Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

SẮP CÓ ĐẶC XÁ PHIÊN BẢN 2?


Cuối tuần qua, Thủ tướng ký phê duyệt triển khai “Đề án tha tù trước thời hạn có điều kiện”. Thực chất đây là hình thức tạo cơ hội cho người phạm tội được thi hành án trong cộng đồng thay vì trong trại giam. Điều này giảm áp lực quản lý trong các trại vốn đã quá đông người cũng như mang tới nhiều lợi ích khác.



Tóm tắt, những ai hội đủ các điều kiện như Phạm tội lần đầu, Quá trình cải tạo được đánh giá đạt, Chấp hành từ đủ 1/2 mức án… thì được xem xét tha tù trước thời hạn có điều kiện, nhưng vẫn phải trải qua quá trình thử thách sau đó. Họ bị hạn chế một số quyền công dân và có thể bị buộc thi hành phần án còn lại nếu vi phạm hành chính hai lần, đi khỏi nơi cư trú quá ba ngày mà không báo cáo.
Kinh phí giai đoạn 1 (đến 2018) là 120 tỉ đồng, giai đoạn còn lại thêm 60 tỉ nữa. Bù lại, mỗi năm có thể tiết kiệm ngân sách 200 tỉ từ việc giảm bớt gánh nặng lo cho phạm nhân, đầu tư hạ tầng hệ thống trại giam, tinh giảm biên chế trong ngành…
Việc thực hiện xem xét các trường hợp đủ điều kiện được thực hiện ba tháng một lần. Quá trình này kéo dài tới năm 2020 với ước tính trong hai năm đầu tha 20.000 người – Con số tương đương với một lần Đặc xá!. – Nên tớ gọi là Đặc xá phiên bản 2.
Tất cả đã sẵn sàng để mở cờ, giong trống. Chỉ đợi mấy ông bà Nghị bấm nút thông qua hai luật và một nghị quyết liên quan.
Nói chung, trong ngắn hạn, nhà tù sẽ xoá sổ cảnh nằm úp thìa. Nhưng ở tương lai xa, nếu không giải quyết tận gốc các vấn đề như Thất nghiệp, Lối sống lai căng, Bất bình đẳng xã hội… thì e rằng 180 tỉ đồng và hơn thế nữa sẽ lỗ trắng.


Anh Tuấn

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

CHUYỆN MỴ CHÂU VÀ MÓN TIỀN NGÀN TỈ


Có mấy ý nghĩ thoáng qua này:
Thứ một, Thục phán An Dương Vương sau khi thắng ngoại xâm bèn kết thông gia với chúng. Con gái vị này vì tin chồng mà lôi tất tần tật bí mật quân sự ra bày trước mặt phu quân, kết cục, bên “ngoại” bị bên “nội” tiêu diệt.
Chính cái sự “Trái tim lầm chỗ để trên đầu” ấy của Mỵ Châu mà mình từng có ý kiến đưa cô này vào top Những đại mỹ nhân Việt. Phải quá đi chứ! vì lịch sử Việt Nam, thậm chí lịch sử thế giới, chưa từng xuất hiện thêm bóng hồng nào có giá cao như thế: Cả ngàn năm độc lập chứ ít à?.
Nhưng suy cho cùng, trách nhiệm chính khiến thành Cổ Loa bị san phẳng phải thuộc về cụ Thục Phán, do cụ điều động con gái làm nhiệm vụ vá áo, nấu cơm cho kẻ thù.



Thứ nhì, gần hai thiên niên kỷ sau, bằng quyết định nhân sự thiên tài, Hồ Chủ tịch giao tướng Giáp toàn quyền định đoạt chiến trường Điện Biên. Không phụ lòng Cụ, người học trò xuất sắc ấy đã cùng những “Thạch sanh của thế kỷ 20” dội thành công loạt bom nguyên tử xuống chế độ thực dân toàn cầu.
Chiến thắng lừng lẫy năm châu ấy, suy cho cùng nhờ vào con mắt tinh tường trong chọn tướng của Bác.
Tiếp đó vài năm, dù Tổng bí thư Trường Chinh lĩnh ấn kiếm tiên phong trong Cải cách ruộng đất, nhưng khi để xảy ra việc lạm giết, người đứng đầu nước Việt Nam mới đã gạt nước mắt trước ống kính truyền hình, nhận trách nhiệm và hứa sửa sai. Thời điểm ấy, sự thẳng thắn này khiến Hồ Chí Minh đã lung linh lại càng thêm chói sáng.

