bao lần làm ta tê tái
Là sự thụt lui của lý tưởng đời ta...
(Nó bắt đầu từ những cuộc phong ba
Trong tâm trí, mỗi lần ta đau đớn
Tự ghét ta – Một thằng đáng tởm
Nghĩ thì hay, làm lại chẳng ra chi!)

Chỉ mỗi việc xa  em tưởng chẳng khó khăn gì
Mà bao lần quyết tâm rồi... hôn lại!

Bước của ta sẽ thụt dài thêm mãi
Nếu không vượt qua em – “phù thủy” đầu tiên!
Vĩnh biệt nhé, dẫu xa cũng... hơi phiền
Biết sao được!...
          ...Khi tình mình luôn... hấp hối...

Thế rồi “kẻ tình phụ” trả lời sao?

Ừ thì “ông” nói chia tay!
Ừ thì mai sẽ biết ngay thế nào!
Ừ thì giờ nhé: “Mày – Tao”!
Ừ thì tìm ả... thuốc lào mà chơi!
(Ghen chăng?)

Tưởng “cai” mà được với tôi?
Thì cai đi! “Mụ” xin mời tự do!
Chỉ e trời lạnh co ro...
Lại len lén nịnh “bà” cho ... hít hà.
(Hờn dỗi?)

Bao lâu tình nghĩa hai ta...
Bỗng nhiên trở chứng... nghĩa là làm sao?
Nhưng... “đây” ... chẳng giận tý nào
Yêu lại đi!... “thiếp” dẫn vào thiên thai.
(And ... gạ gẫm!)
Tá hỏa, chạy một lúc nhìn xuống mới thấy mình ... đi chân đất!)
Trần Anh Tuấn