Nghịch
lý là ta sinh ra nó, tôn thờ nó để rồi nó quay lại vụt vào mặt ta một cú đau điếng,
bóp nghẹt trái tim ta nhức nhối, vùi ta ngập ngụa trong vũng lầy thất vọng...
Thế mà cho tới bây giờ ta vẫn muốn có nó.
Từ việc nho nhỏ như cai thuốc lá tới việc lớn hơn là
tự kết liễu cuộc đời mình, đó là những sự từ bỏ mà đa số chủ thể của những hành
động ấy không cảm thấy tiếc nuối.
Còn có một sự chia tay luôn để lại trong lòng người
những trăn trở, dằn vặt, thậm chí đau đớn. Nó vô hình nhưng tất cả sức nặng của
bao nhiêu ngậm ngùi, tức tưởi, nhức nhối, khổ sở lại hữu hình hằn sâu lên đôi mắt
của đời người mỗi khi ngước mắt lên nhìn trời, dõi về phía xa xăm và nhớ về nó.
Tôi tạm gọi đó là sự từ bỏ những giá trị.
Anh A đành dang dở giấc mơ vào đại học vì hoàn cảnh
kinh tế gia đình quá khó khăn.
Chị B tan vỡ mộng giai nhân khi trong lúc vui đùa bị
con chó phản chủ táp cho một cái trúng mũi
Ông C trước khi nhắm mắt vẫn tự trách mình không dám
theo đuổi tới cùng một mối tình nên thơ thời trai trẻ.
..v....v...............
Vì hoàn cảnh cuộc sống, vì tình thế xã hội, vì năng
lực bản thân,... Không phải ai cũng thực hiện được những mong ước của mình. Lý
tưởng khi đã lập trình mà không thể thực hiện có khác gì một cánh chim trời ủ
rũ, buồn bã và gục ngã trong hằn học bởi cái lồng sắt lạnh lùng, kiên cố đâu?.
Và cánh chim ấy coi khoảng không gian cao rộng ngoài kia là một giá trị cao vời
để rồi dẫu không muốn nhưng cũng phải chiêm chiếp cái mỏ buồn tủi mà hót lên
giai điệu chia tay.
Trong tác phẩm “Đời thừa”, nhà văn Nam Cao đã vẽ lại
quá trình chia tay vừa âm thầm vừa đau đớn của nhân vật Hộ với ước mơ được đoạt
giải Nobel của mình. Hộ muốn làm nghệ thuật chân chính nhưng lại buộc phải sáng
tác những tác phẩm cẩu thả bởi sự thúc ép của manh áo, miếng cơm. Tôi coi đây
là một trong nhiều điển hình của nỗi cay đắng, buộc phải gói gém ước mơ, cẩn trọng
gói ước mơ lại, cài thêm hoa, tô thêm phấn, rồi từ từ thả nó vào thùng rác.
Đời người là quá trình thay đổi vị trí giữa các giá
trị. Đứa bé mới sinh luôn cần bầu vú mẹ, khi chập chững, giá trị của nó là cái
kẹo hay cây kem. Lớn lên một chút nữa thì đồng tiền mới là thứ có ý nghĩa hơn.
Rồi tình yêu, sự nghiệp, danh vọng,.... Cho tới khi ngửi thấy mùi thơm thơm của
đất thì một viên kẹo của đứa cháu nội dúi vào bàn tay nhăn nheo đôi khi lại mang
một giá trị vô cùng lớn đối với cá nhân ấy.
Tuy mỗi giai đoạn cuộc sống luôn có sự thay đổi vị
trí các giá trị như đã nói ở trên, nhưng có một thứ giá trị cơ bản, hầu như bất
biến, luôn luôn hiện hữu trong tư tưởng dẫu trong bất cứ thời kỳ nào. Giá trị ấy,
như đã nói, tôi gọi là lý tưởng.
Mỗi người mỗi lý tưởng, khó ai có thể sống mà không
lý tưởng. Hiện thực hóa lý tưởng là hạnh phúc lớn nhất của cá nhân. Ngược lại,
đó là bi kịch dai dẳng kéo dài, cho tới khi con cháu tề tựu đông đủ phủ lên mắt
một chiếc khăn mùi xoa mà hãy còn nuối tiếc, hậm hực lắm lắm
Nghịch lý là, những giá trị ấy, ta sinh ra nó, nuôi
dưỡng nó, tôn thờ nó để rồi nó quay lại vụt vào mặt ta một cú đau điếng, bóp
nghẹt trái tim ta nhức nhối, vùi ta ngập ngụa trong vũng lầy thất vọng. Thế mà bây
giờ ta vẫn muốn có nó. Và nó càng trở nên đáng thèm muốn hơn, đẹp đẽ hơn, lung
linh hơn khi ta bắt đầu biết chẳng thể nào chiếm hữu được nó.