Thứ ba là chuyện anh Trịnh Xuân Thanh. Cái sai hai năm rõ mười trong món lỗ vài ngàn tỉ ở PVC thời anh này mang chức Tổng chắc chả phải bàn. Bởi bất tài trong làm kinh tế thì thua thiệt là chuyện đương nhiên. Mà quân thua thì phải chém tướng!
Thế nhưng, ai đã cất nhắc, nâng đỡ, đề bạt, đồng ý anh Cử nhân chuyên ngành đô thị này lên tầm Tổng tư lệnh cái ngành chả liên quan tới đô thị mới là điều đáng nói. Quy trình bổ nhiệm của ta có vấn đề hay những người thực hiện quy trình không sáng mắt?
Theo mình đánh giá, nhiệm kỳ này, công cuộc bắn đại bác vào pháo đài tham nhũng, lợi ích nhóm của Tổng Bí thư có phần khởi sắc. Trứng sâu đã được đưa vào tầm ngắm thay vì cứ loay hoay phun thuốc vào lũ ngọ nguậy.

Đang viết thì tụt cha nó hứng do thèm thuốc lá! Đành chốt cái ý về câu chuyện trách nhiệm: Theo dân gian, sau khi lấy thủ cấp Mỵ Châu, An Dương Vương bỏ kiếm, xuống ngựa, ung dung theo Thần Kim Quy về nơi an toàn…


Anh Tuấn

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

NGÀY THỨ BẢY LẨN THẨN…



Hôm 15-7, Tiến quân ca chính thức được quốc hữu hoá bằng sự kiện gia đình nhạc sĩ Văn Cao hiến tặng ca khúc này cho nhà nước.

Vậy là sau 70 năm, tới thời điểm trên, nhạc phẩm mà nhiều thế hệ thuộc nằm lòng đã lột xác một cách trọn vẹn từ “ngành ca” lên “quốc ca”.

Cuộc “vượt vũ môn” từ ca khúc phải trả bản quyền sang bài hát của cả dân tộc dẫu không gian truân và đầy đau đớn (do vài thập niên nay, ai cũng mặc định là hành khúc thiêng liêng) thì nó cũng giải quyết được chút gợn gợn trong lòng mỗi người khi yên tâm đặt tay lên ngực trái để thổn thức với “Đoàn quân Việt Nam đi” mà không sợ phải trả phí.

Và dù về mặt ý nghĩa ca từ, mình thích tầm vóc của “Nối vòng tay lớn” hơn “Tiến quân ca”, nhưng về tính biểu tượng thì “Quốc ca” đã ăn vào trái tim mình từ 1/3 thế kỷ. Cho nên, sự xúc động khi hình dung bước tiến của các anh bộ đội bao giờ cũng hơn đứt cái đoàn kết trừu tượng từ Bắc vô Nam.


Giờ nói chuyện tên quốc gia! 

Ít ra cũng từ thời nhà Lý, nước mình đã có tên là nước Nam với minh chứng là bản Tuyên ngôn độc lập (được cho là) lần thứ nhất: Nam quốc sơn hà Nam đế cư – Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư. Sau đó thì tên nước thành Đại Việt với Tuyên ngôn (được cho là) lần thứ hai: Như Đại Việt ta từ trước – Vốn xưng nền văn hiến đã lâu.

Tới đệ tam tuyên bố, Hồ Chủ tịch thay mặt Quốc dân đồng bào khẳng định bản đồ thế giới phải có chữ Việt Nam: Nước Việt Nam có quyền hưởng Tự do và Độc lập, và sự thật đã thành một nước Tự do, Độc lập.

