Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

Sự hả hê... chí tình?

 Hôm nay, số đông thành viên mạng đã thắng thế khi tiễn một người đang, thậm chí chưa, làm quen với thiên chức làm mẹ về với án tử.

Tôi nói “thành viên mạng” có lẽ cũng chưa đúng. Vì không có thống kê trong số hơn năm chục triệu người dùng internet thì có bao nhiêu chục nghìn người dứt khoát ủy nhiệm cho luật pháp kết liễu một số phận.

Nhưng tạm thời cứ tin vào cái thứ gọi là “làn sóng”.


Vấn đề là “làn sóng” ấy sẽ đẩy thuyền hay dìm thuyền thì còn phụ thuộc vào chuyện nó là sóng của thi nhân Nguyễn Khuyến hay của mấy tín đồ trong trường phái dân túy.

Đi vào ví dụ sinh động, bố mẹ của Nguyễn Võ Quỳnh Trang, bị cáo trong vụ án bé 8 tuổi chết, mất con gái từ chiều nay, 25-11.

Người cha của bé 8 tuổi, Nguyễn Trung Kim Thái, mất đi hai người mà anh ta dành tình cảm thương quý hàng đầu.

Xã hội mất đi một chỉ báo, rằng “tự do hôn nhân, coi con đẻ cũng như con mình”

Còn tử tội, mất đi khoảng 50 năm, mỗi năm 365 ngày “để yêu thương”

Nhưng, cái “lợi” bao trùm, đó là bản án giúp toàn bộ công dân thẩm thấu luật pháp hơn, trong đó có những quy định về trách nhiệm và nghĩa vụ làm mẹ kế (hay gì ghẻ)… tiềm năng.

Nói chung, đó là “một bản án đẹp”, dù không phải với toàn bộ những cá nhân từng… đọc Tấm Cám, Thạch Sanh…

Trần Tuấn

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2022

Lái buôn cảm xúc?

 

Báo chí mấy nay rộ câu chuyện giá vé máy bay tết TP HCM – Hà Nội trên 3 triệu vé. Trong khi, theo mách nước của khách bay, nếu bay từ TP HCM sang Bangkok (Thái Lan) xong làm thêm chặng nữa từ đó về Hà Nội thì ít tiền hơn.




Đây quả là một tin ấn tượng cho những tay hành nghề mua bán cảm xúc, là tín hiệu tích cực cho thị trường du lịch mua sắm xuyên quốc gia. Đó đồng thời cũng kích thích dịch vụ làm hộ chiếu cuối năm. Vì tiết kiệm, người dân sẽ lựa chọn giải pháp rời quê hương, thăm thú nước ngoài trước khi về bản quán đón Tết cổ truyền.

Nhẩm tính, vé máy bay tết nào cũng tăng nhiều con số phần trăm trong khi chi phí sân bãi, nhiên liệu, nhân công… không khác mấy ngày thường. Ngày thường, tổng tiền anh bỏ ra cho một chuyến bay 10 đồng, ngày tết cũng tương đương nhưng tiền thu từ túi hành khách thì chắc chắn cao vút.

Vậy là hãng hàng không nào cũng thế? Sứ mệnh cao thượng hay bất cao thượng thì đều gặp nhau ở điểm chung là giá vé không dựa trên chi phí thực tế mà ở việc lợi dụng quy luật tâm lý khát khao về quê đoàn tụ gia đình của khách hàng?

Nếu quả vậy, đó là một dạng “lái buôn tâm lý”. Kiểu trục lợi cảm xúc vương vấn cố hương ấy không nên tồn tại trong đầu những ông bà lớn lên từ những ngôi trường “mọc lên tươi thắm giữa đồng lúa xanh”.

Trần Tuấn

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2022

Nếu cuộc sống bế tắc, thì để thay đổi, bạn nên nhìn thế giới méo đi một tí

            



    Bệnh viện: Nơi đưa nhiều người từ cõi thiên đường trở về, nhưng cũng là chốn xảy ra nhiều cái chết đau đớn nhất.

 Trường học: Giúp nhân loại tiếp cận, tích lũy và mở mang sự hiểu biết thế giới tươi sáng. Các kiểu đầu gấu cũng sản sinh từ đây, và đến hiện tại, không một tay anh chị nào mù chữ.

 Văn minh: Nâng tầm sung sướng, kéo dài tuổi hưởng thụ thế gian của loài người, tuy vậy, trong sự nghèo nàn về giác quan (mỗi 5 chiếc), không thể khẳng định những người thân của chúng ta có ở một thế gian song song đang trầm cảm vì bị trì hoãn thời khắc đoàn tụ hay không?.

Hay cuộc chiến giữa 2 quân đội (quân đội chứ không phải dân tộc) Nga- Ukraine nếu lỡ nâng lên thành hạt nhân thì thế hệ tinh hoa của loài loài khỉ, theo học thuyết Đác – Uyn, thoái trào. Tuy vậy, có thể triệu năm nữa, một số loài như mèo, heo, gián, chuột lại khai quật thành tựu của chúng ta hiện nay để vinh danh bằng một tượng đài?