Đành thôi chia tay. Chia tay theo nghĩa của một cánh
chim vẫn hướng về bầu trời dù không thể thoát lồng.
Lại
một đêm này ta với ta
Trà
lạnh, trăng suông, bóng nhạt nhòa...
Thôi nhé! lý tưởng của ta, ước mơ của ta, hãy cứ
càng trong trẻo, lung linh và đẹp đẽ hơn nữa nhé. Vì dường như ta đang kết thúc
nỗ lực với ngươi rồi.
Chả biết
là vui hay quá vui!: Cuối cùng thì Trần Anh Tuấn và Hoàng Thị Hằng đã quyết
định nói lời chia tay...
Sau hơn
nửa thập kỷ, chính xác là 68 tháng 27 ngày, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc
khác nhau. Từ bực bội, đố kỵ, ngỡ ngàng phát hiện, trằn trọc tương tư, trường
kỳ mai phục, gian khổ chinh phục, vỡ òa trong chiến thắng,... rồi tới bồn chồn
ngóng đợi, thấp thỏm hẹn hò, hờn dỗi vu vơ, ghen lồng ghen lộn,.... Nói chung,
quá trình “tìm” và “hiểu” nhau của chúng tôi đã diễn biến theo lối của những
bản giao hưởng lộn xộn. Nghĩa là đang mưa thì bừng nắng, đang nắng bỗng sóng
thần, đang sóng thần lại mở toang ra một thảo nguyên tràn ngập hoa
hồng,... Âu đó cũng là lẽ vận động đương
nhiên của tình yêu.
Từng có
khi Trần Anh Tuấn trăn trở bởi bóng hồng khác nhưng bằng tình yêu tuyệt vời
cùng những “biện pháp giáo dục” không lời, nàng đã khéo léo khiến cho “cánh
chim trời” này tự nguyện quay trở về nhảy nhót, bay lượn ở vườn nhà – Thực hiện
“chuẩn mực”!.
Xin nói
lại cho tròn câu: Cuối cùng thì Trần Anh Tuấn và Hoàng Thị Hằng đã quyết định
nói lời chia tay với cuộc sống độc thân!
Vì “lễ
nhận còng” (trước Valentine’s Day nguyên một tháng - 14.01.2012 tức 21 tháng
chạp năm Tân Mão) chỉ khiêm tốn tổ chức tại 2/3 đất nước (miền Bắc và miền
Trung), lại không thể liên lạc hết với bạn bè. Có thể có nhiều người không biết
hoặc không đến nhân vui được. Vậy nên mượn diễn đàn này thân chuyển thông báo
cùng lời mời trân trọng tới các bạn. Rất mong mọi người tới dự hoặc nếu không
có điều kiện thì ở nhà nhâm nhi niềm vui tất bật, bất tận cùng chúng tôi.
Vì, hiện tại tuy chưa, nhưng dự kiến sẽ thay đổi
sang cách xưng hô thân mật nhất (đăng ký) tại quê hương vài ngày trước khi thế
giới nhập thêm vào bảng thống kê của mình một cuộc hôn nhân hạnh phúc nữa
Thân mến
giới thiệu “phóng sự” mà chúng tôi tự làm và phần đầu của “Nhật ký tình
yêu” bằng đôi dòng vui vui theo lối Lục
bát dưới đây
Về “Phóng
sự”, nếu bạn có hứng thú, thì mong hãy “cố gắng” hiểu rằng sau phần mở đầu là
diễn biến của câu chuyện với: Gặp mặt, rồi suy tư, rồi mưu đồ, toan tính, rồi
thực hiện kế sách chinh phục, để rồi cuối cùng nhẹ nhàng lôi nhau ra .... trói
Thì
“đây” với “đấy” sẽ cùng... ấy nha!” (liều thật!)
Đó là
bức thư bằng thơ
Làm từ
mới đẻ, tới vừa giờ mới xong.
...........................................
HỒI THỨ VI
Có gì
hơn cả nhớ mong
Một
người chín ngóng mười trông một người
Thư qua
đã hai hôm rồi
Mà
không thấy nhận được hồi âm chi
Nghĩ
lại... rồi lại.. nghĩ đi
Đầu óc
chàng nặng như chì vì lo
“Cú này
mà nàng không ưa
Thì
“tiêu” hai mươi sáu mùa mùa xuân xanh”
“Sông
Sài Gòn nước có trong?