Cứ như Bách khoa toàn thư mở (wikipedia), tên nước ở trên là sự kế thừa tiền nhân. Sau đây là đoạn trích từ trang mạng này:

“… Quốc hiệu Việt Nam (
越南) chính thức xuất hiện vào thời nhà Nguyễn. Vua Gia Long đã đề nghị nhà Thanh công nhận quốc hiệu Nam Việt, với lý lẽ rằng "Nam" có ý nghĩa "An Nam" còn "Việt" có ý nghĩa "Việt Thường". Tuy nhiên tên Nam Việt trùng với quốc hiệu của quốc gia cổ Nam Việt thời nhà Triệu, gồm cảQuảng Đông và Quảng Tây của Trung Hoa lúc bấy giờ. Nhà Thanh yêu cầu nhà Nguyễn đổi ngược lại thành Việt Nam để tránh nhầm lẫn, và chính thức tuyên phong tên này năm 1804.
Tuy nhiên, tên gọi Việt Nam có thể đã xuất hiện sớm hơn. Ngay từ cuối thế kỷ 14, đã có một bộ sách nhan đề Việt Nam thế chí (nay không còn) do Hàn lâm viện học sĩ Hồ Tông Thốc biên soạn. Cuốn Dư địa chí viết đầu thế kỷ 15 của Nguyễn Trãi (1380-1442) nhiều lần nhắc đến hai chữ "Việt Nam". Điều này còn được đề cập rő ràng trong những tác phẩm của trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585), ngay trang mở đầu tập Trình tiên sinh quốc ngữ đã có câu: "Việt Nam khởi tổ xây nền". Người ta cũng tìm thấy hai chữ "Việt Nam" trên một số tấm bia khắc từ thế kỷ 16-17 như bia chùa Bảo Lâm (1558) ở Hải Dương, bia chùa Cam Lộ (1590) ở Hà Nội, bia chùa Phúc Thánh (1664) ở Bắc Ninh... Đặc biệt bia Thủy Môn Đình (1670) ở biên giới Lạng Sơn có câu đầu: "Việt Nam hầu thiệt, trấn Bắc ải quan" (đây là cửa ngő yết hầu của nước Việt Nam và là tiền đồn trấn giữ phương Bắc). Về ý nghĩa, phần lớn các giả thuyết đều cho rằng từ "Việt Nam" kiến tạo bởi hai yếu tố: chủng tộc và địa lý (người Việt ở phương Nam).…”

“Trung quốc” là cách gọi tắt của “Cộng hoà nhân dân Trung Hoa”. Trong môn Lịch sử văn minh thế giới tớ học, thầy nói nó phản ánh cách định vị của sắc tộc Hoa (một trong nhiều sắc tộc tồn tại ở Trung quốc) - nghĩa rằng sắc tộc giữ vị trí trung tâm của quốc gia đó, của khu vực đó hoặc rộng lớn hơn…

Nhưng, tớ nghĩ nó chẳng liên quan lắm tới tên “Việt Nam”, vì Việt Nam là quốc gia có chủ quyền rõ ràng, chả nằm trong hệ thống những tên gọi mà chị láng giềng kia ưa thích, kiểu như Tây Tạng, Đài Bắc, Biển Hoa Đông…




Chuyện thứ ba là thời sự gia đình! 

Số là em xã của tớ hỏi con gái tớ “Buổi chiều con thích được bố, mẹ, hay chú đón từ nhà trẻ về?”.

Nó trả lời ngay “Con thích bố đón!”, hỏi tại sao, gái đáp không do dự “Vì bố đón sớm hơn mẹ và chú”.

Hoá ra, gái bất cần tư duy xem ở nhà ai là người yêu và chiều nó nhất. Nó chỉ cần thoả mãn cái sự sung sướng của con nít là hàng ngày được “giải cứu” nhanh chóng khỏi cái nơi góp phần dạy dỗ nó nên người.

Đúng là thứ trẻ con!