 Tóm lại, vấn đề rất cũ, là bạn nhìn một câu chuyện abcz như thế nào để cảm thấy thế giới vận động theo lập trình của mình.

Tuấn Trần

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2022

Tự Vẽ

 

Diễn với ai? -  Diễn với ta!

Những điều nhớp nhúa bỗng là thanh tao

Dối gian trở mặt tự hào

Thẳng ngay khép nép rúc vào mưu mô

 

Đêm qua nằm đái ra thơ

Sớm nay tự chụp giả vờ đăm chiêu…

Anh Tuấn




Thứ Năm, 15 tháng 9, 2022

Hai ông Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Văn Hiến...

Có hai thông tin tôi tiếp nhận rồi thì khá áy náy. Đó là chuyện ông Huỳnh Văn Nén mất trong cô độc và chuyện ông Nguyễn Văn Hiến được ân xá từ Tử hình xuống Chung thân.

Ông Nén bị oan trong vụ án giết người, ông Hiến bị tuyên phạt vì nổ súng khiến nhiều người chết trong lúc bức bối vì thấy quyền lợi của mình bị xâm hại.

Một số người tiếc cho ông Nén nhận hơn 10 tỉ tiền bồi thường oan sai, tái đề huề bên vợ con mà không biết hưởng, một bộ phận khác chia vui với ông Hiến vì chỉ phải đi tù.

Giả thử nếu ông Nén chưa chết, ông Hiến chưa được hạ hình phạt, có lẽ chúng ta đang say sưa với những thông tin mang tính phần nào vị nghệ thuật như mỹ nhân cao tay tước 17 tỉ của các đấng trai hào hiệp hay giáo sư người Nhật phản ứng với phim Em và Trịnh…

Và như vậy, hai ông Nén, Hiến chỉ giống như những tay võ biền, giáng một tiếng trống thật vang vào thời sự rồi thì nhanh chóng mất hút trong dàn hợp xướng  gồm đàn ca sáo nhị của các dòng thời sự khác khác.

Âu đó cũng là quy luật của thị hiếu thông tin.

Nhưng tôi vẫn áy náy, vì giống như sự quan tâm-thờ ở-rồi quan tâm về số phận hai ông này, tự bản thân thấy đang đang tương tự thế trước những biến chuyển về giá trị của chính mình.

Mà áy náy trước mắt là về nhà mãi không tìm lại được cuốn Nếu còn có ngày mai của Sidney Sheldon. Truyện này viết về một mỹ nhân siêu lừa, có lần phải tự lột sạch xiêm y để ngồi lên kỹ năng nghiệp vụ của nhân viên công lực.

Trần Tuấn

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2022

Tháng Chín

 

Qua 42 đã hẹp lại nụ cười

Mắt bớt sáng vì thời gian chặn lấp

Dưng mà tai vẫn vểnh lên bất khuất

Bởi dường như ta chưa chịu thua đời?

 


Tháng 9 tới với ba chục ngày tồi

(Vòng vũ trụ cũng cũng chuyên quyền, thiên lệch)

24 giờ bị tham ô bằng sạch

Thì phận người ai dám vượt trên vôi?

 

Viết thì viết nhưng dứt khoát kiệm lời

Mặc áo ấm mà lòng tê tái rét

Đường vẫn đóng nói chi mong cửa hẹp

Tháng 9 rồi như mọi tháng kia thôi…

 

Anh Tuấn

 

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

Quyền trượng, khi kinh tế "xào" ý tưởng

 
Vụ giương quyền trượng trong lễ tốt nghiệp theo tôi biết thì không mới, nhiều cơ sở giáo dục ngoài Việt Nam đã làm.

Trường Đại học Kinh tế của Đại học Quốc gia Hà Nội có chăng chỉ là đại học đầu tiên dám xào lại cách tạo ấn tượng ra trường dí dỏm ấy.



Theo trào lưu thì chả có gì chê trách bởi cứ vui là được. Và nó càng bất khả phê bình khi lễ tốt nghiệp đại học chính là cơ hội cuối cùng để những trí thức tương lai tiêu xài xả láng sự vô tư, bất lo nghĩ trong giai đoạn tuổi trẻ của mình. Vì, sau khi ra trường, nhiều cử nhân muốn chỉ cần an nhàn như trâu cũng không được, mà nỗi lo cơm, áo, gạo tiền, con cái, nhà cửa, vợ, bồ, bia ôm... đủ thứ đè ngoắc ngoải giấc mơ.

Có điều, nếu ngành kinh tế mà chỉ lặp lại những ấn tượng vui vẻ quá cũ của các đại học ngang cơ khác thì cái tư duy ấy nên xem lại.

Và theo tôi, nếu thay vì mặc áo choàng, đội mũ trung cổ, cầm quyền trượng, các bạn chỉ cần mặc mỗi xịp hoặc quần đùi nhưng cầm đồ án... có khi vang danh 4 bể.

Bởi vừa ấn tượng, độc đáo, nhí nhảnh lại vừa chuyển tải thông điệp khởi nghiệp từ chiếc lá đa, ha. 

Tuấn Trần