Hay
sông Lam với núi Hồng gọi đây?”
Chán
đời ra tỉnh vào say
“Hôm
nay! Chỉ một hôm này nữa thôi!
Nàng mà
không trả lời tôi
Thì
“đây” nhất định lên trời kêu ca!”
HỒI THỨ VII
Đương
khi lòng nổi phong ba
Trái
tim nhức nhối như là dao đâm
Bồn
chồn chân đạp vào chân
Bàn tay
nắm đến mấy lần bàn tay
Ngoảnh
sau, ngó trước,... Ô hay!...
Tiên
nga giáng thế!- Ngất ngây, tuyệt trần
Ngẩn
ngơ.. toát mồ hôi lưng
Hoàng
Hằng xuất hiện! Hãi hùng Tề Thiên (biệt danh)
Nhoẻn
cười (duyên ơi là duyên):
“Em
không... từ chối... anh ... còn... buồn không?”
“Tình
thư em đã đọc xong
Nhìn là
hiểu tỏng tòng tong ý “mình”!
Đây
cũng ...bài thơ xinh xinh...
Em viết
để ... tỏ tâm tình... của em...”
Trời
ơi! Thế giới đang đen
Bỗng
bừng sáng trong tâm hồn chàng trai!
HỒI THỨ VIII
Đường
đi có rộng có dài
Tình
yêu cũng phải một hai nổi chìm
Từ khi
máu chảy về tim
Vui
cười ba bữa, giận hờn mấy phen
Cái hôm
hò hẹn đầu tiên
Chàng,
Nàng tới Thảo cẩm viên tự tình
“Anh –
Em” rồi lại “Mình – Mình”
Thế rồi
nhấm nhẳng... bỗng thành “Ông – Tui”
Hại cho
chàng Tuấn đẹp trai
Đi cùng
mà ngỡ ở ngoài cuộc vui
Nàng
hết tiến, lại chạy lùi
Nhí nha
nhí nhảnh như hồi trẻ con
Thi
thoảng lại hét toáng lên:
“Anh
ơi! Con khỉ nó... lèn đười ươi!”
Đăm
chiêu: “Sao thỏ có đuôi?,
Mấy bà
hà mã cứ cười vô duyên?”,...
.....................
“Khi
yêu thì ai cũng... điên!”
Chàng
nghĩ thế nên không phiền - bỏ qua!
Tới khi
cô ả quá đà,
Ngước
nhìn về phía xa xa cuối trời...
Mụ rằng:
“Ngại quá chàng ơi!
Thiếp
xin có một vài lời tự khai...”
?????????????????????
(Hú
vía! Sắp tới tiết mục “nói xấu thủ trưởng” rồi. Người không dại là người biết
dừng lại đúng lúc!... Lỡ nữ thần hung hăng làm cuộc đảo chính vai trò xã hội
thì nguy....)
Nay bỗng có hứng thú ngồi xem lại một vài
bài của tôi đã đăng trên các báo. Trong số đó thấy có 2 phát biểu ngồ ngộ trên
báo Tuổi trẻ cười và báo Làng cười từ... gần 2 năm trước. Thấy vẫn có thể đem
lại một chút thư giãn nên tiện tay gom lại vào blog. Vừa là để vui vui, vừa là
để ngôi nhà này không quá loảng xoảng, chát chúa bởi những ngôn từ chẳng mấy
mát tai.
Xin lấy luôn hình minh họa trong bài
báo đã đăng.
Những
người nổi tiếng lý giải
về
sự đổ vỡ của mình
(Trên
Tuổi trẻ cười, số 399-3/2010)
Nhà
văn: Trên thực tế , cái đẹp trong nghệ thuật và cái đẹp ngoài đời chỉ cách
nhau một bát cháo hành. Nhưng bà ấy thậm chí còn không thể phân biệt nổi lúc
nào mình đang nấu cháo, lúc nào đang nấu cơm, và lúc nào thì đang nấu bánh đúc.
Nhà
kinh tế: Đó là sự đầu tư vĩ đại, và là sự thua lỗ lớn nhất trong cuộc đời
cho đến khi tôi gặp một người một người phụ nữ khác...
Nhà tâm lý: Mỗi người thường có 3 bản
ngã: “Phụ mẫu” , “Người lớn” và “Trẻ con”... Oái oăm là chúng tôi thường sử dụng 2 bản ngã
đầu và cuối. Và bất hạnh thay, sử dụng cùng một lúc..
Nhà chính trị: Đàm phán không phải là cách tốt nhất để đổi lấy hòa bình.