Anh Tuấn


Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

NẾU CHỈ NGHE CHO RỔN RẢNG THÌ ĐỪNG TÁI LẬP SBC

Hai đô thị lớn nhất nhì cả nước đang tính thành lập đội Săn bắt cướp, và theo thiển ý của tớ, đa số dân tình đều khấp khởi mừng vui trước thông tin này.



Nhưng, về mặt chữ nghĩa, cái tên “Săn bắt cướp” đang vô tình quảng bá thương hiệu “cướp” cho TP. Tức là người bốn phương có thể hiểu rằng, cướp có nhan nhản thì mới đẻ ra một đơn vị chuyên trách việc săn bắt . Giống như những nước trên thế giới có lực lượng “chống khủng bố”, đội quân “giữ gìn hoà bình” vậy.
Về mặt bản chất, cứ cho là thay từ “Săn bắt cướp” bằng một mỹ từ khác thì lực lượng này cũng có vẻ như đang thay mặt thành phố thừa nhận sự thất bại trong việc đảm bảo sự cân bằng cho đời sống người dân. Nó nói lên sự chênh lệch giàu nghèo tới mức bất công khiến những kẻ thiếu thốn mặc nhiên coi các đấng nhiều tiền thuộc phía thù địch, cần phải tấn công.
Nó cũng nói lên nỗi buồn nhiều thập kỷ của ngành giáo dục, vì ngoài việc đào tạo những gà chọi thi đấu quốc tế thì ngành này còn vô trách nhiệm ném ra xã hội những sản phẩm chỉ biết ăn sung mặc sướng, đua đòi, lười lao động.
Nó cũng tô vẽ thêm vào sự què quặt của hệ thống An sinh xã hội khi mặt trước của đời sống là những kẻ rửa tiền, trốn thuế, sống trên nhung lụa, lại song hành với mặt sau là những phận trẻ bơ vơ, bám đít ngừoi đàn bà nào đó để ngả nón xin tiền tại những cây xăng, những ngã 4…
Nghĩa là nó phần nào phản ánh tư duy ăn xổi ở thì của người Việt nói chung, của một số lãnh đạo nói riêng. Họ thấy ngoài đường phố bất an là áp đặt ngay tình trạng báo động của những năm cuối 1970 rồi vội vã dựng lên đội quân săn bắt. Họ có vẻ như đang giải quyết phần ngọn là tội ác chứ chưa màng đến chuyện vun phần gốc để chăm chút nền đạo đức xã hội, đề ra các chính sách yên dân.
Lực lượng cảnh sát hình sự hiện nay có năm nào chịu kỷ luật vì thành tích bết bát? Nếu chưa, nghĩa là cảnh sát hình sự vẫn đang làm tròn bổn phận? Vậy tại sao phải nâng cấp lên thành Săn bắt cướp?... Lý do bổ sung quân số, đào tạo thêm nghiệp vụ, trang bị phương tiện, sửa luật để tăng thêm quyền … sẽ tiêu tốn bao nhiêu phần ngân sách nữa?
Theo tớ, nếu chỉ vì muốn có trong từ điển một danh từ danh từ mới, “Tân SBC” chẳng hạn, thì không nên đánh đổi bằng những nguy cơ tổn hại như ở trên.
…………………
Tự nhiên lại nhớ tới mô hình “Hiệp sĩ đường phố” của Bình Dương mà buồn cừoi. Mang tiếng “hiệp sĩ” nhưng các anh ấy chỉ nhăm nhăm tóm những tay cướp vặt. Chưa khi nào đọc được bài viết kể chuyện hiệp sĩ giải cứu ùn tắc giao thông, giúp người khuyết tật lên xe buýt, nhảy sông vớt chàng trai thất tình, hay dắt xe hộ một cô gái xinh đẹp bị đinh đâm thủng lốp…. 

Anh Tuấn


Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

“NGƯỜI VIỆT NAM CẦN CÙ, THÔNG MINH, SÁNG TẠO….”


 Thời sinh viên, tớ nhớ có ít nhất hai môn học nhấn mạnh các đặc trưng này. Chương trình Đại học mà Bộ quy định đã nói thì cấm sai, và tớ luôn hài lòng về phẩm chất đó.
Nhưng nay bỗng dưng nghi hoặc. Rằng, tiêu chuẩn nào để khẳng định điều ấy? Có so sánh với dân tộc khác thì mới thấy mình thông minh, sáng tạo chứ? Không nhẽ các đấng biên soạn giáo trình lại đi bì người với lợn?
Vì từ năm ngoái, Cục thống kê đã chỉ ra rằng Xét trên giác độ GDP bình quân đầu người, Việt Nam (hàng ngàn năm lịch sử) đi sau Hàn Quốc khoảng 30-35 năm; sau Malaysia 25 năm; Thái Lan 20 năm; sau Indonesia và Philippines 5-7 năm (nld.com.vn hôm 30.8.2015)…. Ấy là chưa kể nước Mỹ non 300 năm tuổi nhưng giàu hơn. Hoá ra nước mình sáng tạo ở khoản nào không biết (có lẽ là đánh nhau) nhưng vẫn ngu chuyện kiếm tiền. 
Mà kiếm tiền, theo học thuyết Mác – Lê, thì nó nằm trong nội dung Vật chất quyết định Ý thức.
Nước mình dân chủ từ năm 1945, vậy mà đãi cát tìm ngọc mãi cũng không kiếm nổi nhân tài đủ sức để tìm lối “Đi tắt đón đầu”, kể cũng lạ?



……………………….
Sở dĩ tớ trót "bật" lại sách giáo khoa là vì nay lỡ đọc trên báo bài phỏng vấn chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan. Bà nói Việt Nam 9 chục triệu người thì có 11 triệu đang hưởng lương từ ngân sách. Có 30% số công chức làm được việc, 30% cắp ô đi về, 30% vừa cắp ô lại vừa nhũng nhiễu.
Thêm nữa, tớ lại trót lướt qua loạt bài tranh luận khí thế về 60 phút mở của chị Tạ Bích Loan.
Vấn đề một làm liên tưởng tới phẩm chất cần cù, thông minh của người mình trong cách tìm đường vào biên chế. Họ hăm hở chen lấn dẫn đến phình bộ máy có lẽ vì khôn ngoan diễn dịch lại khẩu hiệu Cán bộ là đầy tớ trung thành?. 
Vấn đề hai là khả năng sáng tạo của những người Việt sản xuất chương trình truyền hình kia, vì họ nghĩ ra một diễn đàn khuyến khích đám đông sau khi xem xong phải bức xúc mà văng tục. Mà cứ tình trạng văng tục nhiều, đến lúc nào đó có khi nó lại thành bản sắc.




TP.Nam Định nơi tớ từng lớn lên có một thời gian bị thiên hạ gọi là Nam “Đ…”. Lý do vì mỗi lần giao tiếp, bất kể buồn vui, người bình dân thành phố thường kèm theo tiếng “Đan Mạch” thay cho các từ nối – “Đ mẹ! Tối qua đi tán gái, (Đ!) Tao gặp thằng chó ấy! Nó (Đ!) hỏi tao đi đâu. Hoá ra là anh ruột con ranh. (Đ!) Không nói sớm thì nó chết mẹ với tao rồi! (lại Đ!)…
Và tớ thú nhận là lâu lắm rồi, hôm nay mới thầm văng tục khi đọc hai thông tin trên. Anh Tuấn

http://nld.com.vn/kinh-te/vie-t-nam-tu-t-ha-u-bao-xa-so-vo-i-la-ng-gie-ng-2015083019120312.htm

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/309270/bo-bien-che-de-giam-ganh-nang-11-trieu-nguoi-an-luong-nha-nuoc.html

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

CHƯA GIẢI QUYẾT VỤ BỊ TÁT HỘC MÁU MỒM


Cái gọi là “dư luận” chỉ là những đánh giá đầy cảm tính của những tay công nhân làm việc trên bàn phím.