Nhà xã hội học: “ Chấp nhận” là nguyên
tắc hàng đầu. “Níu kéo” là một khái niệm phi thực tế . Bởi vậy tôi sẽ chỉ
hỏi “ tại sao” lúc một mình một giường với một chiếc gối ôm
mỗi khi đêm về.
Những
lý giải không thể sai!
(Trên
Làng cười, số 29 – 7/2010)
Có
những câu nói hay danh ngôn có khi trở thành quan điểm sống của nhiều người. Và
đó là những câu nói không thể sai dù có lý giải xa hơn nữa, đặc biệt là gắn với
xã hội hiện nay. Xin đơn cử một vài ví dụ:
- “Vẻ đẹp không ở trên đôi má hồng của người
phụ nữ, mà ở trong đôi mắt của kẻ si tình”... Vì kẻ si tình bao giờ cũng tìm
thấy người phụ nữ đẹp.
- “Phía sau thành công của người đàn
ông bao giờ cũng có bóng dáng của người phụ nữ”... Vì người đàn ông biết vượt
qua bóng dáng đó.
- “Thất bại là mẹ thành công”... Quá đúng, vì
khi người ta thành công thì sợ gặp thất bại thậm chí hơn cả ...bà nội hay vợ
của họ nữa,
- “Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ
nữ không biết làm đẹp”... Đúng mà hơi...
thừa, giống như nói: không có người chồng bất hạnh, chỉ có những chàng trai kém...
thông minh..
-
“Khi người ta yêu mọi thứ đều màu hồng”... Họ chỉ nhận ra điều đó sau khi
...kết hôn.
- “Anh yêu em, hay chúng mình làm đám cưới nhé!”...
Là câu mà cả thế giới sử dụng mỗi khi muốn biết đâu là ranh giới giữa tự do và
trói buộc, địa ngục với thiên đường.
Tôi không có tham vọng làm một tên lính gác thành cho cái
gọi là “Sự trong sáng của tiếng Việt” Bởi nếu có được giao nhiệm vụ bảo vệ thì cũng
chẳng biết bảo vệ làm sao? Bảo vệ thế nào? Bảo vệ ý nghĩa hay bảo vệ từ vựng?...
Cái gì cũng lung tung hết cả lên.
Thời gian gần đây, tiếp sau vụ lùm xùm đòi đưa ngôn ngữ chat
vào từ điển (1) lại có thêm một cuốn
sách mang tên “Sát thủ đầu mưng mủ” (2) trở thành đề tài bàn tán ồn ào trên đa
số phương tiện truyền thông.
Phải chăng đây là thời của “Nhân danh tự do” nên phát ngôn
chẳng thèm chỉn chu cho lắm? Những câu chuyện nhí nhố lại là mối quan tâm của
những cái đầu bác học?(Thật khổ! Tôi chẳng
dám nhận là bác này bác nọ)
Mạn phép dùng chữ “Hiếp dâm tiếng Việt” để nói tới sự lố
bịch của cả người đề xuất, khuyến khích lẫn kẻ sử dụng ngôn ngữ chat. Lấy 3
lý do “Nhu cầu về tốc độ chat, quan hệ giữa những người chat, mục đích và những
nội dung đề cập”, tác giả Nguyễn Đức Dân (Giáo sư – Tiến sĩ) mong muốn đưa mấy
thứ quái thai ấy vào từ điển tiếng Việt.
Chả biết cái Luận án
(nếu có) kia đóng góp được lợi ích gì? Nhưng nếu nó diễn ra theo đúng mong muốn
của vị học giả khả kính này thì không biết bao nhiêu thế hệ con cháu của ngài
mới có thể lần giở hết bộ từ điển kinh khủng ấy. Bởi 7X có lối nói chuyện của
7X, 8X có cách chat của 8X, 9X lại có lối tán trò của 9X, và vân vân X nữa....
Biết đâu, để ghi nhớ công lao, bọn con nít thế hệ nào đó sẽ
vinh danh Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Đức Dân bằng lối chat “ngắn gọn và tốc độ”
như sau đây: “Giáo sĩ... D”. Thôi thế “kũg là vig zự cho giáo sĩ rùi, bít hok?”!
(Rất xin lỗi giáo sư)
..........................
Thế rồi trong cơn bão táp của những điều nhảm nhí, suýt tí
nữa thì lại khai sinh ra một “Sát thủ đầu mưng mủ”. Nghĩa là những ngôn ngữ vớ
vẩn nhằm chuyển tải cái tiếng cười nông cạn được đứng trước cơ hội tập hợp đội
ngũ trong một bản thống kê vô bổ đeo bám dưới mác “Văn hóa phẩm” cực kỳ sang
trọng. Cốt lõi gây nên sự hào hứng rẻ tiền này là việc sử dụng những từ ngữ có
vần điệu giống nhau để chắp nối lại thành đa số câu vô nghĩa, thậm chí phản
cảm.