1.    Nghề của lính suy cho cùng là nghề giết người.

Họ tước đoạt tính mạng của phía không cùng chiến tuyến với nhu cầu đầu tiên là vì sự an toàn cho chính họ, sau đó mới tới những ý nghĩa xa hơn như Hoàn thành nhiệm vụ, Bảo vệ lợi ích quốc gia…Và trong nhiều cách để hoàn thành nhiệm vụ, có cách đàng hoàng kiểu Cao bồi đối mặt xả súng vào nhau.

Nhưng cũng có cách tung hỏa lực phủ đầu theo lối “Tiên hạ thủ vi cường”.  Mà trong chiến tranh, không ai cấm điều này khi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi ngắn hơn một động tác siết cò súng.

Bob Kerrey là một quân nhân chuyên nghiệp, năm 1969, Đại úy Hải quân này đã chỉ huy toán lính tiến hành cuộc tắm máu hàng chục người Việt Nam.

Trong thời điểm đó, nếu những kẻ xuống tay biết chắc các nạn nhân chỉ là dân thường thi họ đúng là những con thú. Tuy nhiên, tại bản báo cáo ngay sau đó, họ đã khẳng định tiêu diệt được 21 Việt cộng, đồng thời thu được hai vũ khí.

Nghĩa là ít nhất đến thời điểm đấy, niềm tin rằng sự an toàn của họ đang bị uy hiếp là có cơ sở.

Tôi tin vào giả thuyết thứ hai, bởi trước khi mặc quân phục, Bob Kerrey phải là một con người. Người thì không bao giờ ăn thịt người nếu không có lý do.

Thêm nữa, hành vi ấy chỉ diễn ra một lần, không có cơ hội tham gia vào hàng ngũ  các khái niệm “có hệ thống”, “truyền kiếp” mà ta hay dùng.   Từ sau 2001, cựu binh này từng nhiều lần bày tỏ hối hận cũng như có những nỗ lực hàn gắn, xây dựng quan hệ Việt – Mỹ. Tôi cũng tin rằng các nỗ lực đó một phần cũng  vì muốn chuộc lại sai lầm từ  lệnh chỉ huy sặc mùi máu của mình năm xưa.



………………………..

2.    Văn bản được coi là Tuyên ngôn Độc lập lần thứ 2 của nước ta từng khẳng định “Đem Đại nghĩa thắng hung tàn – Lấy Chí nhân thay cường bạo”

Năm 1945, tại tuyên bố lập nước, Hồ Chủ tịch cũng nhấn mạnh các giá trị của nhân loại: Tự do, Bình đẳng, Bác ái…

Giữa thế kỷ trước,  bác Trường Chinh nắm vai trò nòng cốt trong Cải cách ruộng đất. Rồi sửa sai, rồi vài mươi năm sau bác lại lên làm Tổng bí thư…

Trong bài phát biểu của Tổng thống Hoa Kỳ tại Mỹ Đình vừa qua, vị đứng đầu quốc gia  một thời là kẻ thù của Việt Nam đã chia sẻ và được đánh giá cao bởi có những câu “Chiến tranh dù cao thượng đến đâu cũng mang đến đau đớn và bi kịch”, hay “… Chúng ta chỉ ra rằng trái tim có thể thay đổi thay vì là tù nhân của quá khứ… sự tiến bộ xuất phát từ tinh thần hợp tác”.

Gần hơn và cụ thể hơn, người đứng đầu Đảng bộ TP.HCM, ông Đinh La Thăng, khi nói về trường hợp của Bob Kerrey đã cho rằng  Vượt lên thù hận chúng ta cho thấy chúng ta mạnh mẽ và cao lớn về tầm vóc văn hóa…
………………………….

3.    Vậy tại sao có “cảm giác” như Bob Kerrey bị phản  ứng dữ dội tại Việt Nam như vậy?

Tôi chú ý gạch chân, in đậm tính từ “Cảm giác”, vì hiện tại ở Việt Nam không có một khảo sát Xã hội học nào về mức độ ủng hộ hay phản đối những nỗ lực hàn gắn chiến tranh của ông này từ sau 1969, hiện tại cũng như tương lai.  Cái gọi là “dư luận” chỉ là những đánh giá đầy cảm tính của những tay công nhân làm việc trên bàn phím.