Vẫn biết đó không phải là sáng tạo của nghệ sĩ Thành Phong
mà chỉ là việc nhắc lại và minh họa bằng tranh vẽ những lời nói thể hiện sự ấu
trĩ, tù túng trong tư tưởng (cứ coi cách phát ngôn nào lạ lẫm đã là một niềm
vui) trên miệng những ông bà chủ tương lai của đất nước đang nhân danh “Teen”
mà thôi. Tuy nhiên, nếu thứ “Văn hóa phẩm” ấy mà phát hành thì khác quái gì “cổ
vũ cho người quay về thú” đâu cơ chứ? (dung dưỡng sự vô nghĩa cùng “chọc tiết” ý thức)
Ấy thế mà vẫn có nhiều người học vấn không thấp vẫn “Đầu to
nhưng óc bằng quả nho” oang oang cất
tiếng nói bảo vệ sự ra đời của ấn phẩm giá trị lùn này.
Mà còn “lùn” hơn nữa nếu dại dột so sánh với cách nói vừa
vần vè vui vui, vừa thâm thúy lại mang tính giáo dục khá cao của các cụ xưa:
-Chó treo, mèo đậy
-Nói phải củ cải cũng phải nghe
-Sồn sồn như ... L.. phải lá han
-Tay trái mó dái không xong
-Chớ đem bì phấn với vôi – Bì....
L... con đĩ với môi anh thợ kèn
Lo lắm, mới chiều nay thôi, ngồi quán cà phê vỉa hè nghe hai
thằng trẻ con đối đáp với nhau đúng giọng của “sát thủ đầu có mủ”. Một thằng
mắng “Mày tồ như... cái hồ!” , đứa kia vặc lại “Ừ! Mày giỏi thì ... cũng củ tỏi
sớm thôi con ạ!”
Tóm lại, đưa ngôn ngữ chat vào từ điển tiếng Việt hay rùm
beng cổ vũ cho lối giao tiếp “hóm hỉnh thì ít mà đần độn thì nhiều” có lẽ sẽ
góp phần đáng kể nào đó nâng dân tộc lên một tầm mới của... đỉnh cao ngây ngô?.
Cho nên, bài này chỉ là “Tiếng nói phát ói” của cái thằng
tôi vì lo rằng: Dù các bác quản lý nhà mình hôm nay đã bật đèn đỏ chặn đứng
những ý tưởng quái dị ấy, nhưng biết đâu một ngày xấu trời nào đó, số phận của
chúng sẽ lại được hân hoan tiến bước giống như bộ phim Tàu nói tiếng Việt “Đường
tới thành Thăng Long” đang sắp sửa phủ
cái hồn người Trung Hoa lên đầu chín chục triệu dân mình (dẫu rằng trước đấy nó
đã từng bị tuýt còi).
Vương Thúy Kiều lần thứ
nhất bán thân xác chuộc cha thông qua môi giới hôn nhân với Mã Giám Sinh. Lần
thứ hai, Kiều bán sạch phẩm giá bằng việc định xỏ mũi Hoạn Thư, rồi ăn trộm
vàng ngọc tại nhà cô này để cao chạy xa bay. Lần thứ ba, người đẹp thực hiện
thương vụ bằng cả cơ đồ của đấng trượng phu Từ Hải với mong muốn được yên thân....
Bởi thế nghe đâu trước
1945, tác phẩm “Truyện Kiều” dù với tên
mỹ miều hơn là “Đoạn trường tân thanh”
vẫn bị dân gian coi là một “bản dâm thư”. Nói nôm na thì là một dạng “Nhật ký của gái
điếm”... Thế nhưng đùng một cái sau cách mạng, từ thân phận một con vịt nàng
chuyển mình hóa chim Phượng hoàng với vô số những biểu tượng tốt đẹp của người
phụ nữ Việt Nam được phần nhiều các tác giả đương thời tán tụng lên.
Nghĩa là một sự việc
khi nhìn bởi lăng kính khác nhau sẽ hiện lên những màu sắc lung linh hoặc u ám
khác nhau. Ngoài ra, phương pháp nhận
thức cũng có thể đưa một cuốn kinh thánh nào đó vào sọt rác hoặc nâng một chủ
thuyết gì đấy lên đỉnh cao chói lọi vinh quang.
Chuyện xưa qua lời đồn
đại mơ hồ nên khó chính xác. Kẻ này không dám nói nhiều, chỉ sơ sơ muốn bàn rõ
hơn một tý ti cái hiện tượng đang sờ sờ phủ chiếc váy đụp lên một phần cuộc
sống. Ấy là thân phận của những em ún
Thúy Kiều hiện nay (xét dưới góc độ mang tới “cánh cửa thiên đường” (chữ dùng
của một số chị em) cho các đấng Anh hùng có, Tiểu nhân có, Lưu manh có, Trí
thức, Quan chức hay dân đen rất đen... đều có)
Về cái khoản sung sướng
thì từ Đức thánh Khổng ở bên Tàu cho tới em nhỏ 14, 15 tuổi bán vé số dạo đều
cần. Còn chuyện ông tổ của đạo Nho có khi nào tập tành đi hát ả đào như các cụ
Tú Xương, Tản Đà, Nguyễn Tuân không thì chưa dám nói. Có điều, phàm đã là Người
khi đã nảy sinh nhu cầu mà không được thỏa mãn tất sẽ khó chịu, bức bối lắm
lắm. Trong vô số các nhu cầu thì “chuyện ấy” lại là một vấn đề khá quan trọng.
Nó không chỉ thực hiện chức năng tái sản xuất xã hội mà còn giải tỏa căng
thẳng, mang lại tinh thần hưng phấn cho mỗi “cầu thủ” tham gia.
Mại dâm có khả năng đáp
ứng hai vế sau đó. Đây là một hiện tượng đương nhiên của xã hội, lịch sử tồn
tại của nó có lẽ cũng lâu dài như từ khi loài người bắt đầu biết tới giới hạn
của quyền sở hữu. Nói một cách khác, nó chỉ có thể mất đi khi không có ai trên
thế giới còn lòng tham, bản năng tính dục hoặc chế độ một vợ một chồng hoàn
toàn biến mất trong các văn bản pháp luật.
Thế thì cấm sao khi
luật pháp hô một đằng, thực tiễn nhào một nẻo? Có ai chỉ cho tôi ở bất cứ nơi
xa xôi nào đó có tổ chức xã hội mà không có hiện tượng mại dâm?
Ấy vậy mà nghe nói chỉ có Đức, Hà Lan, Thái
Lan và một vài quốc gia “lạc loài” khác coi các chị em hành nghề “tình một đêm”
như những người lao động bình thường. Còn lại là tước quyền kinh doanh “vốn tự
có” của những nàng Kiều hiện đại. Phải chăng từ nguyên nhân của làn sóng “nữ
quyền”? Mại dâm gặp một rào cản ghê gớm
ở phía những bà vợ chính chuyên đàng hoàng ngồi trong căn phòng ấm cúng mà nơm
nớp lo anh chồng trăng hoa không biết đang đánh quả tù mù ở xó xỉnh nào?
Nhưng, khi đã cấm một
hiện tượng “đương nhiên” thì đương nhiên lãnh chịu hậu quả. Vì cấm nên cả một
hệ thống mại dâm luôn hoạt động trong tình trạng lén lút (Hệ thống tính sơ sơ
đã bao gồm ngần này mũi thuốc độc tiêm vào cơ thể xã hội: Bệnh tật nhiều do
quan hệ không an toàn, trại phục hồi chật bởi những màn “thu gom”, nhà tù đông
vì nhiều “má mì” sa lưới, rồi đâm chém loạn xị khi tranh địa bàn “gái
gọi”,...chưa nói tới thảm cảnh nhân vật chính bị “tú bà” bóc và lột cả nghĩa
đen lẫn bóng.) Cho nên, cái gì cũng có sự đánh đổi cả. Ví như (ví dụ thôi):
Muốn trung thành với chủ nghĩa Mác – Lê thì lùa dân vào Hợp tác xã, còn muốn
nền KTTT nghĩa là phải chấp nhận diễn giải thêm lời của hai ông ấy. Hoặc như
chuyện người đẹp Ngọc Trinh khoe “hàng quý”, nếu muốn em gái hở vô tư thì phải
dẹp sĩ diện mà thu hồi vương miện, còn muốn nàng vẫn là một trong những Miss VN
thì ít nhất cũng cần dán miệng cái đám báo chí lắm chuyện lại... Tương tự, muốn
đất nước bớt nhiều gánh nặng thì cứ thả cửa để mấy “mụ già” không khéo chiều
chồng ghen lồng lộn mỗi khi đức lang quân vắng mặt đi (Mà chắc không tới mức đó
đâu).