“Cảm giác” đó, nếu theo Thuyết âm mưu, có khi nào chủ yếu xuất phát từ sự tác động ngấm ngầm của một thế lực đứng bên ngoài hai dân tộc Việt – Mỹ?
Cứ chiếu theo Binh pháp Tôn tử bên Tàu thì nó na ná giống kế “Tá đao sát nhân”, tức Mượn dao (sự kiện Bob Kerrey)  giết người (đại cục phát triển). Còn chửi nôm na như các cụ nhà mình thì đó là thủ đoạn của kẻ Đâm bị thóc, chọc bị gạo.
………………………………

Tôi và anh ấy sắp sửa thành thông gia, một ngày xấu trời ngồi uống rượu với thằng bạn thời nối khố, tôi khoe sắp làm bố vợ.   Nó chúc mừng rồi hỏi “Cái vụ ngày xưa tranh nhau viên bi, ông bị  thằng ấy  bợp tai đến phụt máu mũi, giờ giải quyết tới đâu rồi?”… Anh Tuấn



Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016

Khi Tổng thống tháo nhẫn để bắt tay…


Gặp người dân Việt Nam tại quán bún ở Hà Nội, Tổng thống Mỹ Obama cẩn thận tháo nhẫn nhét túi trước khi bắt tay với họ. Việc này không chỉ xảy ra một lần trong những chuyến đi nước ngoài của ông.



Hành động của người đứng đầu quốc gia cỡ quyền lực nhất hành tinh khiến dân tình xôn xao, đặt ra vô vàn lý giải. Có người cho rằng vị cao bồi này sợ đau ngón út, hóm hỉnh hơn thì khẳng định anh giai chung thủy lo đám đông động chạm vào của quý của vợ mình – tức nhẫn cưới…..
Nhưng chắc chắn một điều công dân Hoa Kỳ này ý thức được mỗi lần bắt tay! 
Có chú ý tới người mình đang tương tác thì mới quan tâm tới các thói quen cá nhân. Hành động đó cộng thêm cái nhìn thẳng vào mắt người đối diện thể hiện sự tôn trọng nhất định chứ không qua loa, hời hợt. Phía nhận bắt tay cũng sẽ cảm nhận được sự chân thành.

Ở Việt Nam cũng có thói quen bắt tay, và tôi chú ý tới hai kiểu giao tiếp khá phổ biến.
Một là, cúi gằm mặt xuống trong suốt quá trình từ lúc chìa bàn tay cho tới khi rụt lại. Kiểu này xuất hiện đa số ở những nhân viên cấp dưới có lá số tử vi ghi hai chữ Nịnh thần (hoặc tự nhận là bề dưới). Cách tương tác giống như nhận ân huệ này triệt tiêu sự thân thiện cùng tinh thần hợp tác công bằng vốn là ý nghĩa của động tác bắt tay.
Về mặt nào đó, cái sự cúi gằm mặt đã gián tiếp phủ nhận, coi thường mối quan hệ của nhau giữa hai kẻ đang đối diện.
Hai là, chìa phật thủ giống như lướt qua những bàn tay khác. Khi người nhận cái bắt tay chưa kịp siết chặt thì ông/bà này đã vội lỏng cơ và mắt hướng mẹ nó đi nơi khác rồi.
Kiểu này thường gặp trong các buổi hội nghị hoặc vi hành thăm thú tình hình con dân của nhiều lãnh đạo nhà mình. Lối chạm tay để xa lánh nhau hơn như thế này, dẫu muốn có chút thiện cảm cũng đếch thiện cảm nổi.
Vậy nên, một cử chỉ nhỏ nhưng đôi khi có thể lay động cả thế giới. Người nào khi thực hiện vai trò xã hội của mình (từ anh nhân viên doanh nghiệp nhỏ tới Đức Giáo hoàng) mà có sự chỉn chu khi tương tác thì xác suất thành công bao giờ cũng lớn. Nơi họ làm việc, hay rộng hơn là xã hội, cũng được hưởng lợi từ đó. Anh Tuấn