Luật pháp nước mình từ
lâu bị gán cho cái nhãn không hay ho lắm, tức là “cái gì không quản được thì
cấm” . Nhưng (ít nhất) trong cách ứng xử với hiện tượng “mua son bán phấn” lại
có vẻ như ngược lại. Kẻ này từ lâu đã nghe lẻ tẻ những tiếng nói đề nghị một sự
chính danh cho các cô gái tội nghiệp làm nghề mua vui cho khách thiên hạ. Ngày
hôm qua lại vớ phải một phát ngôn trên báo Tuổi trẻ, bài “Nên có cách nhìn mới
về người bán dâm” dẫn lời ngài Chủ tịch Hội nông dân TP Hà Nội Trịnh Thế Khiết
tại phiên thảo luận ở tổ trong Quốc hội. Ông đề nghị nên có “quy định” cho
những nàng Kiều lỡ bước ấy. Vui quá! Thế tức là đỡ đầu cho một phần thế giới Xã
hội đen có cơ hội khai sinh trong ánh sáng rồi còn gì nữa.
Bỗng nhớ tới một kỷ
niệm năm 2006 ngày còn là sinh viên năm II. Thay mặt cho nhóm học tập, kẻ này
có trình bày và bảo vệ ý tưởng “Hợp pháp hóa hoạt động mại dâm”... Thế là một
cuộc tranh luận, đúng hơn là cãi nhau giữa một nửa lớp với... phần còn lại.
“Phe” nào cũng có cả nam và nữ, và rất thú vị vì “chủ lực” cho “cánh” đề nghị
Mại dâm phải được pháp luật thừa nhận
lại là “nữ tướng” Trịnh Thị Hồng Thư
Xin đăng lại nguyên bản
bài bảo vệ đề tài hơn 5 năm trước của kẻ này vừa để khẳng định lại quan điểm
“Nên coi mại dâm là một nghề hợp pháp” vừa là để thay lời muốn tỏ về nỗi nhớ
chị Thư, nhớ nhóm học tập cũng như nhớ toàn bộ những thành viên của lớp Xã hội
học 05 thân yêu.
Thân mến.
Và
nó đây:
NÊN
COI MẠI DÂM LÀ MỘT NGHỀ HỢP PHÁP!
" Mại
Dâm" - hiểu một cách ngắn gọn là một sự trao đổi về tình dục có thu
tiền hay một phần thưởng khác.
Mại dâm được ghi
nhận xuất hiện tại Ai Cập khi đồng tiền xuất hiện. Như vậy Mại dâm có một quá
trình lịch sử lâu dài, tồn tại , sống mãnh liệt cho tới ngày nay bất kể là ở
thời kì hay chế độ nào. Nó xuất phát từ nhu cầu sinh lý, bản năng của con
người. Do vậy cấm đoán nó là một việc hầu như vô ích và mang lại những hậu quả
còn tệ hại hơn việc nó được công khai (Tỉ lệ tội phạm , tình trạng lây nhiễm
HIV/AIDS , ... tăng )
Trên thế giới,
những quốc gia như Hà Lan, Đức, Chi Lê, Thái Lan ,...đã hợp pháp hóa hoạt động
mại dâm, thu được nguồn lợi to lớn vào ngân sách, các giá trị xã hội , đạo đức
cũng không bị biến đổi tồi tệ.
Tại Việt
Nam,trên các mặt báo hàng ngày, chúng ta gặp không ít những thông tin về
"phá một ổ mại dâm này, bắt một đường dây gái gọi kia,.."....Phải
chăng chính quyền chưa mạnh tay hay sức sống tiềm tàng của mại dâm quá lớn? Chỉ
biết rằng , khi các cơ sở mại dâm hoạt động lén lút, lẩn tránh pháp luật thì trật
tự xã hội thêm phần rối ren, tình trạng tội phạm tăng, tình trạng lây bệnh ,
nhiễm bệnh do quan hệ tình dục không an toàn tăng. Các cô gái do nhiều lý do ,
hoàn cảnh khác nhau phải dấn thân và dấn sâu vào con đường ấy do mặc cảm bị xã hội
thành kiến , mỉa mai, xua đuổi,.. Số các cô gái sau khi ra khỏi những trung tâm
phục hồi nhân phẩm lại tiếp tục tái phạm với một tỉ lệ cao là điều chúng ta phải
suy nghĩ.
Hàng ngàn năm nay
chúng ta đều cấm và hàng ngàn năm nay chúng ta đều thất bại. Vậy nên chăng
chúng ta hợp pháp hóa hoạt động mại dâm theo lộ trình sau:
- Trước tiên , nhà nước phải có một hệ thống pháp luật hoàn
chỉnh để trừng trị nghiêm khắc, thẳng tay những dịch vụ mại dâm do tư nhân làm
chủ
- Triệt phá hoàn toàn các ổ mại dâm hiện nay ( Nhà nước và
nhân dân cùng làm)
- Nhà nước quản lý hoạt động mại dâm . Ban hành những quy
định vừa đảm bảo giải quyết nhu cầu của người mua dâm, vừa đảm bảo lợi ích, sức
khỏe của người bán dâm
- Đổi tên Mại dâm thành
1 tên khác để góp phần xoá bớt mặc cảm, thành kiến trong xã hội.
- Xem xét và cấp thẻ hành nghề cho những người muốn hành
nghề bán dâm
- Kiểm tra sức khỏe, khám bệnh định kì cho người bán dâm.
Đảm bảo độ an toàn tuyệt đối cho người bán và người mua dâm.
- Bắt buộc dùng các biện pháp , dụng cụ an toàn tình dục (
Bao cao su,...) trong lúc mua bán dâm
- Phải trang bị một số nghề nhất định cho những người bán
dâm sau khi từ bỏ nghề để họ dễ dàng hòa nhập với xã hội.
Bên cạnh đó, công
tác giáo dục, tuyên truyền phải luôn đi song hành để xóa đi thành kiến lâu nay
của xã hội. Chúng ta vẫn khuyến khích chế độ chung thủy một vợ một chồng nhưng
không thể lên án nhu cầu của con người, đặc biệt là những người góa vợ, cô đơn
hay tàn tật.
Nếu hợp pháp
hóa với những bước như thế,chúng ta có thể thu được những kết quả sau:
- Xóa bỏ được cái gọi là " tệ nạn nhức nhối trong xã
hội:
- Chấm dứt một dạng làm ăn lén lút, coi thường pháp luật ,
tính mạng người khác của một số kẻ hám lợi
- Xóa bỏ được mặc cảm tội lỗi, xấu hổ của những người hành nghề
bán dâm. Họ được pháp luật công nhận và hoạt động công khai như những người làm
công việc khác
- Xóa bỏ được thành kiến xã hội, coi những người làm
nghề này là xấu xa, bỉ ổi, không lương thiện.
- Đem lại một khoản thu không nhỏ cho ngân sách nhà nước.Du
lịch và dịch vụ sẽ phát triển mạnh hơn do lượng du khách tăng lên
- Hạn chế đáng kể tình trạng lây nhiễm các bệnh tình dục do
quan hệ tình dục bừa bãi lén lút. Giảm gánh nặng cho y tế, tiết kiệm được một
khoản tiền lớn
chi phí phòng ngừa, điều trị những căn bệnh này.
Một điều tôi chắc
chắn là nhiều người phản đối việc hợp pháp hóa hoạt động mại dâm. Là nó không
hợp với văn hóa Việt Nam và liệu các gia đình có đồng ý để người trong nhà đi hoạt
động mại dâm công khai hay không.... Xin được nói rằng:Văn hóa là do con người
sáng tạo ra và con người cũng có thể thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh. Trước
kia, ông cha ta chấp nhận việc một người con trai có thể có nhiều vợ. Chấp nhận
hình phạt cạo đầu bôi vôi đối với người phụ nữ chưa chồng mà có mang. Chấp nhận
tục cưới vợ hay nộp cheo,...Coi việc càng kéo dài ngày đám hiếu đám hỉ là càng
được tôn trọng , v...v..Những điều ấy trước kia được coi là Văn hóa. Nhưng ngày
nay, chúng ta coi đó là lạc hậu, là hủ tục,...Như vậy, mỗi một thời đại khác
nhauthì cách nhận thức, nhận định, đánh giá cùng một vấn đề sẽ khác nhau. Mại
dâm với tính lịch sử của nó cùng với việc làm thỏa mãn nhu cầu của nhiều người
trong xã hội hi vọng là sẽ được nhìn nhận một cách khách quan, công bằng.
Khi thái độ của xã
hội đã chấp nhận mại dâm là một nghề nghĩa là nó có đủ tư cách để sánh ngang
với mọi nghề trong xã hội. Khi những thành kiến đã mất, công dân có quyền tự do
lựa chọn, quyết định nghề nghiệp cho riêng mình. Và tin chắc gia đình họ sẽ không
còn xấu hổ mà phản đối nữa.
Tóm lại, với những
điều trên đây, hi vọng mọi người có cái nhìn đúng đắn , công bằng hơn đối với
nghề mại dâm. Và hi vọng trong tương lai không xa nó sẽ được nhà nước hợp pháp
hóa với những điều khoản, biện pháp hết sức chặt chẽ, nghiêm ngặt.